Chương 803: Phòng Bị
Từng cái hôn dồn dập rơi vào cổ Khương Chi
Tiếng thở dốc to, rõ của Thi Liên Chu vang lên, Khương Chi ôm anh giống như ôm lấy chiếc thuyền lá
Từng tia sáng màu vàng nhạt của buổi chiều như màu vỏ quýt chiếu lên chiếc giường lớn xốc xếch, nhịp tim của Khương Chi và Thi Liên Chu giao hòa với nhau, xoa dịu sự nhạy cảm của nhau
Thi Liên Chu nhìn chằm chằm vào Khương Chi, môi mỏng kề sát môi cô
Môi đỏ của Khương Chi hé mở, da thịt trắng nõn bị nhiễm một tầng ửng đỏ, giống như biến thành một ao nước xuân đầy sức sống
Tình trạng kịch liệt này kéo dài mãi cho đến khi ánh trăng lên đầu cành cây mới kết thúc
Thi Liên Chu rủ mắt xuống, anh nhìn Khương Chi ngủ say trong vòng tay mình, ánh mắt anh thâm trầm mà lưu luyến
Khương Chi vòng cánh tay ôm Thi Liên Chu, gương mặt trong lúc chìm vào giấc ngủ của cô vô yên tĩnh
…
Yến Lâm Uyển
Tưởng Nguyên Trinh ngồi trên ghế sô pha, nhìn Tưởng Hạo đang mở tủ lạnh, lục tìm đồ ăn trong đó thì nhắm mắt lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy ngày nay cô ta vẫn đang chờ đợi cơ hội nhưng Tưởng Hạo cũng không phải kẻ ngu, nên cũng không chạm vào những đồ vật đã qua tay của Tưởng Nguyên Trinh, sự phòng ngừa thế này giống như Tưởng Nguyên Trinh không phải chị họ của hắn mà là một tên sát thủ sẽ lấy mạng hắn bất cứ lúc nào
Tưởng Hạo cầm bánh mì ngồi trên ghế sô pha, mở túi đóng gói ra rồi tiện tay ném vỏ túi xuống đất, cười nói: “Chị họ, có người đàn ông ở trong nhà có phải rất có cảm giác an toàn không?”
Tưởng Nguyên Trinh nghiến răng, cứng đờ nói: “Bao giờ ảnh chụp mới đến?”
Cô ta đã chờ đợi nhiều ngày nay như vậy nhưng không thấy động tĩnh gì, tiền cũng đã đưa, lẽ nào tên này muốn nuốt riêng số tiền đó
Nghĩ như vậy Tưởng Nguyên Trinh căng thẳng vô cùng
Với nhân phẩm của Tưởng Hạo mà nói, cô ta cảm thấy rất có khả năng đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tưởng Hạo nhíu mày không vui, hắn cắn bánh mì, giọng nói lạnh lùng: “Thế nào
Chị họ cho rằng tôi đang gạt chị sao?”
Tưởng Nguyên Trinh khựng lại, cô ta thu hồi lại vẻ mặt tức giận của mình nhưng vẫn nghi ngờ hỏi: “Anh hai nhà họ Thi đã quay lại thủ đô báo cáo công tác từ nhiều ngày trước rồi, tính theo thời gian mà nói, lẽ ra bọn họ phải ra tay từ lâu, ảnh chụp cũng phải đến tay rồi mới đúng, có phải đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn rồi không?”
Cô ta biết được thời gian Thi Ninh Chu quay về thủ đô từ chỗ Thi Lam Chu nên mới cố ý dặn dò hắn phải chờ Thi Ninh Chu rời khỏi nơi đó mới ra tay
Thứ nhất cô ta sợ mình bị phát hiện, thứ hai là sợ sẽ làm ảnh hưởng đến vị trí của mình trong mắt người nhà họ Thi
Cô ta đã muốn gả cho Thi Liên Chu, vì vậy phải để mắt đến tất cả người thân và bạn bè của anh, cô ta còn không tiếc bỏ ra biết bao công sức đến đó nịnh nọt nhưng đáng tiếc qua nhiều năm nay cũng không có được hiệu quả gì, cũng may vẫn còn một Thi Lam Chu ngu xuẩn bị cô ta nắm trong lòng bàn tay
Trong tương lai Thi Lam Chu sẽ trở thành một vũ khí sắc bén cho cô ta sử dụng, không phải sao
Tưởng Hạo không nhịn được khoát tay, đứng dậy quay về phòng: “Có thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn
Toàn chuyện bé xé to
Cứ chờ là được!”
Tưởng Nguyên Trinh nhìn theo bóng lưng của hắn, ánh mắt cô ta như chứa chất độc
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa đã vang lên
Trong nháy mắt Tưởng Nguyên Trinh thu hồi biểu cảm lại, cô ta đứng dậy đi mở cửa nhưng vẫn không quên đi đến trước cửa phòng của Tưởng Hạo, dặn dò hắn không được phép ra ngoài
Cô ta nghe thấy tiếng “ừ” hậm hực của Tưởng Hạo truyền ra từ bên trong thì hít sâu một hơi, đi ra mở hé cửa