Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 859: Chợ Đồ Cổ




Chương 859: Chợ Đồ Cổ

..
Ở thủ đô có câu nói: “Trốn không thoát Phan gia viên, lách không qua xưởng lưu ly”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phan gia viên
Khương Chi và Hồ Vĩnh Chí đứng trước cổng Phan gia viên, người đứng sau còn có chút phấn khích: “Bà chủ, cuối cùng cô cũng đến rồi!”

Trước đây anh ấy là một kẻ buôn bán lén lút, có thể vào ra nơi này một cách quang minh chính đại như vậy quả thực là nhờ phúc của cô
“Đi thôi.” Khương Chi bình tĩnh, đời trước cô đã đi nát nơi này rồi
Đời này nhìn vào còn không nhộn nhịp bằng đời trước, cũng chẳng có gì đáng để hào hứng
Thực tế, cái tên “Phan Gia Viên” cũng là gần hai năm mới đổi sang
Trước đây nơi này chỉ là một khu dân cư rộng lớn, gọi là “lò nhà họ Phan”
Sau đó người ta thấy cái tên này không được nhã lắm mới đổi thành Phan Gia Viên
Hai người vừa bước vào chợ, Hồ Vĩnh Chí đã bị cảnh tượng náo nhiệt và bầu không khí nơi đây khiến cho đôi mắt sáng lên
Từng dãy quầy hàng, tùy tiện trải một tấm vải đỏ, trên đó bày biện đủ loại “đồ cổ” như đồ sứ, tiền đồng, tranh chữ đều mang đậm nét cổ kính
Người không chuyên nhìn đâu cũng thấy giống như là đồ thật
Các chủ quầy đều ngồi trên ghế nhỏ phía sau quầy hàng cò kè mặc cả với khách quen, khá bình dân
Khương Chi và Hồ Vĩnh Chí đều không phải là người mới, may là họ có nhiều thời gian nên cứ thế đi xem từng gian hàng
Khi hai người xem gian hàng đầu tiên thì có một cô gái trẻ đang cầm một chiếc trâm ngọc hỏi giá
“Ông chủ, cái này bán thế nào?” Cô gái lật xem chiếc trâm ngọc trong tay, giọng điệu đầy vui mừng
Khương Chi liếc mắt một cái, lập tức biết cô gái này là người ngoài nghề
Chiếc trâm ngọc trong tay cô ấy, tạm gọi là trâm ngọc
Tuy nó nhìn có vẻ như là trâm ngọc nhưng màu sắc không trong, bên trong còn có bọt khí, chỉ cần nhìn liền biết là đồ giả đã được làm thành đồ cổ
Những người bán đồ cổ đều là những người tinh ranh, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ
Cô gái này vừa mở miệng hỏi về trâm ngọc đã cho người bán hàng một ấn tượng rằng cô ấy là “người ngoài nghề”
Người bán hàng là một người đàn ông trung niên có hai ria mép, ông ta nhìn cô gái rồi lạnh nhạt nói: “Hai mươi đồng.”

“Hai mươi đồng ư?” Cô gái giật mình, cái giá này đã vượt quá ngân sách của cô ấy
Thời buổi này, tiền lương một tháng cũng chỉ có ba mươi bốn đồng, làm sao có thể bỏ ra hai mươi đồng để mua một chiếc trâm ngọc không biết là thật hay giả chứ
Cô gái có chút tiếc nuối đặt trâm ngọc xuống, thở dài, đeo túi nhỏ đi xa
Người bán hàng hừ nhẹ một tiếng, ông ta ghét nhất loại người chỉ biết hỏi giá mà không biết gì về đồ cổ
“Bà chủ, có xem thử không?” Hồ Vĩnh Chí hỏi thử
Khương Chi không nói gì, chỉ ngồi xổm xuống trước quầy hàng, dùng vẻ mặt ung dung điềm tĩnh nhìn ngắm những đồ vật trên quầy
Chủ quầy hàng thấy Khương Chi ăn bận không tệ, sắc mặt cũng nhiệt tình hơn vài phần: “Đồng chí xem thử, đây đều là hàng mới được tôi thu mua từ quê lên
Nếu cô thấy ưng mắt, chúng ta sẽ bàn tiếp!”

Trong giới đồ cổ, có hai từ phổ biến là “nhặt được của hời” và “tiền mất tật mang”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nhặt được của hời” là chỉ người bán hàng không có mắt nhìn, bán rẻ đồ vật khiến bạn mua được món hời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Tiền mất tật mang” là chỉ bạn học nghệ không tinh, mua phải đồ giả mà tưởng là thật, nhìn nhầm
Trong ngành này có một quy tắc, không quay lại để truy cứu, không được trả hàng, coi như mua một bài học
Chủ quầy hàng thấy Khương Chi không nói gì vẫn tiếp tục cố gắng thổi phồng một cách khách sáo: “Nhìn mặt đồng chí có vẻ lạ, chắc là lần đầu tiên đến Phan gia viên đúng không
Thế đồng chí có biết, mấy hôm trước, có một người chuyên thu mua đồ bỏ đi đã mua một bức tranh cổ của tôi, cuối cùng bán được ba mươi nghìn đồng ở “phòng đấu giá Thanh Hoa”
Ba mươi nghìn đó!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.