Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 334: Tôi Tin Tưởng Bà




Chương 334: Tôi Tin Tưởng Bà

Vân Tường nức nở, mặt đầy vẻ thống khổ: “Anh đi ngay đi, hiện giờ tôi không muốn nhìn thấy anh!”

Vương Ngạn Long nghe giọng nói khàn khàn của bà ấy thì kinh ngạc hoảng sợ, khi quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh hờ hững của Khương Chi, nảy sinh một cảm giác bức bách, ánh mắt ông ta lóe lên, đột nhiên kéo tay Vân Tường đi tới một góc
“Anh muốn làm gì?!” Cơ thể Vân Tường run rẩy như cầy sấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Chi nhíu mày, ôm Tiểu Diệu và Tiểu Qua, không cho bọn chúng đi xem
Vương Ngạn Long cũng không làm cái, chỉ kéo Vân Tường, dựa vào góc tường nhỏ giọng thì thầm gì đó với bà ấy
Đột nhiên, vang lên tiếng Vân Tường tuyệt vọng đến tận cùng: “Ông điên rồi
Vương Ngạn Long, ông thật sự điên rồi!”

Bà ấy đột nhiên lao tới trước bàn, cầm dao rọc giấy ở bên trên, khoa tay múa chân nhắm vào Vương Ngạn Long, khuôn mặt xong đẹp lúc này đầy vẻ dữ tợn, bà ấy gào to thảm thiết: “Cút
Anh cút đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi muốn ly hôn với anh”
Bà ấy chưa bao giờ kiên định như khoảnh khắc này
Sự bình thản vốn có vì không còn hy vọng mà như được dầu bôi trơn, dấy lên ngọn lửa hừng hực
“A ——”

Cánh tay Vương Ngạn Long vô tình bị cắt một vệt, máu tươi chảy ròng ròng, ông ta hét lên một tiếng vừa lăn vừa bò ra khỏi tòa soạn báo
Tòa soạn báo rơi vào bầu không khí im lặng
“Xoạch ——”

Dao rọc giấy rơi xuống đất, Vân Tường ngã ngồi trên mặt đất như mất hết sức lực
Một lúc lâu sau, đột nhiên bà ấy ôm mặt khóc thành tiếng, như muốn trút ra hết nỗi đau khổ hơn hai mươi năm của bản thân
Không biết qua bao lâu, tiếng khóc dần ngừng lại
Khương Chi xé gói giấy bánh mì cho Tiểu Diệu và Tiểu Qua, để hai đứa ngồi trên ghế ăn, bản thân cô đứng dậy đi về phía Vân Tường
Cô bình tĩnh hỏi: “Nghĩ kỹ chưa
Muốn ly hôn không?”

Vân Tường nhúc nhích, bà ấy đỡ tường từ từ đứng dậy, giọng nói khàn khàn, rồi lại chém đinh chặt sắt: “Ly hôn!”

Bà ấy đã phấn đấu quên mình rất nhiều vì tình yêu này, cuối cùng chỉ đổi lại được một câu: “A Tường, tôi thiếu rất nhiều tiền, thật sự không có cách gì, nếu còn không có, nhất định bọn họ sẽ chặt tay tôi, em cứu tôi đi
Ông chủ Trương, ông ta muốn…… Muốn em một đêm.”

Khương Chi nhìn thật sâu vào mắt bà ấy, khóe môi nhếch lên: “Có hứng thú theo tôi làm việc không?”

Vẫn câu nói tương tự, cô đã từng hỏi Trương Anh Tử, cũng từng hỏi Phó Đông Thăng
Vân Tường đứng thẳng người, kinh ngạc nhìn cô
Qua một hồi lâu, bà ấy mới từ từ mở miệng: “Dựa vào tính tình của Đông Thăng, chắc hẳn ông ấy đã sớm đề cử tôi với cô, nhưng lúc nãy cô chỉ nhắc tới máy móc, không hề đưa cành ôliu cho tôi, nhìn điệu bộ cũng không muốn sử dụng tôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Là bởi vì Vương Ngạn Long?”

Khương Chi không tỏ rõ ý kiến
Trong trong tình cảm Vân Tường quá cố chấp, nói khó nghe thì chính là một cây gân, nhưng cư xử thì là chuyện khác, cũng không phải là một người ngu ngốc
Môi Vân Tường trắng bệch như cắt không còn giọt máu, khó khăn ép ra một câu: “Cô cảm thấy hiện giờ tôi còn tư cách sao?”

Trong lúc nói chuyện, ngón tay bà ấy vẫn còn run rẩy, vẻ mặt chua chát
Khương Chi lắc đầu, nét mặt thản nhiên: “Vấn đề không phải tôi cảm thấy thế nào, mà là bà cảm thấy thế nào.”

Trái tim Vân Tường vốn dĩ đã đông cứng thành vũng nước đọng bỗng nhiên rung động, ánh mắt lóe lên

Bà ấy tiến hai bước tới gần, nhìn Khương Chi, mạnh mẽ thu hơi nước trong mắt, nhỏ giọng nói: “Tôi có thể, tôi nguyện lòng theo cô làm việc
Tuy nhiên, cần phải đợi sau khi tôi ly hôn, còn phải chiến đấu một trận ác liệt.”

Khương Chi hơi kinh ngạc, thu lại sự thờ ơ mà trở lên nghiêm túc hơn vài phần
Cô có thể hiểu được ẩn ý trong lời nói của Vân Tường, nếu bà ấy không thành công, hoặc không có cách nào xử lý được chuyện của Vương Ngạn Long, vậy bà ấy cũng không thể đi theo cô làm việc, còn ngược lại, bà ấy sẽ là một con người mới, là công trạng đầu tiên khi bà ấy tham gia với cô
Vân Tường biết chính xác cô muốn một cấp dưới như thế nào
Khương Chi giương đuôi mắt, đáy mắt hiện lên ý cười: “Tôi tin tưởng bà.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.