Chương 41: Phương thuốc!
Đằng Hổ cất tiếng, quay người rời đi.“Tiểu gia hỏa, ngược lại là rất khiến người ngoài ý!” Cười cười, Tần Hồng uống cạn chén trà trong tay, liền khẽ hát trở về phòng đi ngủ.
Hơn nửa đêm mà uống trà, cũng không biết có thể hay không ngủ được!… —— Lại nói Trần Mục Vũ.
Vạn giới trạm thu mua trước đó có một đơn đặt hàng, nói là Long Tuyền tự của cổ võ giới trùng tu Tàng Thư Các, có một ít phế phẩm cần thanh lý. Lúc ấy hắn không có nhiều tài phú giá trị, không thể tiến vào cổ võ giới.
Hiện tại có tiền rồi, hắn lại cảm thấy mình nếu đi, không chỉ phiền phức, hơn nữa còn dễ dàng gặp nguy hiểm tính mạng, cho nên hai ngày trước liền đưa đơn này cho Quan Vân Bằng.
Quan Vân Bằng là người đầu tiên, cũng là thủ hạ duy nhất cho đến hiện tại của Trần Mục Vũ, về năng lực làm việc, Trần Mục Vũ cũng không rõ ràng.
Đã hai ngày rồi mà vẫn chưa thấy y trở về phục mệnh, Trần Mục Vũ cũng có chút lo lắng, liệu có chết ở cổ võ giới rồi không?
Đương nhiên, lo lắng thì lo lắng nhưng hiện tại Trần Mục Vũ có thể làm cũng chỉ có chờ đợi.
Buổi chiều thu thập được những bản Thạch Ấn đó, đều được Trần Mục Vũ đặt trong giới chỉ trữ vật, lúc này vừa vặn lấy ra nghiên cứu một chút.
Bản thảo Cương Mục, Ôn Bệnh Điều Biện.
Hai bộ đều là sách thuốc, vì giấy đã có phần cổ lão nên khi lật xem đều phải cẩn thận từng li từng tí.
Kiểu chữ đều là nét bút mềm mại, nhìn rất dễ chịu, trong câu chữ đều mang theo vài phần cổ kính.
Hai bộ sách, hầu như mỗi một trang đều có phê bình chú giải, những phê bình chú giải này đều do hậu nhân thêm vào, kiểu chữ không giống, dùng bút mực cũng không giống, hẳn là không chỉ một hai người từng xem qua.
Phần lớn là những điều người đọc cảm nhận được, cũng ít có những tư tưởng sáng tạo, lý niệm tiên tiến, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một chút phương thuốc các loại, trực tiếp phê bình chú giải tại một số câu chữ về chẩn trị bệnh tật.
Còn có những phê bình chú giải trên những lời phê bình chú giải của người khác, thậm chí còn có những lời chửi bới vì xung đột lý niệm, có vài từ ngữ vẫn rất thô tục, nhìn Trần Mục Vũ đều buồn cười.
Có lẽ đây chính là hình mẫu tổ tiên của những kẻ bình luận qua mạng ngày nay.
Trần Mục Vũ chưa từng học y, rất nhiều thứ hắn xem không hiểu, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến hứng thú đọc sách của hắn.
Bản thảo Cương Mục đại danh đỉnh đỉnh, tự nhiên không cần nói nhiều, còn bản Ôn Bệnh Điều Biện này cũng rất nổi tiếng.
« Ôn Bệnh Điều Biện » là do Ngô Đường, y học gia đời nhà Thanh biên soạn, hoàn thành vào năm Gia Khánh thứ ba, là một trong "Tứ đại kinh điển" của y học Trung Quốc.
