Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 963: Tự Cứu Bản Thân




Chương 963: Tự Cứu Bản Thân

Tiểu Ngự ngồi trên xe, nghe được những lời này thì tức giận trợn tròn mắt, cậu bé nhanh chóng muốn mở cửa xe
Khương Chi cau mày, kéo cậu bé lại, lắc đầu, sau đó ánh mắt liếc nhìn về phía Mạnh Lam, mà Mạnh Lam cũng chẳng làm gì, chỉ đứng bên cạnh Lý Đông, đã dọa hắn ta sợ đến mức vừa bò vừa chạy mất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Đông vừa rời đi, những người dân xung quanh thấy Mạnh Lam không phải người dễ trêu vào, lại nhìn chiếc xe đậu ở cách đó không xa, quay sang nhìn nhau, dù sao mấy người này nhìn thế nào cũng không phải người dễ đụng vào, bọn họ đứng nhìn cuộc vui thì được, chứ dây vào thì không dây vào được
Khương Chi nhìn xe của Thôi Tử Tiện qua kính chiếu hậu, sau đó nói với Mạnh Lam: “Cậu đi nói với anh ta một câu, tôi dẫn Tiểu Ngự vào trong.”

Mạnh Lam gật đầu
Tiểu Ngự vừa xuống xe, liền chạy nhanh đến trước cổng, dùng sức vỗ mạnh vào cổng, gân cổ lên nói: “Lão Cận
Lão Cận
Ba nhanh mở cửa đi
Con đến thăm ba này
Lão Cận?!”

Giọng nói của cậu bé cũng không hề nhỏ, chẳng bao lâu sau, Khương Chi nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ trong sân
Cận Phong Sa mở cửa, nhìn Khương Chi và Tiểu Ngự đứng bên ngoài, trên mặt cố nặn ra một nụ cười: “Hai người đến rồi.”

Khương Chi nhìn thoáng qua khoảng sân bừa bộn bên trong nhà anh ấy, bên trong còn có rất nhiều lá rau thôi, dường như cuộc sống ổn định mà Cận Phong Sa mong muốn cũng không hề tồn tại, mặc dù anh ấy đã rửa sạch tên tuổi tội phạm của mình, nhưng cái mác tội phạm của anh ấy đã trở thành ấn tượng cố định trong mắt mọi người, sau này anh ấy chắc chắn phải sống cuộc sống bị mọi người xa lánh
“Lão Cận, ba thật sự là Lão Cận!” Tiểu Ngự kinh ngạc và vui vẻ ôm chặt lấy chân Cận Phong Sa
Cậu bé ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn kháu khỉnh tràn đầy sự vui mừng, khiến Cận Phong Sa nhìn mà thấy xót xa, anh ấy bế bổng Tiểu Ngự lên, giọng nói có chút nghẹn ngào nói: “Ba đã ra ngoài rồi, không sao đâu, cảm ơn con.”

Khương Chi ngẩng đầu, liếc nhìn Cận Phong Sa nhưng cũng không nói gì, cô đi sang một bên để anh ấy và Tiểu Ngự nói lời chào tạm biệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khoảng hai mươi phút sau, Cận Phong Sa ôm Tiểu Ngự đi tới, nói nhỏ: “Khương Chi, cảm ơn cô.”

Khương Chi ngoảnh đầu nhìn lại, nhìn Tiểu Ngự nước mắt lưng tròng thì đôi môi hơi mím lại, ánh mắt bình thản nhìn Cận Phong Sa: “Không cần phải cảm ơn tôi, muốn cảm ơn thì anh hãy cảm ơn chính bản thân mình, nếu không phải lúc trước anh cứu Tiểu Ngự thì cũng không đến lượt tôi cứu anh”
Giống như trong cuốn tiểu thuyết gốc, cuối cùng Cận Phong Sa chỉ có thể đền mạng mà thôi
Do vậy, cho tới thời điểm hiện tại thì đều là Cận Phong Sa đang tự cứu chính mình
Cận Phong Sa không biết trả lời thế nào, anh ấy đặt Tiểu Ngự xuống, đưa tay lau nước mắt: “Tiểu Ngự nói, hôm nay hai người sẽ tới Bắc Kinh, hẳn là cũng sắp tới giờ rồi đúng không
Đừng trì hoãn nữa, hai người mau đi đi.”

Mặc dù anh ấy không muốn chia tay, nhưng thà đau ngắn còn hơn đau dài, níu kéo cũng không có tác dụng gì, chi bằng buông tay thì hơn
Tiểu Ngự hít hít nước mũi, duỗi tay nắm chặt tay Khương Chi, nói theo: “Đi thôi mẹ.”

Khương Chi khẽ nhướn mày, tò mò liếc nhìn Tiểu Ngự, nếu như là trước kia, hẳn là cậu bé đã tức giận lâu rồi, giãy nảy lên không muốn rời xa Cận Phong Sa, nhìn bộ dáng này của cậu nhóc thì hẳn là đã thay đổi rồi, thời gian thực sự là vũ khí sắc bén khiến con người ta trưởng thành
“Nhóc con, phải nghe lời mẹ con, về sau cha rảnh thì sẽ đến thăm con.” Cận Phong Sa cười nói
Có điều, lời này cũng chỉ nói suông thôi, hiện giờ anh ấy đang sống dưới lớp bùn, căn bản không thể thoát khỏi xiềng xích xung quanh, không còn là nhân viên kỹ thuật, có công việc ổn định trong xưởng luyện thép như ngày xưa nữa
Anh ấy không biết bản thân còn có cơ hội đến Bắc Kinh, có cơ hội gặp lại nhóc con này nữa không
Nhưng anh ấy không muốn khiến cho Tiểu Ngự lo lắng, muốn nói mấy lời dỗ cho cậu bé vui vẻ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.