Trở Về Thập Niên 80: Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 974: Tới Viếng




Chương 974: Tới Viếng

Hoắc Thế Quang lắc đầu, nói bằng giọng khàn khàn: “Tôi tự đi được.”

Khương Chi gật đầu: “Vậy tôi đi trước đây.”

Khi sắp ra khỏi cửa, sau lưng cô vang lên giọng nói của Hoắc Thế Quang: “Khương Chi, cho dù cô muốn lợi dụng tôi để đối phó với Ân Đình hay là muốn tôi tiếp quản nhà họ Hoắc, ngăn chặn ý đồ của Thái Ngọc thì tôi cũng cảm ơn cô đã đến bệnh viện.”

Bước chân Khương Chi hơi khựng lại, cô không nói gì, dẫn theo Mạnh Lam rời đi
Hoắc Thế Quang quả thực là một người thông minh, chỉ là anh ta vẫn luôn không nguyện ý làm một người thông minh mà thôi
Hoắc Thế Quang cảm ơn không phải do cô xuất phát từ “tình bạn” mà đến thăm anh ấy, mà là cô đã vì Triệu Cam Đường mà đi một chuyến tới đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau này nhà họ Hoắc có Hoắc Thế Quang, tất nhiên nhà họ Ân sẽ bị cản tay
Nghĩ đến, ngày mai lễ tang của Triệu Cam Đường cũng sẽ không sóng yên biển lặng như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Chi ngồi trên xe, nhìn hai chiếc xe đang đi theo cô qua kính chiếu hậu, chống cằm thở dài
Hôm nay vốn muốn cưỡng chế bắt ép Hoắc Thế Quang rời đi, nhưng không nghĩ tới lại vô dụng, Thái Ngọc xám xịt rời khỏi Thanh Thị, nhất định là sẽ tính kế rất nhiều khi trở lại Cảng Thành, sau khi Hoắc Thế Quang về cũng sẽ gặp rất nhiều nan giải
Mạnh Lam: “Bà chủ, ngày mai Ân Đình cũng sẽ đi chứ?”

Khương Chi híp nửa mắt, đáy mắt có ánh sáng lập lòe: “Ai biết được?”



Sáng sớm hôm sau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Chi thay một bộ váy dài màu đen, tóc dài xõa trên vai, vẻ mặt có chút lạnh nhạt
Hôm nay cô không dẫn theo Mạnh Lam, mà một mình lái xe tới trước cổng nhà họ Dương
Nhà họ Dương là một gia tộc giàu có ở Thanh Thị, tất nhiên chỗ ở cũng không phải là nơi bình thường, ngôi nhà rộng rãi hôm nay rất náo nhiệt, người người cầm hoa cúc trắng đi tới đi lui, tới viếng Triệu Cam Đường
Nhà họ Triệu ở Cảng Thành và nhà họ Dương là thông gia, nếu như có thể thừa dịp này móc nối được một ít quan hệ với nhà họ Triệu thì sau này sẽ có chỗ tốt
Huống chi, cho dù không phải vì nhà họ Triệu và nhà họ Dương, thì người tới hôm nay không phú cũng quý, tùy tiện tìm một người cũng rất có địa vị ở Thanh Thị, chỉ cần có thể hơi quen biết một chút, về sau cuộc sống cũng có thể suôn sẻ hơn rất nhiều, dù sao chính là nhiều bạn bè thì có nhiều con đường đi
Lễ tang hôm nay, đã biến tướng trở thành một buổi quan hệ xã hội trá hình
Lúc Khương Chi đến đã gây ra không ít xôn xao, dù sao ở đây phần lớn đều là người tham gia vào hội đấu giá lần trước ở nhà đấu giá Huy Hoàng nên Khương Chi cũng được coi là ân tình cứu mạng của bọn họ
Một số người không hiểu tại sao tất cả mọi người lại cùng chào hỏi Khương Chi
“Người kia là ai
Chưa từng nghe nói qua ở Thanh Thị có tiểu thư nào xinh đẹp như vậy.”

“Tìm người hỏi thăm thì sẽ biết thôi, nhìn bộ dáng thì thấy xuất thân cũng không tầm thường, nhìn nhân mạch của người ta xem!”

“...”

Khương Chi cũng không lộ ra gương mặt tươi cười với những người bắt chuyện với cô, mọi người đều biết hôm nay là lễ tang, cũng biết Khương Chi và Triệu Cam Đường là bạn thân nên cũng không dây dưa quá lâu, chào hỏi xong là đi
Trước khi bước vào linh đường, cô cầm lấy một bó hoa cúc trắng, rũ mắt xuống
Cô cất bước đi vào, ngẩng đầu một cái là đã thấy tấm ảnh đen trắng của Triệu Cam Đường được treo trước mặt, mi mắt Triệu Cam Đường cong cong, cười lên rất hiền lành, như lần đầu cô mới gặp cô ấy
Một cảm giác chua xót tràn ngập trong lòng Khương Chi
Tuy rằng đã sớm biết tin cô ấy chết, nhưng không thể so sánh với cảm giác khó chịu khi nhìn tận mắt
Khương Chi mím môi, cầm hoa cúc trắng bước tới, đặt ở trên quan tài của cô ấy, vừa muốn xoay người rời đi thì đã thấy Ân Đình và Hoắc Thế Chi cùng đi đến
Hai người bọn họ đến lại thu hút không ít ánh mắt, dù sao quan hệ giữa nhà họ Hoắc và nhà họ Triệu rất hòa thuận, cùng chung một nhịp thở
Khương Chi đứng ở bên cạnh quan tài của Triệu Cam Đường, nhìn Ân Đình với ánh mắt thâm sâu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.