Chương 22: Ánh mắt đẹp nhất, không phải nên mua cho ta mạng tiền sao
Ngắn ngủi ngây người sau
Cố Hàn có thể xác định, nàng này chính là ác độc nữ phụ trong quyển sách, tiền kỳ là phản phái nữ Boss mạnh nhất, tương lai là Huyết Nguyệt Ma Tôn, Hàn Mộng Dao
Dù sao, mái tóc đen mắt đỏ mang tính biểu tượng vẫn còn đó, ngoài nàng ra thì không thể là ai khác
"Cô bé này ta muốn
Cố Hàn như thể cuối cùng cũng tìm được thứ khiến mình hài lòng, khóe môi hơi vẽ lên một đường cong
"Cái này..
Thấy Cố Hàn tiến về phía Hàn Mộng Dao, người đàn ông trung niên mắt chuột mày gian trước hơi sững sờ, sau đó vội vàng bước nhanh đến trước mặt Cố Hàn, cản đường hắn
"Đại nhân..
Ngài không biết đấy..
"Gã này tên Hàn Mộng Dao, là hàng kém nhất ở chỗ này, căn cốt không tốt, tuổi tác lại khá lớn, tính ra giá cả thật sự quá thấp
Chúng tôi không thể để khách nhân như ngài giẫm phải hố đúng không
"Hơn nữa, Hàn Mộng Dao trước đó không lâu đã được người thành chủ phủ để mắt đến, thành chủ lão gia nhà ta, chỉ thích mỗi cái này, ta chuẩn bị tùy thời đưa cô ta đi cho lão gia nhà hắn hưởng thụ
"Con bé này tuy rằng thiên phú tu luyện không tốt, nhưng nhan sắc thì rất được, vào thành chủ phủ, cũng coi như có chỗ nương thân tốt
Trong lúc nói chuyện
Người đàn ông trung niên mắt chuột mày gian đã ra hiệu cho thuộc hạ bên cạnh đem Hàn Mộng Dao đi
"Ngươi đúng là đồ tiện bại hoại
"Có thể may mắn được người thành chủ phủ coi trọng, đúng là phúc ba đời của ngươi, vậy mà còn dám chạy ra đây làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của chúng ta
Một gã đại hán vóc dáng khôi ngô lúc này hùng hổ quát mắng, xắn tay áo lên định mang Hàn Mộng Dao đi
Cố Hàn cau mày
Tất cả quả nhiên đều đang diễn ra theo cốt truyện
Trong nguyên tác lúc ấy cũng là Hàn Mộng Dao bị xem như nữ nô đưa vào thành chủ phủ, trên đường trốn thoát
Từ đó mở ra cả đời Ma Tôn truyền kỳ của nàng
Nói theo một ý nào đó, Hàn Mộng Dao trốn thoát sẽ gặp được nghịch thiên cơ duyên độc nhất vô nhị thuộc về mình
Nếu như hắn bây giờ ra tay đem nàng đi
Có thể sẽ khiến Hàn Mộng Dao bỏ lỡ cơ duyên vốn có của mình, thậm chí khiến nàng không thể đạt được thành tựu như trong nguyên tác hay không
Ngay lúc Cố Hàn đang xoắn xuýt, rốt cuộc có nên chờ một chút, đợi thời cơ thích hợp rồi ra tay hay không
Hàn Mộng Dao vì tên đại hán khôi ngô đến gần mà sợ đến phát run, bỗng cắn chặt môi, trong đôi mắt đẹp đẫm lệ thoáng qua một tia quyết tuyệt
Sau đó, thừa dịp tên khôi ngô đại hán hơi chút lơ đãng
Cả người bộc phát ra tốc độ và sức mạnh khó tin, khi mọi người chưa kịp phản ứng, đã nhào tới trước mặt Cố Hàn
Đôi tay nhỏ bé dính đầy bùn đất và tro tàn bấu chặt lấy áo bào của Cố Hàn, giống như người chết đuối vớ được hi vọng cuối cùng, nhất quyết không buông, giọng đầy khẩn thiết và van nài
"công tử..
xin ngài mang ta rời khỏi đây...!"
"Mộng Dao nguyện ý vì ngài làm trâu làm ngựa, cả đời không..
