[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 390: Chỉ Sợ Đồng Đội Ngu Như Heo
“Hồng Mai, cháu đang nói gì vậy
Phong Sa là con trai của thím, sao thím có thể để cháu đi kiện nó được
Nếu như cháu lại nói ra những lời như vậy nữa thì quay về thôn đi, sao có thể nói ra những lời vô lương tâm như vậy hả?” Giọng nói của bà Anh tràn đầy không vui
Đôi mắt hạnh của Khương Chi khẽ nheo lại
Ở bên kia, Dư Hồng Mai lã chã muốn khóc, kêu lên: “Thím, thím không thể mặc kệ cháu như vậy được, thím nói xem, một cô gái trẻ tuổi như cháu đi theo thím ở lại nhà anh Phong Sa cả đêm, nếu như anh ấy không chịu cười cháu, thì người khác sẽ nhìn cháu như thế nào?”
Bà Anh nhìn cô con dâu mà bà ta tự chọn, dù sao cũng cảm thấy hài lòng, cho nên không khỏi an ủi nói: “Được rồi, đừng khóc nữa.”
Bà ta mở to đôi mắt xếch, lạnh lùng nói: “Chỉ cần cháu nghe lời, thím bảo đảm sẽ để Phong Sa cưới cháu vào cửa
Nhưng mà thím cũng nói trước cho cháu biết, nếu như sau khi vào nhà thím rồi, mà cháu không sinh được một đứa con trai thì cũng đừng trách thím độc ác.”
Dư Hồng Mai lại không hề sợ hãi, cô ta vui mừng mà khóc nói: “Được, được ạ, cháu nghe lời thím!”
Hai người họ lẩm bẩm âm mưu hồi lâu, ban đầu Hổ Tử còn không hiểu gì, không biết tại sao Khương Chi lại dừng lại, nhưng sau khi nghe được giọng nói quen thuộc, khuôn mặt nhỏ của cậu bé cũng tối sầm
Cậu bé giống như một con bò đực bướng bỉnh định lao về phía đó, nhưng lại bị Khương Chi giữ chặt lại
Hổ Tử nóng nảy, hất tay của Khương Chi ra, hét to: “Mẹ làm gì vậy
Buông ra
Hai người họ sắp hại Lão Cận rồi!”
Khương Chi mím môi, cô thật sự không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo
Hổ Tử không biết đạo lý đánh rắn động cỏ, tiếng gầm này của cậu bé khiến cho Dư Hồng Mai và bà Anh hoàn toàn chấn động, trong góc truyền đến tiếng loạt xoạt, một lúc sau, bà Anh chắp tay sau lưng bước ra ngoài
Khuôn mặt già nua của bà ta nhăn nhó, không tận trừng mắt nhìn Hổ Tử, chán ghét nói: “Sao mày lại quay lại đây
Tao nói cho mày biết, nhanh dọn dẹp đồ đạc và rời đi đi, nhà của chúng tao mấy ngày nữa sẽ không có chỗ cho mày ở đâu.”
Dù sao Hổ Tử cũng chỉ là một đứa trẻ, bị người ta đuổi đi thẳng trước mặt như này thì khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé lập tức tái nhợt
Cả người cậu bé run rẩy, nhưng vẫn gân cổ nên nói: “Lão Cận không thích Dư Hồng Mai, bà ép ông ấy lấy cô ta, chẳng khác nào đang hại ông ấy cả
Thật ra Lão Cận có phải con ruột của bà không hả
Bà chính là mụ phù thủy già!”
Trong các câu chuyện, mụ phù thủy già luôn là những nhân vật phản diện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà Anh hắng giọng ‘khạc’ một cái về phía Hổ Tử, một ngụm đờm màu vàng đục rơi xuống đất, khiến người nhìn cảm thấy ghê tởm
Bà ta lại hoàn toàn không để ý tới, dùng tay áo lau khóe miệng, ác độc nói: “Mày thì biết cái quái gì
Mày cũng không phải là con cháu của nhà họ Cận chúng tao, quan tâm nhiều như vậy làm gì
Mày còn nhỏ mà lòng dạ đã xấu xa như vậy, có phải muốn lấy tiền của nhà họ Cận chúng tao không?”
Nói xong, bà ta nhìn Hổ Tử từ trên xuống dưới một lượt, cười lạnh nói: “Ồ, đây đúng là có một người mẹ ruột giàu có, hai ba ngày lại đổi một bộ quần áo mới, bộ quần áo này cũng tốn khá nhiều tiền nhỉ?”
Hổ Tử tức đến mức run rẩy, nước mắt trào ra
Ánh mắt Khương Chi có chút lạnh lùng, tiến lên đem Hổ Tử che ở phía sau, giọng nói lạnh lùng tràn đầy sát khí: “Bà già này, nếu miệng bà lại thốt ra mấy lời không sạch sẽ như vậy nữa thì để tôi đánh gãy răng bà hộ nhé!”