Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 490: Lại Bị Lừa




Chương 490: Lại Bị Lừa

Anh kéo Khương Chi ngồi xuống, bắt chéo chân dài, trên người tỏa ra sức hấp dẫn của đàn ông thành thục mà chỉ thuộc về riêng mình: “Cố Tuyển, vậy cậu có biết mấy chữ “chó bắt chuột*” viết thế nào không?”

* Chó bắt chuột: Nhiệm vụ của chó là canh cửa, nhiệm vụ của mèo là bắt chuột nên chó bắt chuột thay mèo có nghĩa là xen vào việc của người khác
Khóe miệng của Cố Tuyển cứng đờ
Tên này
“Khụ khụ khụ.” Khương Chi khẽ ho vài tiếng
Cô là người bẩm sinh đã có da mặt dày nên cũng không cảm thấy xấu hổ gì cả, sau khi cắt ngang cuộc đối thoại của hai người họ thì Tạ Lâm đã bưng hai bát mì trứng gà từ trong bếp đi ra, một trợ lý như anh ấy đã lưu lạc đến mức làm đầu bếp rồi
Tay nghề nấu nướng của Tạ Lâm không tốt cũng không xấu, ít nhất vẫn có thể nhét đầy bao tử
Ăn cơm qua quýt rồi phải ra ngoài tìm thợ trang điểm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói thế nào thì nhà họ Hoắc cũng là gia đình có tiếng tăm bật nhất ở Hồng Kông này, người tham dự yến tiệc trên du thuyền kia không phú thì quý, không ai mặc váy bằng vải bông để tham dự yến tiệc thế này, mà Khương Chi cũng đã quen với quá trình này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Họ phải chọn trang phục trước, thử một kiểu trang điểm phù hợp, ngày mai cứ như thế mà đi thẳng đến cửa hàng để họ làm cho mình là được
“Dù sao ngày mai tôi cũng không đi nên hôm nay không cần đi chung với hai người đâu.” Cố Tuyển ủ rũ ngồi dựa vào ghế sô pha, cầm điều khiển tivi trên tay mình, dáng vẻ rất buồn bực
Thi Liên Chu chậm rãi dùng khăn ăn lau miệng: “Chẳng phải muốn kết hôn sao
Không đi thì tìm đâu ra phụ nữ kết hôn với cậu?”

Vừa nghe nói đến đây, động tác nhấn trên điều khiển tivi của Cố Tuyển khựng lại, anh ấy suy nghĩ một lát, cũng cảm thấy chuyện này rất có lý
Cố Tuyển khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Nói rất đúng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi phải kết hôn, đến lúc đó sinh một đứa con gái, sau đó sẽ tùy ý chọn một trong bốn đứa con trai của cậu làm con rể, thấy thế nào?”

Thi Liên Chu cười như không cười, trào phúng: “Dù sao cũng là gả vào nhà họ Thi, nếu cậu đã không có ý kiến thì ý kiến của tôi cũng không quan trọng.”

Sắc mặt Cố Tuyển chợt tối sầm, anh ấy trợn mắt lên, hung dữ nhìn Thi Liên Chu
Làm thế nào mà Cố Tuyển luôn cảm thấy càng ngày miệng mồm tên này càng thâm độc như thế
Con ngươi của Cố Tuyển xoay chuyển một vòng, đôi mắt đào hoa mỉm cười, nhìn về phía Khương Chi: “Chị dâu, cô thấy thế nào?”

Khương Chi nâng ly nước ấm lên uống, nghe Cố Tuyển hỏi, cô trầm ngâm suy nghĩ rồi nói: “Tôi không xen vào chuyện của mấy đứa bé.”

Cô thật sự sẽ không nhúng tay vào chuyện hôn nhân trong tương lai của bốn đứa nhỏ, đây chính là chuyện mà mấy đứa bé muốn lựa chọn, cô không thể quản được, chỉ cần yêu thích lẫn nhau, còn lại cũng không quan trọng
Cố Tuyển liếc mắt
Hai vợ chồng này đúng là rất xứng với nhau
Một người mỉa mai, nói bóng nói gió, một người đánh thái cực quyền, tóm lại không ai có thể khiến họ thiệt thòi ở phương diện đấu võ mồm
“Được rồi, đi thôi!” Cố Tuyển khoát tay, dáng vẻ cuộc sống không còn gì thú vị
Một đoàn người ra khỏi cửa, mãi đến khi Cố Tuyển ngồi vào ghế lái, anh ấy mới cảm thấy có điều không đúng lắm
Bỗng nhiên Cố Tuyển quay đầu nhìn hai người ngồi ở hàng ghế sau, nhìn dáng ngồi như ông chủ của Thi Liên Chu thì không khỏi nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu lại lừa gạt tôi làm tài xế cho cậu!”

Đuôi lông mày của Thi Liên Chu nhếch lên rất ngả ngớn, giọng nói không hề có thành ý: “Có sao
Chẳng phải chính cậu cũng muốn đi ra sao?”

Cố Tuyển nhắm mắt, hít sâu một hơi, mím môi, khởi động xe
“Trước kia hai người đều như thế này sao?” Khương Chi quay đầu nhìn Thi Liên Chu, lại nhìn Cố Tuyển, ai mà ngờ được trước mặt người ta thì hai người này là quý công tử lạnh lùng, tự cao tự đại nhưng sau lưng lại là đức hạnh thế này

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.