[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 863: Phải Cẩn Thận
Khương Chi chậm rãi đến gần Khương Chi, giọng nói rất nhẹ, giống như bạn bè đang nói chuyện phiếm: “Lẽ nào cô không muốn biết chuyện nhà họ Hoắc
Không muốn biết sau này nhà họ Hoắc sẽ dùng cách gì để mang con cô về?”
Trong chớp mắt sắc mặt Khương Chi đã lạnh giá, cô lạnh lùng cười một tiếng
Trên mặt cô không hề có cảm xúc gì, giọng nói bình thản kèm ý châm chọc: “Thế nào
Hoắc Thế Vinh vừa chết, Thái Ngọc đuổi cô ra khỏi cửa, trục xuất cô ra khỏi Hồng Kông, trong lòng cô căm hận nên muốn tiết lộ chuyện nhà họ Hoắc cho tôi biết sao?”
Ý cười trên mặt Trần Cẩm cứng đờ nhưng tóm lại cô ra vẫn có sự khôn khéo của mình, phụ họa nói: “Nếu tôi nói đúng thì sao?”
Khương Chi mím môi, mỉm cười thản nhiên
“Đi thôi!” Trần Cẩm cười, xách túi, dẫn đầu đi ra khỏi Phan Gia Viên
“Bà chủ?” Hồ Vĩnh Chí gọi một tiếng
Khương Chi cau mày, sau đó cô mỉm cười với anh ấy: “Anh đi về trước đi.”
Hồ Vĩnh Chí nhíu mày, anh ấy không yên tâm nhưng bây giờ trên người đang xách túi lớn túi nhỏ, vẫn nên đưa những vật này trở về trước
Hồ Vĩnh Chí ngẫm nghĩ, nói: “Bà chủ, cô phải cẩn thận.”
“Ừm.”
…
Trần Cẩm không đi xa, chỉ đi bộ ở ven đường với Khương Chi
Gần đây Cẩm Tư thế nào rồi
Trần Cẩm đưa tay vuốt hai bên mái tóc mình
Cô ta mặc Sườn Xám trên người, mỗi một động tác đều vô cùng quyến rũ, động lòng người đã thu hút ánh mắt của biết bao người, họ phải liên tục quay đầu lại nhìn cô ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thủ đô vào những năm 80 khó thấy được những người ăn mặc phô trương, cao ngạo như cô ta thế này
Khương Chi nhếch khóe môi, trong lời nói như mang theo ý cười châm chọc: “Lẽ nào nhà họ Hoắc không biết?”
Tất nhiên nhà họ Hoắc đã nhìn chằm chằm cô từ lâu rồi, bằng không cũng không phải chờ đợi Thi Ninh Chu vừa quay về thủ đô thì lập tức ra tay ám sát, Khương Chi chắc chắn tất cả hành động của cô trong đoạn thời gian đó đã rơi vào mắt nhà họ Hoắc, vì vậy bây giờ Trần Cẩm hỏi câu này khó tránh khỏi cảm thấy hơi buồn cười
Trong nháy mắt biểu cảm của Trần Cẩm đã cứng đờ, cô ta á khẩu không trả lời được
Rất lâu sau đó, nụ cười trên gương mặt cô ta mới thoáng rút đi, hé miệng nói: “Cô đã đoán được tình hình của tôi rồi, vậy cũng không cần có ý thù địch với tôi lớn như vậy
Hoắc Thế Vinh vừa chết, mối liên quan duy nhất giữa tôi và nhà họ Hoắc cũng vì vậy mà cắt đứt, giữa tôi và cô không có thù oán gì, hôm nay đụng phải cô ở đây cũng chỉ là ngoài ý muốn, vì sao cô không thể ôn hòa nhã nhặn mà nói chuyện với tôi?”
Ánh mắt Khương Chi nhìn cô ta không mặn không nhạt, nói: “Lúc Hoắc Thế Vinh tìm người giết tôi, cô vẫn chưa bị đuổi ra khỏi nhà họ Hoắc nhỉ?”
Trần Cẩm lắc đầu: “Những chuyện thế này đều do Thái Ngọc và Hoắc Thế Vinh thương lượng với nhau, hoàn toàn không liên quan đến tôi
Thôi, bỏ đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu cô đã không muốn ôn chuyện cũ với tôi thì tôi cũng nói ngắn gọn vậy.”
Cô ta dừng chân lại, quay người, nhìn thẳng vào Khương Chi, nói ra từng chữ một: “Cái chết của Hoắc Thế Vinh có liên quan đến cô không?”
Khương Chi lẳng lặng nhìn Trần Cẩm, ánh mắt hơi buồn cười
Giữa cô và cô ta có tình cảm qua lại sao
Hay là nói cô ta xem cô là kẻ ngốc nên mới để cô ta hỏi một câu như vậy khi đang ở trên đường xá thế này
Cho dù cái chết của Hoắc Thế Vinh có liên quan đến cô thì trong những trường hợp thế này cô đều không thể thừa nhận
Cô không phải quân tử quang minh lỗi lạc, lòng dạ ngay thẳng mà trong các tiểu thuyết thường miêu tả, càng không phải kiểu người mà người ngoài hỏi gì cũng trả lời
Dường như Trần Cẩm không nhìn thấy ý mỉa mai trong đáy mắt cô, cô ta nhìn hàng cây xanh mới lên lá non ở bên đường, nhìn xuyên qua những kẻ lá xanh um để nhìn thấy ánh mặt trời, cả người cô ta toát lên cảm giác già nua, cô đơn