Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 660: Nói Ra Tất Cả




Chương 660: Nói Ra Tất Cả

Mắt phượng của Thi Liên Chu híp lại, anh nhìn theo ánh đèn ở phía xa, lạnh lùng cười một tiếng: “Lòng dạ hẹp hòi.”

Khương Chi im lặng nhìn anh mà không nói chuyện
Lúc hai người về đến nơi thì dì Lý đã thu dọn bàn ăn xong xuôi, chuẩn bị cho mấy đứa bé rửa mặt đi ngủ
Khương Chi cũng không quấy rầy, cô dời một chiếc bàn nhỏ đến gần gốc cây, nhờ vào ánh sáng của vầng trăng mà uống trà với Thi Liên Chu, chủ đề nói chuyện của hai người họ đều là một số tình tiết và kịch bản của phim ảnh
Nếu Thi Ninh Chu nhìn thấy Khương Chi có thể trò chuyện hăng say với Thi Liên Chu thế này, chắc chắn anh ấy sẽ thốt lên một câu: Thấy sắc quên anh trai
Bóng đêm dần dày hơn, trà cũng đã thay ba ấm, dì Lý đã dỗ mấy đứa bé ngủ say, trong nhà tối đen như mực, thỉnh thoảng trong bụi cỏ có tiếng dế mèn gọi nhau, ánh sáng của vầng trăng vẫn quanh quẩn, cuộc sống bình yên chính là như thế này
“Ngủ thôi!” Khương Chi nhìn đồng hồ, ngày mai cô muốn quay về thôn Khương Gia một chuyến, phải hoàn thành thủ tục thầu núi Chi Tử, đồng thời phải kiểm tra tiến độ xây nhà của cô thế nào rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thi Liên Chu “ừ” một tiếng
Khương Chi đã chuẩn bị một căn phòng khác để dì Lý và mấy đứa bé ngủ với nhau, tất nhiên cô và Thi Liên Chu cũng không thể đi qua đó ngủ, cho dù có ngủ ở đó cũng không ngủ được
Khương Chi lại không thể nào ngủ được trên giường ở phòng cho khách
Khương Chi không có bệnh lạ giường mà vì Thi Liên Chu vẫn nhìn chằm chằm vào cô như vậy, ánh mắt của anh lại nóng rực, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì
Khương Chi thở dài, cô nhìn vào đôi mắt hẹp, tối tăm như đầm sâu thăm thẳm, mà Khương Chi hoàn toàn không có cách nào giả vờ như mình không nhìn thấy, cô thuận miệng hỏi: “Anh muốn hỏi cái gì thì cứ hỏi thẳng đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kìm nén thế này cũng không phải phong cách của anh.”

Thi Liên Chu nhìn chằm chằm Khương Chi, giọng nói trầm thấp, đặt câu hỏi ngược lại: “Anh muốn hỏi cái gì?”

Khương Chi chớp mắt, không trả lời
Dường như cô có thể đoán được sự nghi ngờ trong lòng Thi Liên Chu, có một số việc không thể không nói nhưng nếu vẫn luôn lừa gạt anh như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ tạo thành cái gai giữa trái tim của hai người, Khương Chi không muốn như vậy nhưng cô cũng không biết nên giải thích thế nào
Cô hoàn không thể mở miệng nói tất cả ở đây đều là nội dung trong một quyển tiểu thuyết, cô rất sợ sẽ gây ra sự rung chuyển biến cố gì đó mà cô không thể tưởng tượng nổi
Ngẫm nghĩ một lúc, cô nói: “Anh muốn hỏi em làm thế nào để tìm được mấy đứa bé?”

Hàm dưới của Thi Liên Chu nâng lên với biên độ rất nhỏ, anh ra hiệu cho cô nói tiếp
Môi đỏ của Khương Chi khẽ mấp máy, cô đưa ngón tay chọc vào nốt ruồi son cạnh hầu kết của anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô đã biết từ trước, với IQ của Thi Liên Chu, không thể nào có chuyện anh nghĩ mãi cũng không ra
Trước đây, vì hai người họ bị sạt lở đất mà trôi đến thôn Diêu Gia, đột nhiên Thi Liên Chu biết được chuyện của mấy năm trước từ miệng Khương Chi, trong lúc không hay không biết anh đã là cha của bốn đứa bé, trong thoáng chốc anh không thể chấp nhận được việc này và suy nghĩ mãi cũng không hiểu rõ được gì, thế nhưng sau đó, Thi Liên Chu tỉ mỉ ngẫm nghĩ lại thì không khó để phát hiện ra một số chi tiết trong đó
Những chi tiết kia khó mà bỏ qua được
Sau này anh không hỏi, có lẽ vì không muốn tạo áp lực cho cô nhưng mối nghi ngờ vẫn luôn ở đó
“Anh biết tất cả chuyện của em rồi đó, đời trước em làm kinh doanh, buôn bán đồ cổ
Còn về mấy đứa bé thì anh cũng đã biết, do em nằm mơ thấy, trong mơ đã trải qua rất nhiều chuyện, bao gồm cả chuyện xảy ra với anh.” Khương Chi trầm ngâm một lúc rồi nói

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.