Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 770: Lo Cho Em Trước Đi!




Chương 770: Lo Cho Em Trước Đi
Thi Liên Chu ngẩn người, đôi mặt đẹp bỗng sa sầm, ánh mắt lạnh giá
Khương Chi buồn cười nhìn anh, đôi môi đã tái nhợt của cô như hiện lên ý cười, cô nắm chặt mấy ngón tay của anh: “Trong mơ, em vẫn luôn tìm kiếm anh nhưng làm thế nào cũng không tìm thấy anh, vì người kia có bóng lưng tương tự anh nên em mới quen biết với một người đàn ông xa lạ như thế.”

“Chỉ là đột nhiên em nghe thấy tiếng anh gọi nên em đã tỉnh lại.”

“Chỉ là một giấc mơ mà thôi, anh đừng tức giận!”

Ánh mắt Khương Chi rất thành khẩn, giọng nói cũng nghiêm túc
Cô thật sự cảm thấy việc này không quan trọng, ký ức trong mơ cũng dần trở nên mơ hồ, đến dáng vẻ của người kia như thế nào cô cũng đã không nhớ được nữa
Tất cả trong mơ đều là thật sao
Cô không biết mà cũng không muốn biết
Cô chỉ biết người mình yêu ở bên cạnh mình là tốt rồi
Những gì ở đời trước đã không còn quan trọng nữa, cho dù ông trời cho cô cơ hội lựa chọn, cô cũng sẽ lựa chọn quay lại đây một lần nữa, bởi vì nơi này có Thi Liên Chu của cô, cũng có các con của cô
Với cô mà nói, nơi này mới là thật, là nơi cô không thể vứt bỏ
Thi Liên Chu dần dần thu hồi ánh mắt, anh rủ mắt xuống, nắm chặt tay Khương Chi
Anh đã nhìn thấy bản lĩnh của Trần Bán Tiên, lời ông ấy nói hiển nhiên đã để lại dấu vết, nếu không phải anh cố chấp muốn cô quay lại đây, có lẽ cô sẽ mãi mãi ở lại nơi trước kia, quay lại làm chính mình, quen biết một người đàn ông khác, có được cuộc đời mới
Thi Liên Chu cụp mắt xuống, trong đôi mắt phượng lướt qua một vẻ tự giễu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đáng tiếc, anh lại là một người ích kỷ
Cho dù Khương Chi chết cũng chỉ có thể chết trong vòng tay anh
Khương Chi có thể cảm nhận được cảm xúc chập chùng, cuồn cuộn của Thi Liên Chu, cô cầm tay anh, nở nụ cười: “Em đau quá, anh thổi cho em được không?”

Thi Liên Chu im lặng nhìn theo động tác của cô, anh nghe theo cô, trong mắt là hai màu đen trắng rõ ràng, cuối cùng anh cười một tiếng
Bỗng nhiên Khương Chi mở to mắt: “Mấy đứa bé đã đến thủ đô chưa?”

Thi Liên Chu nhíu mày, tức giận nói: “Tự lo cho em trước đi!”

Khương Chi mím môi nhìn anh, ánh mắt cố chấp
Thi Liên Chu mở to mắt đối diện với ánh mắt của cô, một lúc lâu sau đó mới hời hợt nói: “Đã đến.”

Khương Chi nhẹ nhàng thở ra
Đến thủ đô rồi, mấy đứa bé mới có thể an toàn
Nhưng mà Thi Liên Chu nhìn thấy dáng vẻ như được thả lỏng của cô thì tức giận đến mức bật cười, anh đưa tay nắm cằm cô, giọng nói trở nên hung ác, nham hiểm: “Em có thể tự lo cho mình trước được không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gặp chuyện nguy hiểm đều che chắn cho người khác, em là cáo à
Em có chín cái mạng sao?”

Nghe giọng nói khiêu khích, châm chọc của Thi Liên Chu thì Khương Chi bĩu môi: “Tiểu Ngự cũng đâu phải người khác.”

Trên mặt Thi Liên Chu lộ vẻ lo lắng, anh bình tĩnh nhìn cô, đáy mắt lạnh lẽo: “Anh chỉ cần em bình an, hiểu không?”

Nhìn thấy vẻ nặng nề trong đôi mắt anh, trong lòng Khương Chi cũng hốt hoảng
Nếu như vậy thì cũng quá vô tình rồi, dù sao Tiểu Ngự cũng là con trai ruột của anh
Nhưng với Khương Chi mà nói, chỉ sợ tất cả mọi người có cầu cũng không lấy được sự thiên vị trắng trợn này của anh
Khương Chi cười, cô lấy lòng anh nói: “Nhà họ Hoắc sẽ không ra tay nữa chứ?”

Nhắc đến nhà họ Hoắc, ánh mắt Thi Liên Chu trở nên bình tĩnh nhưng khiến người ta sợ hãi, anh nói: “Không có cơ hội ra tay nữa đâu.”

Khương Chi tò mò: “Anh làm gì rồi?”

Thi Liên Chu gõ ngón tay vào trán cô, khẽ cười một tiếng: “Đã không đứng dậy nổi mà em còn tò mò mấy chuyện linh tinh.”

Khóe miệng Khương Chi co rút, lời nói nghẹn ở cổ họng mà không nói ra được

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.