Cuốn sách này trên cơ sở thành tựu của nhiều học giả ôn bệnh đời Thanh, đã xây dựng một hệ thống học thuyết ôn bệnh hoàn toàn độc lập với thương hàn bệnh, sáng lập cương lĩnh tam tiêu biện chứng, làm rõ sự truyền biến của ôn bệnh theo tam tiêu, trình bày rõ ràng các phương pháp điều trị các bệnh chứng như phong ôn, ôn độc, thử ôn, thấp ôn.
Đương nhiên những thứ này, Trần Mục Vũ cũng không hiểu rõ, hoàn toàn là vừa mới lên mạng tìm kiếm bách khoa mới biết.
Đáng tiếc là, sáu quyển lại thiếu mất hai quyển.
Tiêu tốn một chút tài phú giá trị, hệ thống ngược lại có thể chữa trị, nhưng Trần Mục Vũ lo lắng rằng một khi chữa trị, tất cả những thông tin phê bình chú giải phía trên đều sẽ bị xóa sạch, vậy thì thật tiếc nuối.
Dù sao, nội dung của Ôn Bệnh Điều Biện cũng không thất truyền, trên mạng có thể tìm thấy toàn văn, mấy bản sách này đối với Trần Mục Vũ mà nói, quan trọng nhất vẫn là những phê bình chú giải bên trong.… "Lập thiên chi đạo ngày âm cùng dương, đạp đất chi đạo ngày nhu cùng cương, lập nhân chi đạo ngày nhân cùng nghĩa, y, nhân đạo vậy. Mà tất trí lấy trước chi, dũng lấy phó chi, nhân lấy thành chi. . ."
Khúc dạo đầu quyển thứ nhất, trôi chảy, Trần Mục Vũ đọc một lần, cũng không hiểu được năm sáu phần mười, nhưng ánh mắt của hắn lại bị một đoạn phê bình chú giải ở cuối quyển sách hấp dẫn."Y phương chi tổ, thủ thôi Trọng Cảnh, dư làm nghề y hơn tám mươi năm, lượt duyệt cổ thư y tịch, đến một phương, truyền vì Trọng Cảnh để lại, tên Tiểu Hỗn Nguyên Thang, nhưng dư tiếc mệnh, đến nay không dám nhẹ thử, nay đem phương thuốc chú ở đây, đợi hữu duyên!"
Tiếp theo là nội dung phương thuốc, đếm thử, hơn tám mươi vị thuốc, nhìn rất giống như thật vậy.
Tiểu Hỗn Nguyên Thang? Nhưng lại không biết có tác dụng gì?
Phía dưới còn có không ít phê bình chú giải, nhìn bút tích, cũng không phải cùng một người."Dựa theo phương thuốc của tiền bối, tối qua ta đã nấu nửa nồi, tặng cho lão Vương hàng xóm, lão Vương uống xong, từ ban công tầng 18 phi thân mà xuống, đến nay vẫn bặt vô âm tín!""Ta dựa vào gà trống nhà ta để thí nghiệm thuốc, đêm buông xuống cả thôn gà gáy không ngừng, sáng hôm sau, gà trống đã tinh tận bạo thể mà chết, ta lại lấy thịt gà cho chó ăn, đêm buông xuống cả thôn chó sủa không ngừng, sáng hôm sau, chó cũng tinh tận bạo thể mà chết, sau đó ta ăn thịt chúng. . ."… Những người này cũng không biết có phải là thật thử thuốc hay không, Trần Mục Vũ nhìn chỉ muốn cười.
Tuy nhiên, Trần Mục Vũ vẫn lưu lại phương thuốc đó, sau này tìm cơ hội nghiên cứu một chút, vạn nhất thật sự là phương thuốc phi thường gì đó, chẳng phải là kiếm được rồi sao?… Thấy đã gần mười hai giờ, Trần Mục Vũ mới cất sách, lấy bình Tiểu Hoàn đan ra, nắm một nắm chừng ba mươi viên, ực một tiếng nuốt xuống.
Thứ này mùi vị cũng được, không nồng khó chịu, chỉ là hơi hơi nghẹn cổ họng.
