Chương 382: Tới Ngân Hàng
…
Khương Chi quay về phòng bệnh
Vừa vào cửa, ba đôi mắt đã lập tức nhìn cô
Tiểu Qua là người đầu tiên lên tiếng phá tan bầu không khí yên tĩnh này, giọng của cậu bé còn mang vẻ nghi ngờ: “Mẹ, cái chú xinh đẹp đó thật sự là cha của chúng con sao?”
Tiểu Diệu giống như có điều suy nghĩ, cậu bé khẽ gật đầu, dáng vẻ như ông cụ non: “Tám chín phần mười là như vậy.”
Hổ Tử thì khinh thường, kéo khóe miệng: “Đàn ông đẹp thì có tác dụng gì
Cứ nhìn cha của Hồ San San mà xem, da mịn, thịt mềm, chuyển có mấy cái than sắt đã mệt đến mức sắp nằm viện, theo anh thấy cái người vừa rồi cũng không kém hơn bao nhiêu đâu.”
Dứt lời, Hổ Tử lại nhanh trí nhìn đến Khương Chi: “Con nói cho mẹ biết, lão Cận thật sự không tệ, ông ấy rất mạnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mẹ biết không cơ bắp của ông ấy, chính là thịt ở đây này, phồng lên rất to, to lớn như vậy chắc chắn rất mạnh, đúng không?”
Hổ Tử chỉ vào cánh tay mình, vừa khua tay múa chân vừa làm quá lên, nhóc con chỉ ước gì mấy lời nói của mình có thể lập tức tẩy não Khương Chi
“Cơ bắp hả?” Tiểu Qua và Tiểu Diệu nhìn nhau, hai gương mặt ngây thơ
Khương Chi nhìn Hổ Tử, khóe môi cong lên cười như không cười: “Ồ
Vậy nên con cảm thấy mẹ đã tốt hơn rồi, vì vậy con muốn giới thiệu một người có cơ bắp to lớn như Cận Phong Sa cho mẹ sao?”
Khương Chi dứt lời, trên gương mặt nhỏ nhắn của Hổ Tử lập tức lộ vẻ thiếu tự nhiên, bị vặn hỏi mà không thể phản bác được
Cậu nhóc cũng không thể nói vì mình muốn ở chung với lão Cận nên mới nghĩ ra cách buộc người mẹ “độc ác” của mình vào chung một chỗ với lão Cận
Khương Chi cũng không làm khó cậu nhóc nữa, trong mắt chỉ đầy ý cười
Cô ho nhẹ một tiếng, giơ chiếc thẻ ngân hàng trong tay mình lên, nói: “Được rồi, tất cả mang giày vào đi, mẹ đưa mấy đứa đi dạo phố, mua quần áo mới, chịu không?”
“Quần áo mới!” Tiểu Qua cực kỳ hào hứng, cậu bé vui mừng nhảy lên cao đến ba thước
Tiểu Diệu cũng chớp lấy đôi mắt to, sáng ngời của mình: “Thật sao mẹ
Chúng ta sắp đi dạo phố sao?”
Trong khoảng thời gian này Tiểu Diệu vẫn thật sự ở lại bệnh viện, vì vậy chỉ cần có cơ hội thì cậu bé vui mừng quên cả trời đất, huống hồ niềm vui lớn nhất của mấy đứa bé là được ra ngoài đi dạo, mua sắm, được ăn, được uống, được mặc đồ đẹp nhưng hễ là đồ mới, chỉ cần mua một hai món đã thấy vui vẻ rất lâu
Hổ Tử không vừa mắt khi thấy tác phong của hai em trai, cánh tay nhỏ ôm ngực, hất cằm lên, khinh thường nói: “Dừng
Hành động của mẹ chính là viên đạn bọc đường của tư bản chủ nghĩa, mẹ muốn chúng con bị ăn mòn.”
Khương Chi nhếch đuôi lông mày, môi cũng khẽ cong lên: “Đợi lát nữa Tiểu Qua và Tiểu Diệu có thể mua kẹo hồ lô, mua đồ hộp và kẹo bông, chịu không?”
Cô vừa dứt lời thì giọng nói hổn hển của Hổ Tử đã vang lên: “Còn con nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con cũng muốn mua!”
Ngân hàng nhân dân huyện Thấm
Vào những năm 80, thời đại mà còn chưa có máy rút tiền tự động, ai muốn rút tiền thì đều phải đến ngân hàng, xếp hàng dài trước quầy chờ đến lượt mình
Khương Chi nhận số thứ tự từ một nhân viên ngân hàng, chính là những chữ số giống thời đại sau này
Cô mang túi xách trên người, bên cạnh còn có ba đứa bé, chờ một lúc lâu mới đến lượt mình
Khương Chi đưa thẻ ngân hàng và sổ hộ khẩu của mình lên: “Làm ơn kiểm tra giúp tôi, trong này có bao nhiêu tiền.”
Nhân viên ở quầy giao dịch nở nụ cười rất chân thành, nhẹ nhàng gật đầu: “Được, phiền cô nhập mật mã thẻ.”
Ở thời đại này, nhân viên ở quầy giao dịch đều không phải những cô gái xinh đẹp, mà hầu hết đều là những người đàn ông hơi lớn tuổi, có kinh nghiệm làm việc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Chi gật đầu, cô nhập sáu con số một lên bàn phím của thời đại xa xưa này