Chương 792: Kích Động
“Cận Phong Sa là bố nuôi Tiểu Ngự
Anh ấy đã cưới một phụ nữ mình không yêu…” Chỉ mất vài câu Khương Chi đã kể rõ ra mọi chuyện của Cận Phong Sa
Sở Khác thấy thích thú, thỉnh thoảng hỏi một vài câu xen vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện, Sở Khác tức giận đá mạnh vào góc bàn
Trong lòng anh ấy vô cùng tức giận nói: “Cận Phong Sa đó đã bị mụ già thúi kia dồn vào chân tường, dưới áp lực buộc phải giết người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh ta thật là một người đáng thương!”
“Ai, thật may mắn khi Tiểu Ngự không có ở nhà mà nhìn thấy cảnh cha nuôi mình như vậy
Nếu không khi nhìn thấy cha nuôi giết vợ thì không biết sẽ có bóng ma tâm lý lớn đến mức nào
Phải rồi, vừa rồi chị còn chưa nói về đứa bé Tiểu Ngự đó
Cậu nhóc không có ở nhà ư?”
Sở Khác bình tĩnh suy nghĩ rồi hỏi
Khương Chi mím môi không nói gì
Đúng vậy, không một đứa trẻ 4 tuổi nào có thể chấp nhận được cảm giác khi chính mắt thấy cha nuôi yêu quý của mình giết vợ
“Chị dâu nhỏ
Chị làm sao vậy?” Sở Khác gãi đầu, không hiểu nguyên vì sao, không biết bản thân đã nói sai câu nào
Khương Chi bình tĩnh lại, giọng nói lạnh lùng: “Tiểu Ngự là con của tôi và Thi Liên Chu.”
Sở Khác gật đầu, theo phản xạ lặp lại: “Hoá ra Tiểu Ngự là con của chị với Thi Liên…”
Đôi mắt anh ấy đột nhiên trừng lớn, đột nhiên đứng lên từ trên sô pha, ngón tay run rẩy chỉ vào Khương Chi, rồi lại chỉ về hướng phòng Thi Liên Chu, sắc mặt phức tạp giống như ăn phân: “???”
Nhưng mà một lúc lâu sau Sở Khác vẫn không thể bình tĩnh lại được, đi lòng vòng tại chỗ
Khương Chi buồn cười nhìn Sở Khác, cảm xúc căng thẳng cũng được vơi bớt đi vài phần
Cô nói với giọng bình tĩnh: “Không chỉ có Tiểu Ngự, chúng tôi còn sinh bốn đứa con nữa
Tiểu Ngự là con cả, nhưng mà khi còn bé bởi vì không đủ ăn nên vừa hay lại được Cận Phong Sa nhận nuôi.”
Khuôn mặt của Sở Khác đỏ bừng, một lúc lâu sau mới ngồi xuống ghế sô pha nghỉ ngơi
Anh ấy lặng im một lúc rồi mới đạp mạnh vào sô pha một cái, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thì ra là vậy, tôi nói vì sao mỗi lần ánh mắt Lê Minh và Cố Tuyển nhìn tôi giống như tên ngốc, hiện tại mới hiểu được cảm xúc của họ đều là của người trong cuộc, tôi mới là kẻ ngốc??”
Sở Khác tức giận khi nghĩ đến việc trước đó ánh mắt của Cố Tuyển và Lê Minh nhìn anh ấy như nhìn kẻ ngốc
Đúng vậy, anh ấy thật sự là một tên ngốc
Khương Chi nhún vai, nhẹ giọng nói: “Chưa kết hôn mà đã có con thì cũng không phải là chuyện gì đáng nói.”
Lời nói này ngược lại là làm Sở Khác càng kích động hơn: “Sao lại không phải chuyện đáng để nói?
Đó chính là con của anh Năm đó
Bốn đứa bé đó
Bốn đứa bé chị có biết là gì không
Toàn bộ thế gia ở trong Bắc Kinh này thì đây chính là đứng đầu, đứng đầu đấy!”
Cảm xúc của Sở Khác hơi kích động
Anh ấy chỉ cần nghĩ đến người lạnh lùng như anh Năm đã sinh ra bốn nhóc bánh bao thì cảm xúc lập tức dâng trào
Anh Năm đã cô đơn nhiều năm như vậy
Lúc đầu cho rằng việc kết hôn của anh đã là chuyện vui rồi, vậy mà không nghĩ tới còn có thêm chuyện vui hơn
Cái gì mà chưa kết hôn đã có con, chuyện này nếu là anh Năm thì không thể coi là chuyện nhỏ được
Bốn đứa bé!
Sở Khác kích động quơ chân múa tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu không phải đã đưa hết mấy đứa bé về Bắc Kinh thì hiện tại anh ấy có thể ôm lấy mấy đứa nhỏ kia trò chuyện đến khi trời sáng
Đó đều là con ruột của anh Năm
Bốn đứa trẻ
Khương Chi mỉm cười, không nói thêm