Trước đó đã thử một lần, thành công giúp Trần Mục Vũ luyện thành Bá Vương Chân Kinh tầng thứ nhất, hiệu quả rõ ràng, tự nhiên hắn muốn mạnh hơn một chút.
Đáng tiếc bình Tiểu Hoàn đan này cũng chỉ đủ dùng ba lần, ăn xong sẽ không còn, với lượng ít ỏi như vậy, e là không đủ để hắn tu luyện tới cảnh giới thứ hai.
Muốn gia tốc tu hành, đan dược khẳng định là không thể thiếu, cũng không biết Quan Vân Bằng khi nào có thể trở về, liệu có thể mang về cho mình chút bất ngờ vui mừng nào không.… —— Ngày thứ hai, Trần Mục Vũ và Hứa Mộng hẹn nhau đi dạo hội chợ đồ sứ, hắn vừa bảy giờ đã thức dậy.
Mấy ngày nay hắn và Hứa Mộng vẫn luôn liên lạc, mỗi ngày đều gọi điện thoại trò chuyện một lúc, hôm qua Hứa Mộng đã đến thành phố, nhưng có chút chuyện cần xử lý nên chưa đến tìm Trần Mục Vũ.
Tắm rửa xong, đứng trước gương ngắm mình, quả là chàng trai sảng khoái!“Con trai!” Tắm rửa xong ra, chuẩn bị đi ra ngoài, lão mẹ mang theo giỏ rau từ bên ngoài vào, một mặt thần bí cười cười.“Mẹ, sao lại sớm vậy ạ?” Trần Mục Vũ có chút bất ngờ, hôm nay là cuối tuần, trạm thu mua cũng được nghỉ một ngày, mẹ quen thuộc, hẳn là ngủ đến giữa trưa mới dậy.
Hứa Yến Phân mặt mày hớn hở, giỏ rau vứt sang một bên, vẫy vẫy vật trong tay.
Một chùm chìa khóa xe!“Lần đầu hẹn hò với con gái nhà người ta, phong thái cũng không thể để mất, ta bảo Tam thúc con mang chiếc BMW của hắn tới, con chiếc Jetta cũ đó đừng có mà lái đi nhé…” Lão mẹ cười hì hì đưa chìa khóa xe vào tay Trần Mục Vũ.“Mẹ, tiểu Mộng và con là bạn cũ, đâu có để ý những thứ này!” Trần Mục Vũ dở khóc dở cười, lão mẹ dậy sớm như vậy, hóa ra là giúp mình mượn xe đi.
Muốn trách thì trách tối hôm qua vừa trở về lúc ấy, Hứa Mộng và hắn gọi điện thoại, lão mẹ liền ở bên cạnh.
Cái tính bà tám của lão mẹ thật đúng là người bình thường không chịu nổi, thế mà còn mượn cơ hội ngay tại chỗ gọi video với Hứa Mộng.
Kết quả của cuộc video, mặc kệ người khác có xấu hổ hay không, dù sao lão mẹ rất hài lòng, cũng mới có cảnh này hôm nay.“Con không để ý, không có nghĩa là con gái nhà người ta không thèm để ý!” Hứa Yến Phân trợn mắt, một mặt nghiêm túc, “Ta nhưng mà nói cho con nghe nhé, nhất định phải đối đáp cẩn thận, ta và cha con hiện tại không có gì truy cầu khác, chỉ mong có thể tìm được chút cháu trai mà ôm, cô nương này thật không tệ, ta cảm thấy con có thể làm được. . .” —— PS: Cảm ơn sự ủng hộ nhiệt tình của đại ca "Từng A Cô Nàng", Quỷ Cốc không có cách nào báo đáp, chỉ có thể lấy thân báo đáp! Trong thời gian ra sách mới, cầu tất cả, phiếu đề cử, sưu tầm, khen thưởng, các ca ca, Quỷ Cốc xin dập đầu!
