Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 177: Được Ăn Sạch Sẽ




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 177: Được Ăn Sạch Sẽ



Lúc Khương Chi và Lê Sơ trở lại bệnh viện thì đã đến gần giữa trưa
“Cậu quay lại phòng bệnh với chị đi, giữa trưa cũng ăn trưa với bọn chị!”

Tuy cô có lòng lợi dụng Lê Sơ nhưng thấy cậu ấy chạy trước chạy sau như vậy, còn mở miệng gọi một tiếng chị, trong lòng cô cũng cảm thấy thân thiết với cậu ấy hơn
Lê Sơ vui vẻ ra mặt: “Thật sao?”

Cậu ấy đã nghe nói chị Khương nấu ăn rất ngon, còn đồ ăn mà cậu ấy đã ăn vào sáng hôm trước là đồ được mua về, bây giờ lại lại nghe nói có lộc ăn nên Lê Sơ không vội đi nữa mà đi theo sau lưng Khương Chi như cái đuôi, đi vào bệnh viện
Lúc vừa vào đến phòng bệnh, tiếng nói đáng thương của Tiểu Qua đã vang lên: “Mẹ, mẹ trở lại rồi, con rất đói bụng.”

Khương Chi lắc đầu cười: “Được, mẹ đi làm cơm cho con.”

Dừng một chút, cô lại đến cạnh giường, nhìn về phía Trương Anh Tử: “Tiểu Diệu đã truyền mấy bình rồi?”

Trương Anh Tử nói: “Bình thứ ba rồi ạ, không có vấn đề gì cả.”

Khương Chi gật đầu
Cô quay lại nói Lê Sơ ngồi đó đợi, còn mình thì ra khỏi phòng bệnh, để lại mấy người lớn nhỏ ngồi há miệng chờ cơm tối
Sau khi ăn cơm xong, buổi chiều cô mới đến xưởng luyện thép một chuyến, hy vọng mọi chuyện sẽ đi theo chiều hướng tốt
Hôm nay cô chuẩn bị nấu cơm với thịt kho
Thịt ba chỉ và nấm hương thái hạt lựu, xào xơ qua rồi cho gia vị vào, lại thêm một lượng nước vừa đủ vào hầm từ từ
Thời gian trôi qua
Một tiếng sau, cơm thịt kho xem như đã nấu xong
Bên trong mấy hộp đựng đều trải cơm trắng, phía trên là một ít đậu nành xào với cải dầu, rưới thêm một ít nước sốt kho thịt lên, kết hợp với món trứng kho xì dầu và thịt kho thơm ngào ngạt là hoàn thành
Nước thịt kho đậm đà, thịt mềm, ai nhìn thấy thì bụng cũng bắt đầu đói cồn cào
Khương Chi cầm theo mấy hộp cơm quay về, cô thuận tay đưa phần cơm của Thi Liên Chu cho Lê Sơ, nhờ cậu ấy đưa đến phòng bệnh kế bên
Lê Sơ cũng không từ chối, cậu ấy vui vẻ cầm hộp cơm đến phòng bệnh số 209
Người mở cửa là Tạ Lâm
Tạ Lâm nhận hộp cơm, kỳ lạ hỏi: “Sao lại là cậu Lê đưa đến nhỉ?”

Lê Sơ hoàn toàn không để ý đến Tạ Lâm, cậu ấy chỉ thò đầu vào, lên tiếng chào hỏi với Thi Liên Chu đang ngồi trên ghế sô pha, cũng chưa bước vào cửa đã vội vàng chạy đi
Lê Sơ nóng lòng muốn trở về ăn cơm, mùi thơm phức thế kia khiến mắt cậu ấy sắp đói mờ rồi
Tạ Lâm nhìn theo bóng lưng của Lê Sơ mà lắc đầu, đóng cửa
Anh ấy vừa mở nắp hộp cơm ra thì một mùi thơm nồng đã lập tức chui vào mũi
Tạ Lâm nuốt nước bọt: “Ồ, đây là cơm gì thế nhỉ
Thơm quá!”

Đôi chân dài của Thi Liên Chu đang bắt chéo vào nhau, trong tay là một ly rượu đỏ
Ánh mắt anh vượt qua Tạ Lâm, nhìn đến cánh cửa ra vào, nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, cũng không biết đang suy nghĩ gì
Tạ Lâm khó khăn lên tiếng: “Ngũ gia, dạ dày của ngài… Ngài vẫn nên uống ít rượu thôi!”

Thi Liên Chu híp mắt, rất lâu sau đó mới thấp giọng nói: “Lê Sơ vừa đến huyện Thấm còn chưa được mấy ngày đúng không?”

Tạ Lâm sững sờ, kỳ lạ nhìn Thi Liên Chu, sau đó mới nói: “Tôi nghe nói đưa đến đây cho cậu cả nhà họ Lê dạy dỗ, ngài cũng biết tính tình của cậu Lê rồi, cậu ấy mới đến chưa được mấy ngày.”

Thi Liên Chu đặt ly rượu xuống, thản nhiên nói: “Đưa cậu ấy về thủ đô đi!”

Tạ Lâm: “???”

Tạ Lâm đứng lặng một hồi lâu, Thi Liên Chu ngẩng đầu lên, trong đôi mắt hẹp kia đã không còn kiên nhẫn nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tạ Lâm vội vàng tỉnh táo lại, lập tức nói: “Ngũ gia yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi!”

Dứt lời, anh ấy cũng không dám ở lại đây cho người ta chán ghét thêm nữa, cộng thêm mùi thơm mê người kia khiến bụng anh ấy đã sôi lên ùng ục
Nhu cầu cấp bách lúc này chính là bổ sung đồ ăn, Tạ Lâm gấp gáp, lật đật rời khỏi phòng bệnh
Người không phận sự đi rồi
Thi Liên Chu múc một muỗng cơm cho vào miệng mình
Trong nháy mắt, mùi thịt kho thơm phức tràn ngập khắp khoang miệng, miếng thịt nạc và mỡ đan xen nhau, mỡ mà không ngấy, cảm giác rất tuyệt, thịt nạc thì vẫn có chút cảm giác hơi dai, người nào đó đang ăn say sưa
Nấm hương tươi, non, đậu nành mềm dẻo, cải dầu xanh biếc ngon miệng, rất có tác dụng giải ngấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rất nhanh sau đó một hộp cơm thịt kho lớn đã bị ăn sạch sẽ
Mắt Thi Liên Chu nhìn vào hộp cơm, đôi mắt hẹp dài nheo lại, không biết đang suy nghĩ gì

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.