Chương 771: Ngóng Trông
Hai người họ vừa dứt lời thì Tạ Lâm cũng gõ cửa, bước vào
Anh ấy vừa nhìn thấy Khương Chi thì vội vàng cười nói: “Bà chủ không có gì đáng ngại nữa chứ
Cô không biết đâu, vừa nhìn thấy cô hôn mê bất tỉnh đã khiến ông chủ lo lắng không thôi.”
Tạ Lâm thật sự không kịp chờ đợi chỉ muốn giúp ông chủ của mình chiếm lấy hảo cảm, thế mà ánh mắt của Thi Liên Chu cũng chưa từng nhìn đến anh ấy
Khương Chi nở nụ cười, nhìn Thi Liên Chu, trong mắt cô lộ ý chế nhạo
Tạ Lâm nịnh nọt nói thêm mấy lời hữu ích, sau đó mới nhìn Thi Liên Chu, nói: “Ông chủ, cảnh sát đã đến đây.”
Thi Liên Chu và Khương Chi nhìn nhau: “Anh đi xử lý.”
Khương Chi khẽ gật đầu
Rất nhiều người đã nghe thấy tiếng súng vang lên ở xưởng luyện thép, bây giờ đang trong giai đoạn quan trọng để giải giới nhưng đột nhiên lại xảy ra chuyện như vậy, thật sự đã gây sự chú ý lớn, vả lại cô cũng không hề rời khỏi huyện Thấm nên bị cảnh sát tìm đến cửa cũng là chuyện dễ hiểu
Chẳng qua đã có Thi Liên Chu ở đây nên cô không cần lê “cơ thể yếu đuối” của mình đến sở cảnh sát lấy khẩu cung làm gì
Lúc trấn Đại Danh chìm trong giai đoạn gió nổi mây vần thì bốn đứa bé đã được Mạnh Lam đưa đến thủ đô một cách an toàn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dưới sự bày mưu tính kế của Thi Liên Chu, người đồng hành với bốn đứa bé cũng không ít, bao gồm cả tên cầm đầu của đám lưu manh muốn làm bậy với Khương Chi cũng bị kéo về thủ đô, chỉ chờ Thi Liên Chu quay lại thủ đô sẽ xử lý
Thủ đô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mạnh Lam chở bốn đứa bé vào đại viện
Bà cụ đã nhận được tin từ sớm nên đi lại trong phòng khách không ngừng, bà ấy bận rộn chuẩn bị thứ này, một lúc sau lại chuẩn bị thứ khác, dường như vẻ vui mừng, phấn khởi chưa từng biến mất trên gương mặt bà ấy
Thi Bỉnh Thiên ngồi trên ghế sô pha, trên mặt đeo kính mắt, đọc sách trong tay mình nhưng đọc hết nửa ngày cũng chưa lật được một trang nào
“Ôi, sao còn chưa tới thế này?” Ôn Hoa Anh nhón chân lên, nhìn ra ngoài qua cửa sổ, trong miệng lẩm bẩm
“Được rồi, ngồi xuống đi
Bà đi đi lại lại làm tôi chóng mặt quá, lúc nào đến thì sẽ đến thôi, sốt ruột cái gì?” Thi Bỉnh Thiên đặt quyển sách lên bàn, lấy kính xuống, giọng nói như có vẻ bất đắc dĩ
Ôn Hoa Anh liếc ông ấy, cười nhạo nói: “Hứ
Chắc ông không sốt ruột đâu nhỉ
Nếu không sốt ruột thì sao nửa ngày rồi còn chưa lật được một trang báo nào?”
Sắc mặt Thi Bỉnh Thiên trở nên xấu hổ nhưng ông ấy vẫn mạnh miệng nói: “Tôi… Tôi đang suy nghĩ tình tiết trong báo.”
Lúc này, tiếng động cơ xe truyền đến từ ngoài sân, sau đó tiếng xe tắt máy
“Đến rồi, đến rồi, rốt cuộc cũng đến rồi!” Sắc mặt Ôn Hoa Anh vui vẻ, bà ấy quên luôn chuyện mình đang giận dỗi Thi Bỉnh Thiên mà vội vàng chạy ra ngoài.Do cful l.vn- đọc tr miễn phí
Thi Bỉnh Thiên cũng đứng lên, ngó dáo dác ra ngoài cửa
Đúng lúc này, dì Lưu đã bưng trái cây từ phòng bếp đi ra, bà ấy nhìn thấy dáng vẻ khôi hài của ngài thủ trưởng thì sắc mặt cũng hơi phức tạp, thử dò hỏi: “Thủ trưởng?”
Thi Bỉnh Thiên khựng lại, ông ấy quay đầu, mắt lớn trừng mắt nhỏ với dì Lưu
Đột nhiên ông ấy hừ một tiếng, ngoài miệng lại nghiêm trang nói: “Mấy đứa bé còn nhỏ, người có vai vế lớn hơn lại chạy ra ngoài nghênh đón như thế, không ra thể thống gì!”
Thi Bỉnh Thiên vừa nói vừa chắp tay sau lưng đi ra ngoài
Thế nhưng cứ nhìn theo bước chân của ông ấy mà xem
Không khác gì chạy trối chết
Ánh mắt của dì Lưu càng trở nên phức tạp hơn
Bình thường tính tình của thủ trưởng chính là nói một không nói hai, bảo thủ, nghiêm khắc, có thể không được xem là một trưởng bối cởi mở, đến mấy đứa cháu nội, cháu ngoại cũng chưa bao giờ dám làm nũng trong vòng tay của ông ấy
Hôm nay ông ấy lại vì mấy đứa bé của ngũ gia mà thay đổi
Ngũ gia quả thật quá tài giỏi