Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 769: Như Một Giấc Mơ




Chương 769: Như Một Giấc Mơ

Trên gương mặt tuấn tú của Thôi Tử Tiện lộ nụ cười khổ
Ở lần gặp thứ hai này, anh ấy có thể nhìn ra dưới vẻ mặt không màng danh lợi của đối phương cũng là khí chất lạnh lùng, tuy nhìn cô như ôn hòa nhưng luôn khiến người ta có cảm giác có khoảng cách không gần không xa
Đột nhiên Thôi Tử Tiện có cảm giác ghen ghét, anh ấy ghen ghét người có thể khiến cô nhớ mãi không quên
Anh ấy cảm thấy không nên như vậy, nếu mình là người gặp cô trước thì nhất định sẽ không để người khác đóng chiếm trái tim cô, khiến cô nhớ mãi như thế
Đột nhiên trái tim Khương Chi cảm thấy đau đớn mà không rõ vì sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vẻ mặt cô sợ sệt, ngón tay cuộn lại, bên tai cô như có một giọng nói quen thuộc vang lên, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng nhưng mang đến cảm giác lưu luyến không thôi: “Khương Chi, anh đang chờ em, em quay lại đây, được không
Khương Chi… Khương Chi…”

Vành mắt Khương Chi nóng lên nhưng rất nhanh sau đó cô đã khống chế cảm xúc lại, cô thản nhiên nói với Thôi Tử Tiện: “Tôi đi trước đây.”

Dứt lời, Khương Chi rủ mắt xuống, bước nhanh ra khỏi quán bar
“Chờ một chút!” Thôi Tử Tiện nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh của cô, anh ấy vội đuổi theo
Thôi Tử Tiện luôn có cảm giác lần này cô đi sẽ không trở lại nữa, nếu như vậy anh ấy sẽ hối hận, nhất định sẽ hối hận
Bên ngoài quán bar, Khương Chi đứng ở ven đường, mồ hôi lạnh đã đổ ròng ròng trên trán, trong đầu cô là những hình ảnh lộn xộn quanh quẩn không thôi
Tất cả xung quanh cô giống như đang trở nên mờ ảo, từng hình ảnh như đang vỡ vụn, rồi biến mất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lúc Khương Chi đang một mình đứng đó thì sau lưng cô là tiếng nói của Thôi Tử Tiện: “Đừng đi!”

“Xin cô…” Giống như của anh ấy đang cầu xin
Ánh mắt Khương Chi rủ xuống, cô không quay người lại, bởi vì bên tai cô lại vang lên tiếng nói lưu luyến, trầm thấp khiến trái tim cô rung động, tiếng nói này khiến cô cảm giác được sống lại một lần nữa
“Khương Chi, anh đang chờ em.”

Chỉ mấy chữ ngắn ngủi như thế đã khiến ánh mắt cô như tỏa ra ánh sáng lung linh
“Thi Liên Chu...” Cô gọi cái tên này theo bản năng
Giờ khắc này, cả tiếng nói và dáng người của Thôi Tử Tiện ở sau lưng cô đồng thời vỡ vụn
Khương Chi nắm chặt tay, cô nắm lấy một bàn tay có khung xương thon thả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đột nhiên cô mở mắt, đập vào mắt cô là một gương mặt đẹp trai nhưng lại vô cùng lạnh lùng, sắc bén
“Thi Liên Chu.” Cánh môi khô khốc của cô mấp máy, nói ra từng chữ, ánh mắt sợ hãi
“Tỉnh lại là tốt rồi.” Thi Liên Chu cúi người, hôn lên trán cô, hơi thở mát lạnh lập tức bao bọc lấy Khương Chi
Cô mở to mắt, giọng nói lưỡng lự: “Dường như em đã mơ một giấc mơ.”

“Ha ha, tỉnh mộng sao
Làm sao cô biết được tất cả trong giấc mơ vừa rồi không phải thật?” Một giọng nói kèm theo vẻ lập dị vang lên
Khương Chi hơi tránh Thi Liên Chu để nhìn về phía người nói chuyện, đó là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, nhìn cách ăn mặc của ông ấy không giống một người có nghề nghiệp đứng đắn gì
Trần Bán Tiên cười nói: “Người đã tỉnh rồi thì từ từ nghỉ ngơi, dưỡng sức là được
Cậu xem, tôi có thể đến thủ đô không?”

Thi Liên Chu nhìn gương mặt chờ mong của Trần Bán Tiên, giọng nói bình tĩnh: “Để Tạ Lâm sắp xếp.”

“Được!” Trần Bán Tiên cười híp mắt, chắp tay với Khương Chi, rồi quay người ra khỏi phòng bệnh
Khương Chi nhíu mày nhìn theo: “Ông ấy là ai?”

Thi Liên Chu nhớ đến lời Trần Bán Tiên từng nói Khương Chi không sống quá ba mươi tuổi thì lạnh lùng cười một tiếng: “Một kẻ râu ria mà thôi.”

Đột nhiên anh nhớ đến lời Trần Bán Tiên vừa nói “tất cả trong mơ là thật” thì im lặng trong chớp mắt, hỏi: “Em đã mơ thấy gì?”

Khương Chi ngẫm nghĩ, rồi nói rất thành thật: “Em thấy một người đàn ông xa lạ.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.