Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 78: Bánh Hạch Đào




Chương 78: Bánh Hạch Đào

Đản Tử thấy con lợn rừng nhỏ máu chảy đầm đìa, hoảng loạn nói: “Mẹ, mẹ không sao chứ?”

Dù trái tim Khương Chi có lớn đến đâu, cũng không khỏi sụt sịt: “Không có việc gì, xem như nhặt về được một cái mạng nhỏ.”

Sắc mặt Đản Tử trắng bệch, nắm chặt lấy vạt áo của Khương Chi, nhỏ giọng nói: “Mẹ, mẹ đừng lên núi nữa, lúc này động vật đều ra ngoài tìm thức ăn, rất nguy hiểm, đến lúc này thường người dân trong thôn đều chỉ nhặt củi ở chân núi, không dám tiếp tục đi vào núi.”

Khương Chi không nói gì, khiến cô từ bỏ việc lên núi là không thể được
Cô chỉ có thể nói: “Con nhìn con lợn rừng nhỏ này, vừa đúng lúc thịt rất là non mềm, chuẩn bị chút nữa chúng ta sẽ nướng ăn
Con nghĩ đi, miếng da lợn màu nâu, cắn xuống một cái là có thể phát ra âm thanh răng rắc, cắn một miệng đầy dầu, nhai rất thú vị.”

Cô vừa nói vậy, đã thu hút vị giác của Đản Tử, cậu bé liếm cong khóe môi, nhịn không được gật mạnh đầu
Khương Chi thở phào nhẹ nhõm, thắp đèn dầu lên, bắt đầu xử lý lợn rừng
Trong quá trình nướng lợn rừng thật sự rất phức tạp, cần phải rửa sạch, ướp, định hình, chần, quét nước đường tạo độ giòn, cuối cùng mới bắt đầu nướng, cô không có lò nướng, cho nên chỉ có thể chất một đống củi ngoài sân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đản Tử ngồi ở bậc thềm, dùng ánh sáng của đèn dầu để đọc sách, cậu nhóc đang đọc một quyển sách giáo khoa
Khương Chi sợ cậu nhóc bị đói, cho nên đã dùng 20 đồng mua một cân bánh hạch đào từ trong trung tâm thương mại của hệ thống
Đản Tử nhìn bánh hạch đào màu vàng cam, ngửi mùi thơm ngọt ngào của miếng bánh thì không khỏi nuốt nước bọt nói: “Mẹ, đây là cái gì vậy
Con chưa từng thấy bao giờ!”

Khương Chi vỗ đầu cậu nhóc nói: “Là bánh hạch đào, nhanh ăn đi.”

Đản Tử cắn từng miếng từng miếng bánh hạch đào, vừa giòn vừa ngon, chưa kể hương vị còn thơm ngon đến mức nào
Cậu nhóc nhìn Khương Chi đang ngồi trong sân đốt lửa, khuôn mặt nhỏ nở nụ cười thỏa mãn, cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, nhà của họ ngày nào cũng có thịt để ăn, cậu nhóc cũng có thể đến trường đọc sách giống như Khương Dược Tiến
Nếu, nếu như các anh trai có thể quay về thì tốt rồi
Trong lòng Đản Tử âm thầm suy nghĩ
Gia vị mà Khương Chi dùng để ướp thịt lợn đều là mua từ trong trung tâm thương mại của hệ thống, hôm nay cô kiếm được hai khoản tiền lớn, điều này cũng giúp cô có thể thỏa mãn cơn thèm ăn của mình, cho nên tiêu tiền cũng hào phóng hơn nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hôm nay cô đã tiêu hết hơn 30 đồng, ngoài số lẻ ra, trong phong bì chỉ còn lại 1000 đồng
Tài khoản của hệ thống cũng rất khả quan, mặc dù tiêu một ít vào việc mua bánh và gia vị, nhưng vẫn còn thừa 736 đồng
Trong lòng Khương Chi cảm thấy rất hài lòng, động tác trên tay cũng nhanh nhẹn hơn rất nhiều
Cô nhanh chóng dùng que gỗ định hình để đỡ con lợn đã ướp xong, sau đó phết nước sốt vào lòng con lợn, rồi dùng nước sôi xối lên khắp thân con lợn để da lợn cứng lại, cuối cùng lại phết nước đường lên đó, đem phơi khô trên giá rồi đặt lên bếp nướng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô là người giỏi nướng thịt, cũng đã tốn rất nhiều công sức để sáng tạo ra bí quyết nấu nướng, một lúc sau, một mùi thơm đậm đà và đậm vị lan tỏa trong không khí
Ánh lửa liếm miếng thịt lợn, khi cô rắc gia vị tạo mùi lên trên thì một vị mặn giòn thơm bắt đầu trộn lẫn với nhau cùng tỏa ra
Khương Chi vừa lật thịt lợn, vừa nhìn về phía Đản Tử nói: “Đản Tử, kể cho mẹ nghe, hôm nay ở trường con đã học những gì nào?”

Đản Tử nghe vậy thì rời mắt khỏi sách giáo khoa, nhìn về phía Khương Chi, nghiêm túc nói: “Mẹ ơi, sau này mẹ phải gọi con là Nam Qua nhé, ở trường học mọi người đều không dùng biệt danh để gọi nhau rồi, hơn nữa con cảm thấy cái tên Khương Nam Qua hay hơn cái tên Đản Tử rất nhiều.”

Cậu nhóc cũng không quên, hôm nay thầy giáo còn khen tên của cậu đấy
Cậu quyết định sau này bản thân sẽ gọi là Khương Nam Qua

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.