"
"Làm càn
Một tiếng quát mắng đầy hung ác nhất thời vang lên
Người đàn ông trung niên mắt chuột mày gian thò bàn tay to ra, định túm lấy tóc Hàn Mộng Dao kéo khỏi người Cố Hàn
"Chờ một chút
Cùng lúc giọng Cố Hàn lạnh lùng vang lên
Bàn tay đang vươn ra của người đàn ông trung niên nhất thời cứng đờ giữa không trung, vẻ mặt thoáng chút cứng ngắc và ngây dại
Không để ý đến người đàn ông trung niên, Cố Hàn chậm rãi ngồi xổm xuống
Đôi mắt đen thẳm sâu không e dè đối diện với đôi mắt đỏ tươi của Hàn Mộng Dao, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt: "Vừa nãy ngươi muốn nói, nguyện ý vì ta làm trâu làm ngựa, chung thân không rời không bỏ
"Vâng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hàn Mộng Dao trước hơi sững sờ, sau đó gật mạnh đầu
"Chỉ cần công tử nguyện ý mang ta đi
Mộng Dao nguyện ý dâng hiến tất cả cho công tử
"Vậy sau này ta làm gì, ngươi đều sẽ tin ta chứ
"Tin
công tử vô luận làm gì với Mộng Dao, Mộng Dao đều tin công tử là đúng
Lời này đột ngột khiến trong lòng Cố Hàn dâng lên một cảm xúc khác lạ
Nhìn vào cái bóng của mình trong đôi mắt của thiếu nữ, Cố Hàn tin, Hàn Mộng Dao nói tuyệt đối là thật, và sẽ nói được làm được
Hắn bỗng cảm thấy có chút buồn cười
Buồn cười vì nhiều năm sư Tôn sư muội kề cạnh, khi gặp chuyện thì đều không chọn tin mình đầu tiên
Bỗng lại thấy có chút vui mừng
Thấy không, trên đời này vẫn có người sẽ tin hắn, không phải sao
"Được, ta đáp ứng ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khóe miệng Cố Hàn vẽ lên một đường cong dịu dàng
"Nhưng, không thể không nói, đôi mắt của ngươi là đôi mắt đẹp nhất mà ta từng thấy
Thời cơ vừa đúng
Dựa theo cốt truyện gốc, Diệp Thanh Vân cũng dùng một câu như vậy, chiếm được trái tim nữ ma đầu
Bây giờ hắn tới rồi
Câu nói này cũng được hắn nói ra trước tiên
Hắn nhìn xem Diệp Thanh Vân kia còn làm sao mà dựa vào một câu cẩu huyết như thế để thực hiện nội dung cốt truyện giết nữa..
Đối với Hàn Mộng Dao mà nói
Thời gian như thể ngưng đọng trong khoảnh khắc này
Hình ảnh nam tử áo trắng phản chiếu trong mắt nàng, trong giây phút này không ngừng cao lên và phóng đại, mãi chiếu rọi vào sâu trong tâm can nàng
Đây là lần đầu tiên trong đời nàng nghe được, có người khen đôi mắt của nàng đẹp
Theo như nàng nhớ
Cũng bởi vì nàng có đôi mắt đỏ mà người ta coi là điềm xấu, tai họa và hiện thân của vận rủi
Trẻ con cùng tuổi từ trước tới giờ sẽ không chơi với nàng, còn ném đá vào người nàng, khiến nàng đầu rơi máu chảy, nói nàng là ma nữ xui xẻo, đáng chết vạn lần
Thậm chí cha mẹ ruột, đều xem nàng là nguồn cơn của mọi tai ương, đến khi chết vì nạn đói vẫn còn nguyền rủa, nói rằng đáng ra không nên sinh nàng ra, bằng không họ đã không phải chịu tai họa này
Bởi vậy dần dà, nàng cũng từ từ chấp nhận kết cục đó
Chính mình là hiện thân của tai họa, cả đời nhất định bị người sỉ nhục ghét bỏ
Nhiều khi nàng thậm chí muốn móc đôi mắt này ra
Dù sao, đó là cội nguồn đau khổ của cả đời nàng
Nhưng đến hôm nay..
Câu nói của Cố Hàn như một tia sáng, xé rách bóng tối, mở ra cánh cửa đến thế giới mới cho nàng
Người đàn ông trung niên mắt chuột mày gian đứng nhìn một màn này, hai mắt đảo quanh, rất nhanh đã lộ ra một nụ cười gian đầy ẩn ý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ai nha..
Không ngờ đại nhân cũng thích kiểu này
"Nhưng mà cái này đã được thành chủ phủ định rồi, nhưng nếu như đại nhân muốn, cũng không phải không có cách
"Chỉ là giá cả này..
"
"Bên thành chủ phủ ra 2000 linh thạch, đại nhân cũng không thể để ta mua bán lỗ vốn, lại cho ta thêm ít tiền để chuẩn bị chuyện sau đó đúng không
"Vậy đi, coi như kết giao bạn bè, 3000 linh thạch là thành giao, thế nào
..
Bên ngoài cái sân nhỏ rách nát
Lạc Bạch Chỉ vừa mới đuổi theo đến đây, giờ phút này bị hai tu sĩ Linh Cung cảnh chặn ngoài cửa
Nhưng vẫn qua khe cửa rách nát, lờ mờ thấy được cảnh tượng trong sân nhỏ rách nát
Nàng vốn tưởng rằng sư huynh mình nhận được tin tức gì, nên định hành hiệp trượng nghĩa, phá tan tổ chức buôn bán nô lệ này
Thật không ngờ, sư huynh của mình lại đơn thuần chỉ đến mua nô lệ
Trước kia sư huynh luôn là người chính nghĩa và giàu lòng trách nhiệm, gặp chuyện bất bình, đều sẽ rút đao tương trợ
Bây giờ..
lại biến thành một tiểu nhân phản phái..
Lạc Bạch Chỉ nắm chặt thanh kiếm trong tay, trong đôi mắt đẹp không giấu nổi vẻ thương tiếc
Trong lòng nàng đối với đại sư huynh này cũng triệt để thất vọng..
Khi Lạc Bạch Chỉ định rút kiếm, quyết định một mình phá hủy cái tổ chức lừa bán trẻ em này
Một giọng nói nhàn nhạt băng lãnh lại đầy nghiền ngẫm vang lên
"3000 linh thạch
"Ngươi đang hỏi ta muốn linh thạch
"Không phải là các ngươi cho ta đủ linh thạch, để mua mạng cho chính mình sao?"