Chương 977: Anh Không Tìm Thấy Em Nữa Rồi
Khương Chi nhìn về phía Yến Linh, hỏi: “Sao không vào?”
Yến Linh rót cho cô một cốc nước, không trả lời, nói nhỏ: “Sinh ra trong gia đình giàu có cũng chẳng có ích gì, chết rồi cũng chẳng có mấy ai thực sự thương tiếc, phần lớn mọi người đến đây để mở rộng mối quan hệ, có phải đến chia buồn đâu.”
Lông mi Khương Chi rủ xuống, không nói chuyện
Yến Linh nhìn Khương Chi, mấp máy môi, an ủi: “Cô nén bi thương.”
Cô ta biết quan hệ giữa Khương Chi và Triệu Cam Đường rất tốt, người kia đột ngột ra đi, chỉ sợ trong tất cả khách mời ngày hôm nay thì có mỗi cô là người thực sự đau buồn
Khương Chi còn chưa kịp mở miệng, trong đám người kia có người hô lên: “Hoắc Thế Quang tới
Hoắc Thế Quang tới!”
Tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa
Hoắc Thế Quang mặc bộ vest đen, trên ngực cài một đóa hoa màu trắng, tóc được chải gọn gàng, sắc mặt không tốt nhưng mà bộ dạng này đâu phải đến để chia buồn, ngược lại giống đi hẹn hò hơn
Hẳn là anh ta đã nghiêm túc chỉnh trang lại bản thân, chứ không chật vật vì cái chết của vị hôn thê giống như mọi người tưởng tượng
Yến Linh nhìn bằng ánh mắt thương hại, giọng điệu hâm mộ kèm chút cô đơn: “Mặc dù Triệu Cam Đường đã chết, nhưng đời này có thể gặp được người đàn ông yêu cô ấy sâu đậm như vậy thì cũng không phí hoài một kiếp.”
Khương Chi nói nhẹ: “Tìm được kho báu thì dễ, tìm được người yêu mình mới khó.”
Cô và Yến Linh đều có thể nhìn ra Hoắc Thế Quang phải lấy dũng khí lớn thế nào để đến gặp mặt Triệu Cam Đường lần cuối, anh ta không đến gặp Triệu Cam Đường đã chết, mà đến để nhìn vị hôn thê mà anh ta yêu nhiều năm
“Tìm được người yêu mình mới khó ...” Yến Linh nói nhỏ phụ họa, sắc mặt hơi phức tạp
Hoắc Thế Quang không quan tâm đến ánh mắt của mọi người, thong thả, kiên định đi vào nhà tang lễ
Anh ta đến khiến cho những lời chúc phúc của Ân Đình đều dừng lại, hai người nhìn nhau, Ân Đình lui về sau, trả lại sân nhà cho vai chính ngày hôm nay, dù sao người chết cũng là vị hôn thê của Hoắc Thế Quang
“Thế Quang!” Hoắc Thế Chi vừa nhìn thấy Hoắc Thế Quang thì nước mắt không ngừng tuôn rơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong khoảng thời gian này, cô ta luôn bị Ân Đình giam ở trong khách sạn, cô ta chỉ được gặp Hoắc Thế Quang một lần trong bệnh viện khi vừa tới Bắc Kinh, cô ta vô cùng đau đớn khi nghĩ đến việc suýt chút nữa là em trai mình đã chết trong vụ tai nạn, mà đầu sỏ gây ra lại là cha của đứa bé trong bụng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hoắc Thế Chi muốn thoát khỏi vòng tay của Ân Đình nhưng lại bị anh ta giữ rất chắc
Cô ta chỉ có thể nhìn Hoắc Thế Quang đang chậm rãi bước vào trong nhà tang lễ, quan tâm hỏi: “Thế Quang, em không sao chứ?”
Hoắc Thế Quang và Ân Đình nhìn nhau, ánh mắt như đang nổi sóng cuồn cuộn, sau khi anh ta nghe thấy lời nói của chị gái thì từ từ thu lại ánh mắt, giọng nói bình thản, lạnh lùng: “Vẫn ổn.”
Hoắc Thế Chi nghe được sự xa cách trong lời nói của em trai thì không biết nên phản ứng thế nào
Anh trai Triệu Cam Đường đi tới, vỗ vai Hoắc Thế Quang, giọng nói nghẹn ngào: “Em không sao là tốt rồi.”
Quan hệ giữa anh và Hoắc Thế Quang luôn rất thân thiết vì em gái Triệu Cam Đường, lúc Hoắc Thế Quang nằm viện thì anh ấy có đến thăm hai lần, nhưng lúc đó Hoắc Thế Quang vẫn đang bất tỉnh nhân sự, không có phản ứng gì
Hoắc Thế Quang mím môi, trong mắt ngấn nước: “Xin lỗi, là em hại Cam Đường.”
Anh trai Triệu Cam Đường lắc đầu, an ủi: “Sao có thể trách em được
Phanh xe không ăn, không phải là lỗi của em, em trăm ngàn lần không được tự trách mình, nếu không Cam Đường cũng không an lòng.”
Hoắc Thế Quang không giải thích nữa
Những lời anh ta vừa nói đều là sự thật, nếu không phải vì anh ta thì Triệu Cam Đường cũng sẽ không chết
Hoắc Thế Quang vừa nói, vừa nhìn lên bức ảnh đen trắng đang treo trên tường, hít một hơi thật sâu, bước vào
Anh ta đưa tay vuốt ve người trong ảnh, khẽ nói: “Em luôn nói anh giống như kẹo mạch nha, cứ dính lấy em, hiện giờ xem như em có thể hoàn toàn bỏ lại anh rồi, anh cũng không tìm được em nữa.”
“Cam Đường, anh không tìm thấy em nữa rồi.”
Hoắc Thế Quang cười, nước mắt không ngừng rơi xuống, bộ dạng vừa khóc vừa cười khiến mọi người đều im lặng