Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 471: Ơn Cứu Mạng




Chương 471: Ơn Cứu Mạng

Triệu Cam Đường hoảng sợ, cảm nhận được cơn đau đớn gần như sắp chết, đột nhiên, có một bàn tay hơi lạnh chạm vào môi cô ấy, sau đó mấy viên thuốc được cho vào miệng của cô ấy, giống như đang mang lại hi vọng sống cho cô ấy vậy
Triệu Cam Đường hoảng loạn nuốt mấy viên thuốc trong miệng xuống, bàn tay đột nhiên giơ lên, nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo đang ở bên môi mình
Bờ môi của cô ấy mấp máy hai lần, muốn nói gì đó, nhưng lại không còn đủ sức để nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Chi khẽ dùng sức, nhưng cũng không thể rút tay ra khỏi tay của Triệu Cam Đường, hai hàng lông mày xinh đẹp nhíu chặt, mím môi, khoảnh khắc Hoặc Thế Quang đứng dậy, vẻ mặt cô lại khôi phục sự bình tĩnh ban đầu
Hoắc Thế Quang ngước mắt nhìn Triệu Cam Đường một cái, lo lắng đến mức mồ hôi đầm đìa
Đang lúc anh ấy chuẩn bị lấy mấy viên thuốc từ trong lọ thuốc vừa tìm được ra thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng: “Vừa lúc tôi mang theo thuốc, đã cho cô ấy uống rồi.”

Vừa nói, cô vừa giơ lọ thuốc trong tay lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hoắc Thế Quang sửng sốt, vô thức thốt lên: “Cô là bác sĩ?”

Khương Chi không muốn trả lời câu hỏi này, giơ cánh tay bị Triệu Cam Đường nắm chặt ra: “Anh nhìn xem cô ấy sao rồi đi.”

Nhắc đến Triệu Cam Đường, Hoắc Thế Quang cũng không có tâm trạng để hỏi thêm gì nữa, đi đến bên cạnh lắng nghe nhịp tim đập của cô ấy, cảm nhận được hơi thở dần dần bình tĩnh lại của vị hôn thê thì anh ấy khẽ thở phào nhẹ nhõm nói: “Đồng chí, cảm ơn cô, bệnh tình của cô ấy đã ổn định rồi.”

Khương Chi gật đầu, nhẹ giọng nói: “Ừm, sau khi xuống máy bay thì đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra một chút đi.”

Nói chung, việc những người mắc bệnh tim nhẹ đi máy bay cũng không phải là vấn đề nghiêm trọng, miễn là họ giữ được tâm trạng ổn định trong suốt chuyến bay thì không sao cả
Người phụ nữ bên cạnh của cô có lẽ thuộc về loại này, sự sóc nảy của máy bay khiến cho cô ấy đột nhiên trở nên lo lắng, mới dẫn đến tình trạng nguy hiểm như vừa rồi, cũng may được uống thuốc kịp thời, triệu chứng cũng dần ổn định lại
Vip truyenful l, net - Chỉ 100 0 đồn g/ngày đọ c tất cả Kho 100 0++ truyệ n dị ch miễ n ph í
Hoắc Thế Quang cảm kích nói: “Đồng chí, tôi còn chưa hỏi tên của cô là gì, cô không phải là người Hồng Kông đúng không?”

Khương Chi ngước mắt nhìn anh ấy một cái, cũng không ra vẻ kiêu ngạo, dù sao cô cũng không biết lúc đến Hồng Kông sẽ gặp phải những chuyện gì, mà đôi nam nữ này thoạt nhìn cũng không giống người tầm thường, nếu như có thể mượn sức của hai người họ thì cũng coi như là một lợi ích không nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghĩ vậy, khóe môi cô hơi nhếch lên: “Tôi tên Khương Chi, là người thành phố Thanh, đến Hồng Kông để làm việc”
Hoắc Thế Quang cười nói: “Hoá ra là đồng chí Khương, tôi là Hoắc Thế Quang, cô ấy là vợ chưa cưới của tôi, tên là Triệu Cam Đường, chúng tôi đều là người Hồng Kông, không biết cô đã có chỗ ở Hồng Kông chưa?”

Khương Chi cười khẽ: “Hoá ra hai người là vị hôn phu hôn thê, tôi đã có chỗ ở Hồng Kông rồi, không cần khách sáo như vậy.”

Lúc này, bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói có chút yếu ớt của Triệu Cam Đường: “Cô đã cứu tôi, sao có thể nói là khách sáo được
Khương Chi
Tôi có thể gọi cô là A Chi sao?”

Vừa nói, Triệu Cam Đường vừa cố hết sức giơ bàn tay đang nắm tay của Khương Chi lên
Cô ấy nhìn về phía Khương Chi, trên khuôn mặt điềm tĩnh hiện lên một nụ cười nhợt nhạt, giống như đóa hoa cúc non đang đung đưa trong gió

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.