Chương 772: Nói Rõ Mọi Chuyện
Trong lúc dì Lưu đang thổn thức và cảm thán thì Ôn Hoa Anh đã chạy ra sân rồi
Vẻ mặt trông đợi của bà ấy nhìn chiếc xe jeep đỗ trong sân, thấy Mạnh Lam bước xuống xe thì vội vàng mở cửa xe bên phía đối diện, trong miệng còn không ngừng vui vẻ gọi: “Cháu ngoan của bà nội, về nhà rồi!”
Thế nhưng cửa xe vừa được mở ra thì tiếng khóc nức nở của Tiểu Qua đã tràn ra ngoài: “Bà nội, mẹ của cháu có chết không?”
Ôn Hoa Anh giật mình, bà ấy nhìn mấy đứa bé rầu rĩ không vui, thậm chí vành mắt còn đỏ lên thì cau mày
Bà ấy chỉ nghe lão ngũ nhà mình nói mấy đứa bé đang đến thủ đô nhưng vì sao thì không biết rõ, mà bây giờ nghe ra thì dường như đã xảy ra chuyện gì rồi
Bà ấy bình tĩnh lại, ôm mấy đứa bé xuống, trấn an: “Mau nín khóc, vào trong nhà nói cho bà nội nghe nhé!”
Dáng người Mạnh Lam vẫn thẳng tắp, anh ấy vẫn đứng nghiêm cạnh xe, để mặc cho Ôn Hoa Anh ôm mấy đứa bé đi, rồi thở phào một hơi, đồng thời lại nghiêm túc nói: “Lão phu nhân, tôi đã đưa mấy cậu chủ nhỏ đến nơi, bây giờ tôi phải đi ngay, ông chủ vẫn còn chờ tôi trở lại.”
Trên thực tế Mạnh Lam đã nhận được lệnh đến Hồng Kông ngay
“Khoan đã!” Con ngươi của Ôn Hoa Anh nhíu lại, mang theo tia sáng sắc bén
Bà ấy nói: “Cậu cũng vào nhà, nói rõ ràng mọi chuyện rồi đi!”
Da đầu Mạnh Lam tê rần, vừa muốn mở miệng từ chối thì đã thấy Thi Bỉnh Thiên chắp tay sau lưng đi ra đến cửa, ông ấy nhìn thoáng qua mấy đứa bé, sau đó mới thản nhiên nói: “Mạnh Lam, theo tôi vào phòng sách.”
Nghe giọng điệu của Thi Bỉnh Thiên, hiển nhiên ông ấy đã nghe thấy tiếng khóc nức nở vừa rồi của Tiểu Qua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Vâng!”
Vừa nhìn thấy Thi Bỉnh Thiên, Mạnh Lam lập tức chào theo bản năng, sau đó đã nghiêm chỉnh bước theo
Ôn Hoa Anh lạnh lùng hừ một tiếng nhưng quay đầu lại, bà ấy đã vui cười, dẫn mấy đứa bé đang hoảng loạn, lo sợ vào phòng
Dì Lưu nhìn thấy mấy đứa bé cũng sửng sớt nói: “Ôi, mấy đứa bé thật sự rất giống ngũ gia nhà chúng ta.”
Lời này rất dễ nghe nên ý cười trên mặt Ôn Hoa Anh càng sâu hơn
Bà ấy gọi mấy đứa bé ngồi vào bàn ăn, dì Lưu thì bận rộn đưa hoa quả lên
Hoa quả với muôn màu rực rỡ tỏa ra mùi thơm phức, bình thường Tiểu Qua luôn thích ăn nhất nhưng lúc này cậu bé vẫn nắm chặt ống tay áo của Ôn Hoa Anh, nước mắt không ngừng rơi xuống: “Bà nội, bà mau cứu mẹ cháu được không
Mẹ cháu chảy rất nhiều máu.”
Thần kinh của Ôn Hoa Anh căng cứng nhưng bà ấy nhẹ giọng trấn an nói: “Được rồi, bà nội đã biết, mẹ cháu không có việc gì đâu, cháu yên tâm nhé!”
Dứt lời, bà ấy quay sang dặn dò dì Lưu: “Bà ở đây nhìn mấy đứa bé nhé, tôi lên đó xem thế nào.”
Bà ấy lập tức chạy lên lầu, đến trước cửa phòng, còn chưa đẩy cửa ra thì đã nghe thấy tiếng nói tức giận của Thi Bỉnh Thiên truyền ra, ông ấy vỗ bàn: “Đó chính là mưu sát
Đúng là tội phạm to gan lớn mật
Nhà họ Thi sẽ không nhân nhượng, tuyệt đối không!”
Giọng nói của ông ấy vừa nặng nề, giận dữ khiến Mạnh Lam càng cảm nhận được sự áp bách
Mạnh Lam cảm thấy hơi rắc rối, anh ấy cau mày
Vốn dĩ chuyện này không nên nói cho lão thủ trưởng biết nhưng ông chủ cũng không dặn dò, vả lại đang lúc nguy hiểm thế này, thay vì giấu diếm thì chẳng bằng nói thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện của nhà họ Hoắc cũng không nhỏ, thậm chí còn có thể dùng từ nghiêm trọng để miêu tả
Nếu để mặc cho ông chủ ra tay, nói không chừng hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn
“Cái gì mà mưu sát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cái gì mà tội phạm?” Ôn Hoa Anh đẩy cửa bước vào, ánh mắt bà ấy sắc như lưỡi kiếm nhìn về phía Mạnh Lam và Thi Bỉnh Thiên
Thi Bỉnh Thiên biết rõ tính tình của Ôn Hoa Anh, nếu để bà ấy biết, chắc chắn bà ấy sẽ không từ bỏ ý đồ khiến dư luận xôn xao nên ông ấy lập tức khoác tay: “Bà không cần chú ý đến chuyện này, để tôi xử lý là được.”