[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 775: Về Nhà
Tưởng Nguyên Trinh đứng bật dậy, cô ta tức đến mức cả người cũng run rẩy: “Năm vạn đồng
Sao cậu không đi ăn cướp đi?”
“Ha ha, đâu phải tôi chưa đi cướp
Nói thế nào nhỉ, hình như còn là chuyện rất nghiêm trọng ấy chứ.” Tưởng Hạo híp mắt, ánh mắt hung ác nhìn Tưởng Nguyên Trinh, sắc mặt rất dữ tợn
Tưởng Nguyên Trinh giật mình, hoảng hốt, cô ta sợ hãi lùi lại hai bước
Tưởng Nguyên Trinh nhắm chặt mắt, bàn tay siết chặt, đè nén lửa giận xuống: “Chở ảnh chụp vào tay thì tôi sẽ đưa cho cậu năm vạn.”
Cô ta hiểu rõ mình đã đá vào ổ sói, muốn đối phó với một Khương Chi mà lại khiến bản thân phải tự mua dây buộc mình
Năm vạn đồng
Với cô ta mà nói, đây không phải con số nhỏ, Tưởng Hạo còn dám đòi hỏi
Tưởng Hạo khẽ gật đầu, cũng không làm khó cô ta nữa, hắn vui cười hớn hở đứng lên, vươn người, vặn eo: “Được rồi, hôm nay tôi tạm ở lại đây, chờ ảnh chụp đưa đến, nhận tiền vào tay thì sẽ lập tức rời khỏi đây.”
Tưởng Nguyên Trinh khó chịu, ánh mắt biến đổi trong chốc lát, cô ta nghiến răng mình: “Tôi phải nói trước, cậu chỉ được ở trong phòng, bình thường không được đi ra đây quấy rầy tôi.”
“Được
Vậy cảm ơn chị họ nhé!” Tưởng Hạo cười, đi về phía phòng dành cho khách
Hăn vừa đi, ánh mắt của Tưởng Nguyên Trinh lập tức trở nên cay độc nhìn theo bóng lưng của hắn
Năm bạn đồng sao
Vậy cậu cũng phải còn mạng mới cầm được
Ở trong nhà của cô ta cũng tốt, như vậy cô ta sẽ có cơ hội đối phó với hắn càng sớm càng tốt
…
Huyện Thấm
Khương Chi không biết gì về trận gió nổi, mây vần ở thủ đô, mà Thi Liên Chu có biết cũng không thèm để ý
Trần Bán Tiên rất có năng lực, ngay sau khi Khương Chi tỉnh lại, tất cả các bác sĩ ở bệnh viện đều thở phào nhẹ nhõm, họ chỉ mong cô có thể bình an xuất viện
Người của sở cảnh sát cũng đến bệnh viện một lần nhưng không hề nhìn thấy mặt Khương Chi, tất cả đã bị Thi Liên Chu đuổi đi
Khương Chi nằm trên giường mà buồn bực, chán nản
Thi Liên Chu ngồi cạnh giường cô bận rộn làm việc, anh chăm chú nhìn vào một xấp hợp đồng trên tay mình, môi hồng mím chặt, gương mặt lạnh lùng càng trở nên sắc bén dưới ánh đèn nhạt
Dáng người anh cao ráo, thẳng tắp, xương ngón tay thon thả, tao nhã, vẻ ngoài xuất chúng, mắt phượng nheo lại, khí chất lạnh lùng, cao quý khiến người ta không dám đến gần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Chi cản thán một tiếng
Cảm giác được một người đàn ông thế này yêu mà không có bất kỳ nguyên tắc nào xem như không tệ
Mí mắt Thi Liên Chu nhấc lên, ánh mắt nhìn Khương Chi lóe lên những điểm sáng vui vẻ: “Ngày mai xuất viện, về nhà nghỉ ngơi.”
“Về nhà?” Khương Chi giật mình, cô nghi ngờ hỏi
Thi Liên Chu híp mắt lại, giọng nói thản nhiên: “Nhà ở huyện Thấm, em cũng đã từng đến đó rồi
Lâm sản ở trấn Đại Danh đã được chuyển đến nhà ở huyện Thấm rồi.”
Khương Chi đã hiểu
Lâm sản không thể để quá lâu, nếu không sẽ bị hư, như vậy sẽ làm tổn thất không ít tiền, nếu cô tiếp tục nằm trong bệnh viện buồn chán đến mức xương cốt cũng muốn mềm ra thì có thể xuất viện cũng là chuyện tốt
Lúc này lông mày Khương Chi lại cau chặt, cô không rãnh quan tâm đến chuyện của Tưởng Nguyên Trinh và nhà họ Hoắc nữa, cô hỏi: “Mạnh Lam đã đưa sát thủ đến thủ đô rồi, còn có tên cầm đầu trong đám lưu manh kia nữa, dường như đó là người mà Tưởng Nguyên Trinh đã bày mưu, anh định xử lý thế nào?”
Lông mi như cánh bướm của Thi Liên Chu khẽ động đậy, môi mỏng khẽ nhúc nhích: “Sát thủ kia không còn sống để đến thủ đô.”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]