Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 101: Tới Nhà Thứ Hai




Chương 101: Tới Nhà Thứ Hai

Phó Đông Thăng trầm ngâm suy nghĩ một lúc, cuối cùng ông ấy cắn răng đồng ý
Sau đó đã nghe Khương Chi nói: “Biên tập Phó đã tốn công sức giúp tôi tìm con nên tôi cũng không thể để ông bận bịu giúp tôi không công như thế, vì vậy tôi có thể nhường lại một phần, nhà sản xuất sáu, tôi bốn”
Không đợi Phó Đông Thăng kịp phản ứng, cô lại nói: “Chỉ giới hạn ở quyển tiểu thuyết này.”

Từ trước đến nay Khương Chi cô không thích thiếu nợ ân tình người nào, nếu một phần lợi nhuận này có thể giúp cô trả món nợ giúp cô tìm con thì cũng xem như có lời rồi
Phó Đông Thăng sửng sốt nhìn Khương Chi, ông ấy không ngờ mình chỉ giúp một việc nhỏ mà được nhận hồi báo lớn đến vậy, trong thoáng chốc ông ấy cũng không biết mình hổ thẹn nhiều hơn hay vui mừng nhiều hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Chi nói: “Bây giờ có thể ký hợp đồng ngay, sau này, mỗi tuần tôi sẽ viết xong một chương và giao cho ông.”

Cô không có nhiều thời gian ở đây, phải nhanh chóng xác định được Trụ Tử ở nhà nào, phải nghĩ cách đón đứa nhỏ về
Phó Đông Thăng cũng nhìn thấy sự lo lắng hiện rõ ở giữa hai đầu lông mày của cô, vì vậy ông ấy không nói nhiều lời nữa, ngay lập tức dùng máy đánh chữ soạn ra một hợp đồng hợp tác sản xuất sách, thông tin của hai bên A và B được viết rõ ràng trong hợp đồng
Hợp đồng chia làm hai bản, ngay sau khi Phó Đông Thăng ký tên lên đó thì hợp đồng cũng có hiệu lực
Khương Chi cất hợp động vào và muốn rời đi, Phó Đông Thăng nói: “Hay là trước tiên cô nên đến gia đình thứ hai đi
Tôi đi cùng với cô, vừa đạt được quan hệ hợp tác, tôi cũng nên góp một phần sức lực cho đối tác của mình
Khương Chi không hiểu nhìn ông ấy
Phó Đông Thăng cười nói: “Người tài xế lái xe kia không phải là lái xe cho lãnh đạo thị trấn sao
Mà văn kiện hợp tác với thương nhân nước ngoài lần trước cũng từ vị lãnh đạo này giao cho nhà xuất bản chúng tôi, khi đó chúng tôi đã giúp ông ấy giải quyết được vấn đề khó khăn thì bây giờ nhờ ông ấy giúp một việc nhỏ thế này, chắc chắn ông ấy sẽ không từ chối.”

Khương Chi bật cười
Đúng là trùng hợp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu đã như vậy, cô cũng không từ chối nữa
Hai người nhanh chóng rời khỏi nhà xuất bản, nếu Phó Đông Thăng đích thân tìm đến vị lãnh đạo kia nhờ vả, vậy họ cũng có thể dễ dàng hỏi thăm nhà tài xế kia, xem thử đứa bé trong nhà đó có phải là Trụ Tử hay không, đợi đến khi đã xác định, sau đó mới nói tiếp
Khương Chi đứng bên ngoài cơ quan, chờ Phó Đông Thăng
Lúc này mặt trời đã treo lên rất cao rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc Phó Đông Thăng quay trở lại, theo sau ông ấy còn có một người đàn ông trung niên đang sầm mặt đi tới
“Tiểu Khương, đây chính là đồng chí Trương Uy, tài xế của lãnh đạo trấn, cô xem có phải anh ấy hay không?”

Phó Đông Thăng chỉ vào người đàn ông mặt đen nói
Ông ấy muốn để Khương Chi gặp, dù sao thì ngay từ ban đầu là Khương Chi đã “đưa” đứa bé cho người khác nuôi, cho dù không biết địa chỉ cụ thể của đối phương nhưng cũng sẽ biết được đối phương dài ngắn thế nào
Khương Chi không có ký ức của nguyên chủ nên tất nhiên cô cũng không biết rõ người ta, chỉ có thể phải tận mắt nhìn đứa nhỏ
Tuy cô cũng không biết rõ mặt mũi mất đứa bé nhưng chỉ cần gặp mặt, tóm lại đứa nhỏ vẫn sẽ có ấn tượng với cô, cho dù là ấn tượng tốt hay xấu
Mà nguyên chủ đã từng gặp người mua, trái lại, một khi người mua nhìn thấy cô, cho dù lòng dạ thâm sâu đến đâu cũng sẽ làm lộ ra chút dấu vết
Cô nhìn người đàn ông trung niên này
Từ đầu đến cuối, mặt mày ông ta đều đen xì, xem ra bị bắt buộc ra đây mà thôi, lúc ông ta nhìn thấy cô, trong mắt chỉ lộ vẻ bực bội và chán ghét mà không hề có sự bối rối như đã từng biết trước đó

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.