Chương 939: Thời Vậy, Mệnh Vậy
Khuôn mặt Thôi Tử Tiện tái nhợt
Anh ấy nắm chặt hai bàn tay, rõ ràng đang kìm nén sự tức giận vô cùng
Anh ấy nở nụ cười còn xấu hơn cả khóc, xoay người đi ra ngoài nhưng giọng nói lại rất kiên định: “Cô không đi thì tôi cũng sẽ không đi.”
Khương Chi nhìn bóng dáng quật cường của Thôi Tử Tiện, cau mày, không biết nên nói cái gì
Nhưng có một người biết hết mọi chuyện ở đây như vậy, thật sự là một quả bom hẹn giờ
Cô luôn cảm thấy mọi chuyện ở trong sách không thể nói ra, nếu không khả năng sẽ dẫn tới hậu quả khó lường
Khương Chi đứng ở cửa đứng một lúc rồi mới xoay người trở lại
Chuyện này cô cần phải suy nghĩ một chút
Khi cô quay lại, Vân Tường với Phó Đông Thăng đều đã rời đi rồi, chỉ còn có Mạnh Lam vẫn ngồi ăn ở đó
Vừa nhìn thấy Khương Chi, anh ấy lặp tức đứng lên, hỏi: “Bà chủ, mọi chuyện vẫn ổn chứ?”
Khương Chi khẽ lắc đầu, trầm ngâm nói: “Mạnh Lam, tìm người theo dõi Thôi Tử Tiện giúp tôi.”
Hiện tại cô không thể nào làm gì được người này, nhưng cũng muốn đề phòng anh ấy đến tìm những nhân vật trong cốt truyện để nói điều gì đó không có
Mạnh Lam hơi nghi ngờ, nhưng cũng không hỏi gì thêm
Anh ấy chỉ trả lời rồi lập tức đi xuống thu xếp
Trong chốc lát Khương Chi cũng không có hứng thú ăn uống
Sự thật của Thôi Tử Tiện khiến cho cô sợ hãi và khó xử
Anh ấy thật sự giống như một quả bom có thể nổ bất cứ lúc nào, đè nặng ở trong lòng cô, hơn nữa quả bom này còn cực kỳ cứng đầu
Cô không muốn dùng đoạn quá mạnh mẽ, nhưng nếu Thôi Tử Tiện quá khó đối phó thì thậm chí cô không cần phải tự ra tay
Khương Chi hít vào một hơi, lười suy nghĩ nữa, đi vào nhà nghỉ ngơi
Sáng mai cô còn phải về thôn Khương Gia, nhanh chóng giải quyết xong vấn đề ở đây và đưa Thôi Tử Tiện lên Bắc Kinh
Cô phải để Trần Bán Tiên nhìn xem có cách nào đưa anh ấy trở về mãi mãi hay không
…
Sáng sớm hôm sau, Vân Tường lại đến
Bà ấy mang theo một chồng tài liệu đến để báo cáo sổ sách của nhà máy quần áo cho Khương Chi
Khương Chi nhìn cô ấy một cái và nói: “Tôi phải về thôn Khương Gia một chuyến, tài liệu đưa cho tôi là được.”
Vân Tường lơ đãng khẽ gật gật đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi Khương Chi với Mạnh Lam chuẩn bị rời đi, bà ấy mới hỏi: “Bà chủ, rất xin lỗi.”
Khương Chi dừng lại một chút, giọng điệu bình tĩnh nói: “Có chuyện gì chờ tôi quay về rồi nói.”
Mạnh Lam lái xe một đường thuận lợi đi đến thôn Khương Gia, Khương Chi ngồi trên xe xem sổ sách và tài liệu mà Vân Tường đưa đến
Mỗi ghi chép đều rất rõ ràng, cũng không có điểm nghi ngờ không rõ ràng nào cả
Có thể thấy Vân Tường rất tâm huyết đối với nhà may quần áo
Khương Chi vẫn cụp mắt nhìn tài liệu, giọng nói nhẹ nhàng: “ Ân Đình không có gì động tĩnh gì sao?”
Mạnh Lam lắc đầu, nói: “Tôi vẫn luôn chú ý đến trấn Đại Danh, Ân Đình không đến đó, cũng không có điểm gì đặc biệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gần đây cũng không có người khả nghi đến đây.”
Khương Chi ngước mắt lên, vẻ mặt có chút kỳ lạ
Ân Đình là người có thù tất báo, cũng không bao giờ chịu thiệt nhưng lại liên tục chịu tổn thất ở trong tay cô, làm sao anh ta có thể nuốt trôi cục tức này
Theo lý thuyết khi cô trở về trấn Đại Danh thì anh ta sẽ bắt lấy cơ hội này mà hung hăng trả thù mới đúng
Chẳng lẽ Thanh Thị đã xảy ra chuyện gì sao
Khương Chi cau mày, nghĩ đến Hoắc Thế Quang và Triệu Cam Đường
Ân Đình không đến đối phó cô thì chỉ có thể nói rằng anh ta đang làm việc quan trọng hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà chuyện này, ngoại trừ việc anh ta phải diệt trừ Hoắc Thế Quang thì cô cũng không thể nghĩ được điều gì khác
Xem ra việc Hoắc Thế Quang với Triệu Cam Đường muốn nhẹ nhàng rời khỏi Thanh Thị là điều không dễ dàng
Nhưng mà, có nghĩ nhiều cũng vô ích
Hiện tại cô đang ở trấn Đại Danh, dù thật sự có chuyện gì xảy ra thì cũng là ngoài tầm tay của cô, hơn nữa mọi chuyện cô đã nói vô cũng rõ ràng
Cho dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng chỉ có thể nói ra một câu: Thời vậy, mệnh vậy