Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 722: Mất Tích




Chương 722: Mất Tích

Khương Chi gật đầu, cười nói: “Tất nhiên là được.”

Để một đứa bé nuôi thú cưng cũng để bồi dưỡng lòng kiên nhẫn và yêu thương của đứa bé đó
Dì Lý vào nhà bếp chuẩn bị cơm tối cho Khương Chi và Tiểu Qua
Khương Chi nằm trên ghế dựa ngoài sân, nhắm mắt dưỡng thần, suy nghĩ lại một số chuyện gần đây
Nhà xuất bản đã triệt để đi vào quỹ đạo và trở thành hạng mục kiếm được lợi nhuận cao nhất, cũng như cung cấp tiền tài cho cô
Bây giờ cô chỉ cần đưa bản thảo, nhà xuất bản sẽ lập tức trở thành gà mái đẻ trứng vàng không ngừng
Xưởng may vẫn chưa hoạt động, còn phải chờ đợi Vân Tường trở lại nhưng tóm lại cũng không lâu nữa thì xương may sẽ bắt đầu thôi, đến lúc đó cô phải cung cấp bản thiết kế cho xưởng may, Khương Chi tin tưởng với năng lực của Vân Tường, bà ấy sẽ quản lý tốt xưởng may
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước mắt, việc cần thúc đẩy mạnh hơn chính là cô phải đến thủ đô đi dạo một vòng thị trường đồ cổ với Hồ Vĩnh Chí, lại đến thành phố Thanh bên kia mở một cửa hàng, tiếp tục quay về nghề cũ, sau này cô sẽ tập trung tinh thần và sức lực vào cửa hàng bán đồ cổ


Sáng sớm ngày hôm sau cũng là ngày chủ nhật, mấy đứa bé Tiểu Ngự không cần đến trường nên được phép ngủ thỏa thích
Khương Chi tập thể dục buổi sáng, ăn sáng xong thì bốn con heo con lười vẫn chưa thức dậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô vào nhà xuất bản viết bản thảo được một lúc thì chợt nghe thấy tiếng dì Lý gọi rất to: “Tiểu Ngự
Tiểu Ngự
Cháu đi đâu rồi hả
Tiểu Ngự?”

Khương Chi cau mày, nhanh bước ra sân, cô nhìn thấy dì Lý đang quýnh quáng bước vào mấy phòng tìm người, Tiểu Tông, Tiểu Diệu và Tiểu Qua nửa tỉnh nửa mê đứng trước cửa ra vào, dáng vẻ như vừa mới tỉnh ngủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa nhìn thấy Khương Chi, dì Lý không kìm được tiếng nức nở: “Ôi, không thấy Tiểu Ngự đâu, làm sao bây giờ?”

Đồng tử Khương Chi co lại
Tính tình của Tiểu Ngự không tốt lắm, làm việc gì cũng theo cảm tính, trốn nhà bỏ đi thế này đúng là chuyện cậu nhóc có thể làm
Lẽ nào nhóc con này chưa buông bỏ chuyện của Cận Phong Sa, vẫn kìm nén cảm xúc và luôn chuẩn bị để đi tìm Cận Phong Sa sao
Khương Chi cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, cô hỏi: “Từ khi nào thì phát hiện không thấy Tiểu Ngự nữa?”

Dì Lý nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Khương Chi, cảm xúc hoảng loạn trước đó của bà ấy đã hòa hoãn hơn: “Sáng sớm hôm nay, lúc tôi thức dậy thì vẫn còn thấy cậu nhóc, tôi vào bếp nấu đồ ăn sáng, chuẩn bị gọi mấy đứa bé thức dậy ăn sáng thì đã không thấy người đâu nữa.”

“Tôi đã tìm khắp nơi rồi nhưng cũng không thấy.” Dì Lý nói, vành mắt bà ấy đỏ lên
Khương Chi mím môi, cô quay vào nhà xuất bản, nói với Phó Đông Thăng: “Ông gọi mấy người đi theo tôi tìm Tiểu Ngự.”

“Tiểu Ngự làm sao?” Phó Đông Thăng sững sờ nhưng khi nhìn sắc mặt lạnh lùng của Khương Chi thì không dám hỏi nhiều nữa, ông ấy vội quay sang gọi thêm mấy người nhân viên trong nhà xuất bản đi theo Khương Chi ra ngoài

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.