Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 837: Mợ Út




Chương 837: Mợ Út

Sắc mặt Thi Lam Chu trắng bệch, cánh môi tái nhợt, không còn chút máu nào, nét mặt thường ngày rất khí khái nhưng lúc này cũng yếu đuối hơn rất nhiều
Lúc Khương Chi nhìn sang, cô còn nhìn thấy đứng cạnh Thi Lam Chu là một cô gái trẻ yêu kiều, duyên dáng, nhìn vẻ mặt cô gái linh hoạt thế kia hẳn là Đàm Vi Vi, con gái của Thi Lam Chu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đàm Vi Vi cũng vượt qua đầu vai của mẹ mình, vụng trộm nhìn Khương Chi
Vừa nhìn thấy người, Đàm Vi Vi đã giật mình, tất nhiên là cô ấy không ngờ người mợ đến từ nông thôn trong miệng mẹ mình lại là một người xinh đẹp như vậy, mà với khí chất kia, cho dù nói mợ út là thiên kim tiểu thư gia đình thế gia nào đó ở thủ đô thì người ta cũng sẽ tin, người như thế làm sao có thể đến từ nông thôn chứ
Nhìn xem
Cậu út và mợ út đứng cùng một chỗ xứng đôi biết bao
Đột nhiên Đàm Vi Vi có cảm giác cậu mợ út còn đẹp đôi hơn rất nhiều nhân vật nam nữ chính trong tiểu thuyết tình yêu mà cô ấy từng đọc, cũng giúp cô ấy có nhiều không gian để tưởng tượng hơn
Đàm Vi Vi là một người cuồng cái đẹp nên chỉ trong chớp mắt mà độ thiện cảm với Khương Chi đã tăng vọt
Đàm Vi Vi thấy Khương Chi nhìn mình thì vội vàng đứng dậy, cúi người, mặt mày hớn hở thốt lên: “Mợ út!”

Khương Chi cũng ngạc nhiên
Vốn dĩ cô cho rằng Thi Lam Chu ghét mình thì thái độ của Đàm Vi Vi đối với cô cũng sẽ không được tốt, thế nhưng không ngờ tính nết của hai mẹ con nhà này lại hoàn toàn trái ngược như thế
Đưa tay không đáng mặt người đang cười, huống hồ tính tình Đàm Vi Vi còn ngay thẳng, hoàn toàn khiến người khác yêu thích
Cô cười nói: “Là Vi Vi đúng không
Cháu sinh đẹp, tươi sáng giống như cậu út của cháu đã nói.”

Vừa nghe xong câu này, Đàm Vi Vi càng hào hứng hơn, cô ấy vội vã chạy đến, hai mắt lóe lên sáng hơn hai bóng đèn: “Thật vậy ạ
Cậu út của cháu lại khen ngợi cháu như vậy sao?”

Trước giờ cô ấy vẫn luôn khâm phục cậu út của mình nhất, cậu út chưa bao giờ trói buộc bản thân, nói làm gì thì làm cái đó, muốn làm gì thì làm nấy, cuộc sống tự do tự tại như vậy chính là điều mà cô ấy muốn hướng đến
Thế nhưng đáng tiếc, chắc chắn cô ấy sẽ không có cách nào được giống như cậu út
Khương Chi gật đầu khẳng định ngay trước mặt Thi Liên Chu
Ánh mắt Thi Liên Chu cười như không cười nhìn cô, anh đi đến bàn ăn, ngồi xuống, chào Thi Ninh Chu: “Anh hai.”

Thi Ninh Chu lại nhịn không được mà giật mình, anh ấy đưa tay chà cánh tay mình, tức giận nói: “Em lại có chuyện gì nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói thẳng đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mỗi lần em gọi anh một tiếng “anh hai” thì đều không có chuyện gì tốt cả.”

Đan Uyển ngồi một bên cũng không nhịn được cười, cô ấy không nghe hai anh em nói chuyện nữa mà đứng dậy đến nói chuyện với Khương Chi
Thi Liên Chu không thèm để ý đến lời nói vừa rồi của Thi Ninh Chu, anh bắt chéo chân, giọng nói bình thản: “Vậy em nói thẳng
Chuyện ở sở cảnh sát thủ đô không thể gạt được anh, có lẽ nhà họ Tưởng đã tìm đến anh rồi.”

Thi Ninh Chu nhíu mày, anh ấy giơ tay lên, cảm thấy đau đầu nói: “Thôi thôi thôi
Em vẫn đừng mở cái miệng tôn quý của mình ra thì hơn.”

Thi Ninh Chu đã biết trước mỗi lần tên này mở miệng nói mấy lời ôn tồn thì đều không có chuyện gì tốt cả
Quả nhiên
Chuyện của nhà họ Tưởng lúc này đúng là việc khó giải quyết
Anh ấy vốn là một người khôn khéo, vì sao phải chịu đựng nhiều thế này

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.