Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 114: Khổ Sở




Chương 114: Khổ Sở

Khương Chi nhét tiền vào tay Trương Thuận: “Tôi biết hai người có nhiều con cái, một ngàn đồng này đủ anh nuôi bọn nhỏ rồi, để mấy chị em bọn nhỏ có cuộc sống tốt
Nếu như hai người vẫn chưa muốn buông tay, vậy chúng ta cứ đi kiện đi, để cho lãnh đạo thì trấn phán xét.”

Lời này của Khương Chi không phải để hù dọa người khác, nếu đối phương thật sự không muốn trả Trụ Tử, cô cũng không tránh khỏi phải làm như vậy
Mấy đứa nhỏ, cô nhất định tìm về không thiếu một đứa nào
Dân không đấu với quan
Trương Thuận lập tức siết chặt tiền, anh ấy không nói gì cả, kéo Vương Ngọc Mẫn, người đang ngẩn người rời khỏi phòng bệnh
Khương Chi quay đầu nhìn về phía Trụ Tử, cậu bé đã ngủ rồi
Đứa bé nhỏ nhắn, cả người không có chỗ nào lành lặn, cho dù ngủ thì lông mày cũng nhíu thật chặt, giống như nằm mơ cũng chịu sự đau khổ rất lớn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Chi nhìn cậu thì trong lòng dậy sóng, cũng vô cùng mịt mờ
Vết bỏng đau chừng nào chứ, lúc cô nấu ăn, thậm chí chỉ một giọt dầu bắn vào mu bàn tay cũng đã khiến cô cảm thấy vô cùng đau đớn
Nghĩ như vậy, ngực cô khó chịu như bị nhét một cục bông gòn vào bên trong vậy
Cô dùng sức chớp mắt, cố gắng ép giọt nước mắt chực trào ra ngoài chảy ngược vào trong
Khương Chi giơ tay lên nhìn đồng hồ, bây giờ đã bảy giờ tối rồi, Trụ Tử vẫn chưa ăn gì cả
Cô hít sâu một hơi, nhẹ nhàng bỏ tay của Trụ Tử vào trong chăn, cô đi ra ngoài gọi một người cô y tá tới, thuận tay đưa cho cô ấy năm đồng, nhờ cô ấy giúp mình chăm sóc Trụ Tử một lát, trông chừng cậu bé truyền nước
Cô y tá vô cùng vui mừng, vội vàng nhận lời
Khương Chi đến nhà ăn bệnh viện mua một ít đồ ăn lỏng, cô còn thừa dịp người khác không chú ý mà mua bánh kem và sữa bò trong cửa hàng
Có tiền có thể sai khiến ma quỷ
Lúc Khương Chi xách đồ trở lại phòng bệnh, cô y tá đang làm tròn bổn phận mà thay dây truyền nước cho Trụ Tử
Khương Chi mỉm cười nói với cô y tá: “Cảm ơn cô nhiều.”

Cô y tá lắc đầu một cái, nhiệt tình nói: “Cô có chuyện thì có thể gọi tôi.”

Cô ấy nói xong thì vui vẻ thoải mái bước ra ngoài
Khương Chi ăn đại một miếng cơm, sau khi cô ăn xong, Trụ Tử cũng mơ mơ màng màng tỉnh dậy
“Tỉnh rồi à
Con có đói bụng hay không
Mẹ đút con ăn bánh kem có được không?”

Khương Chi nhẹ nhàng kéo tay Trụ Tử, giọng nói rất nhỏ nhẹ dịu dàng, chỉ sợ dọa cậu bé
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trụ Tử gật đầu trước, sau đó lắc đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Chi sờ đầu cậu bé: “Sao vậy con?”

“Mẹ


Mẹ?”

Trụ Tử há miệng, khi đôi môi sưng tấy như củ cà rốt chạm vào nhau, âm thanh phát ra giống như dùng viên đá lớn để chà xát viên sỏi vậy
Khương Chi nằm rạp người khẽ ôm thằng bé, giọng nói vừa chua xót vừa nức nở: “Là mẹ đây, mẹ trở lại tìm con rồi đây, Trụ Tử, thật xin lỗi, mẹ không nên đưa con cho người khác, con tha thứ cho mẹ có được không?”

Một lúc lâu, Trụ Tử cũng không nói gì
Khương Chi khẽ mím môi, trong mắt có chút ảm đạm
Cô rất rõ ràng, chuyện Trụ Tử không tha thứ cho cô mới là bình thường, trong tiểu thuyết, cậu bé không được làm phẫu thuật, để lại vết bỏng vết sẹo khắp cả người, cả ngày không thấy ánh mặt trời, tính tình vô cùng u ám, cả đời cũng bị hủy rồi
Nếu như cô là Trụ Tử thì cô cũng sẽ không tha thứ cho người gây ra chuyện này
Nhưng hết lần này tới lần khác, cô lại trở thành người phụ nữ cặn bã làm đủ mọi điều xấu xa đó
Mặc dù vết bỏng của Trụ Tử không là trách nhiệm của cô, nhưng chuyện này bắt đầu từ việc “Cô” bán thằng bé để đổi lấy lương thực
Tâm trạng của Khương Chi vô cùng khổ sở

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.