Chương 271: Anh Sợ Anh Điên Rồi
Hai chân Tào Kiến đã mềm nhũn, ông ta ngã xuống đất, cả người không còn sức lực, làm thế nào cũng không bò dậy nổi
Trong lòng ông ta biết rõ, một khi Lưu Tiểu Cường bị bắt trở lại đây tất nhiên sẽ rơi vào tình trạng cá chết rách lưới với bọn họ, không thể giữ nỗi bí mật của trấn Đại Danh nữa rồi
Nhưng nếu không tìm được Lưu Tiểu Cường, đợi sau khi bí mật này bị bại lộ thì ông ta phải nhận hết tất cả những tội ác đen tối mà lúc trước bọn họ đã làm ra
Cho dù xảy ra điều nào trong hai giả thiết trên thì đều đi đến kết quả chính là đưa ông ta lên giàn hỏa thiêu, bây giờ ông ta cũng chỉ có thể cam chịu
Khương Chi ngước mắt nhìn Thi Liên Chu, cánh môi mấp máy, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
Thi Liên Chu lạnh lùng “ừ” một tiếng, có thể nhìn thấy cảm xúc không vui trong đôi mắt hẹp dài kia
Khương Chi ngồi dựa vào ghế, trong tay vẫn còn ôm chặt hồ sơ, chỉ sợ vừa thả tay ra thì không thấy đâu nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tóc cô lộn xộn, gương mặt trắng bệch cũng đỏ lên rất bất thường, môi anh đào khô khốc rất xơ xác, dáng vẻ như người bệnh nguy kịch
Thật ra nội tâm cô bị dày vò đau đớn còn hơn cái đau ngoài da thịt gấp vạn lần
Cô chưa bao giờ nghĩ đến Cẩu Tử rơi vào tình trạng thế này
Mấy chữ “chợ đen buôn người” này như lưỡi dao sắc bén đâm vào ngực cô, chỉ cần hơi chạm vào cũng vô cùng đau
Mấy đứa bé của cô, vậy mà không có đứa nào từng được sống tốt đẹp cả
Có lẽ dần dần hòa hợp với thế giới này rồi nên cô đã đồng cảm với mấy đứa bé, bốn đứa bé giống như thật sự là con của cô, con do cô sinh ra
Nghĩ đi nghĩ lại, tròng mắt của Khương Chi đã đỏ bừng, cô cắn chặt môi, không kìm được phải đưa tay che mặt lại, bờ vai gầy yếu cũng bắt đầu run lên
Cô không sợ mình bị thương
Cho dù trúng đạn cô cũng không sợ
Nhưng cô rất sợ nếu không tìm thấy Cẩu Tử, giống như trong nguyên tác kia, cho đến cuối truyện cũng không tìm thấy đứa nhỏ kia
Thi Liên Chu đứng cách đó không xa, anh nhìn dáng vẻ của Khương Chi, trong mắt không khỏi lóe lên cảm xúc khó hiểu, ở ngực cũng khó chịu, cảm xúc này quá lạ lẫm, giống như đang tích tục một trận lửa giận nhưng không tìm được chỗ phát tiết
Anh mím môi, trong đôi mắt hẹp dài kia vô cùng lạnh giá: “Đừng khóc
Rất xấu!”
Khương Chi không để ý đến anh, đầu cô vẫn chôn vào lòng bàn tay mình
Thi Liên Chu hít sâu một hơi, vẻ mặt như đang cố kìm chế bực bội, giọng nói không có cảm xúc gì lại giống như đang dỗ dành: “Đừng khóc
Tôi tìm người về cho cô.”
Dứt lời, anh thu lại biểu cảm trên mặt, lông mi dài rủ xuống ngăn chặn suy nghĩ hiện lên trong mắt mình
Thi Liên Chu cười lạnh trong lòng, anh sợ anh điên rồi
Quả nhiên Khương Chi rất phiền phức
Khương Chi đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt hạnh xinh đẹp đỏ lên, giống như vừa bị nước tẩy rửa vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô hoàn toàn ngơ ngẩn
Giọng nói của Thi Liên Chu rõ ràng không hề có chút dịu dàng nào, nhưng lại giống như ẩn chứa một sức mạnh đặc biệt nào đó, thần kỳ xoa dịu cảm xúc bối rối và đau buồn trong lòng cô, không thể phủ nhận rằng cô cảm thấy tin tưởng lời anh nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giây phút này, cô đột nhiên có một loại xúc động muốn kể hết sự thật về thân thế bọn trẻ cho anh nghe
Không phải bởi vì biết ơn, cũng không phải bởi vì tình yêu, cũng không phải bởi vì sự tin tưởng này, chỉ là vì hành động không hề có lý do vô tư giúp đỡ cô của anh, trong hoàn cảnh anh không biết thân phận của Cẩu Tử nhưng anh lại sẵn sàng đứng ra giúp cô, giống như một người cha thực sự vậy
Ý nghĩ này giống như nước sôi rơi vào trong chảo dầu, sôi sục dữ dội trong lòng cô