Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 929: Dùng Người




Chương 929: Dùng Người

Khương Chi im lặng ngẫm nghĩ một lúc, nói: “Tạm thời không cần lo đến nguồn cung, chúng ta vẫn còn một lô hàng ở trấn Đại Danh, vừa khéo có thể dùng trong thời gian này.”

“Hàng cao cấp vốn dĩ đã ít, số lượng không cần lớn, chỉ cần đáng giá tiền là được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tất nhiên sau này chúng ta vẫn phải để ý tìm kiếm nguồn cung, chẳng qua một mình anh thì đúng là không thể quán xuyến hết được
Anh có người quen nào có thể dùng được không?”

Ánh mắt Hồ Vĩnh Chí hơi sáng lên, do dự một lát, anh ấy nói: “Trước kia dưới tay tôi có vài người… Vài người anh em.”

Khương Chi nhìn Hồ Vĩnh Chí, khóe môi cong lên: “Anh là người tôi tin tưởng, anh muốn dùng người thế nào, nên dùng hạng người gì, chỉ cần anh biết rõ là được, không cần nói với tôi đâu.”

Cô biết “vài người anh em” trong miệng Hồ Vĩnh Chí cũng là những người từng đi theo anh ấy trộm mộ
Cô thật sự không có thành kiến gì với nghề trộm mộ này, nếu đã dùng một người là Hồ Vĩnh Chí thì cũng không ngại dùng thêm hai ba người nữa
Ánh mắt của Hồ Vĩnh Chí khẽ nhúc nhích, anh ấy vô cùng cảm kích nhìn Khương Chi: “Cảm ơn bà chủ.”

Những năm qua, thỉnh thoảng anh ấy vẫn thư từ qua lại với các anh em trước kia, anh ấy biết được sau khi bỏ nghề cũ, cuộc sống của mọi người cũng không tốt lắm, dù sao họ đã quen phóng khoáng, xa xỉ, đột nhiên sa sút như vậy thì làm sao có thể tốt được
Bây giờ cơ hội đã ở ngay trước mắt, tất nhiên anh ấy cũng muốn giúp đỡ những anh em đã từng sống chết có nhau với anh ấy trước kia
Vả lại năng lực của mấy người bọn họ đều không kém, lại có mối quan hệ với người trong ngành, rất thích hợp ăn bát cơm này
Khương Chi cười lắc đầu, nói: “Anh khách sáo làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay mai anh có thể bắt đầu liên hệ với họ, tôi và Mạnh Lam phải quay về trấn Đại Danh một chuyến, có lẽ sẽ mất thời gian hai ba ngày, chuyện trong cửa hàng phải để anh vất vả rồi.”

Hồ Vĩnh Chí gật đầy: “Vâng, bà chủ yên tâm đi!”

Hồ Vĩnh Chí đang nghĩ đến việc mình có thể nói chuyện công việc đứng đắn với các anh em thì trong lòng như có một ngọn lửa bùng cháy
Ban đầu anh ấy còn cho rằng nhóm của bọn họ sẽ không có cách nào tập họp lại được, không ngờ… Cuộc đời này đúng là vô thường, mà tất cả những điều này đều nhờ có bà chủ
Tận đáy lòng mình, Hồ Vĩnh Chí vô cùng cảm kích Khương Chi, đồng thời anh ấy càng quyết tâm muốn giúp cô kinh doanh cửa hàng này cho tốt
Mấy người họ vừa nói chuyện xong, lúc sắp đóng cửa thì nhìn thấy Hoắc Thế Quang và Triệu Cam Đường khoan thai chậm rãi đạp bóng đêm đến
Khương Chi nhíu mày nhìn, hôm nay cửa hàng đồ cổ khai trương mà chưa thấy hai người họ đến nên vẫn đang cảm thấy kỳ lạ
Triệu Cam Đường ôm một đóa hoa tươi trên tay, thở hồng hộc chạy vào cửa, nhét hoa vào ngực Khương Chi, thở không ra hơi nói: “May… May quá, cô còn chưa đi
Súy… Suýt nữa đã không đến kịp.”

“Ngồi đi!” Khương Chi đặt bó hoa xuống, cô rót cho Hoắc Thế Quang và Triệu Cam Đường hai ly nước
Hai người cũng không khách sáo, lập tức ngồi xuống, bưng ly nước lên uống một hơi
Triệu Cam Đường lau miệng mình, ngượng ngùng nói: “A Chi, hôm nay tôi đã muốn đến đây từ sớm nhưng nhà tôi có chuyện, trong nhà loạn hết cả lên, bận mãi cho đến bây giờ mới kết thúc, cô đừng giận tôi nhé!”

Khương Chi lắc đầu: “Tôi không giận.”

Triệu Cam Đường vui vẻ, đắc ý nói: “Tôi đã biết A Chi là tốt nhất, chắc chắn sẽ không giận tôi.”

Hoắc Thế Quang cũng quay đầu nhìn cô ấy, ánh mắt đầy ý cưng chiều, sau đó mới quay sang nói với Khương Chi: “Hôm nay đến trễ quá nhưng vẫn phải chúc mừng cô, hy vọng cửa hàng đồ cổ của cô Khương kinh doanh phát đạt!”


[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.