Chương 69: Tỉnh mộng vạn cổ (Bạo chương bốn)
Trong phủ đệ của Lâm Kỳ, cũng không hề xảy ra chuyện gì khiến người khác phải dò hỏi, nghe ngóng.
Dù cho Cô Xạ đã làm xong sự chuẩn bị, nhắm nghiền đôi mắt nằm trên giường, một dáng vẻ như sẵn lòng xả thân hi sinh.
Nhưng Lâm Kỳ chỉ bình tĩnh nhìn tiên tử mỹ nhân trước mặt, người đang nhắm mắt mặc cho hắn muốn làm gì thì làm, liên tục gảy mười ngón tay, thi triển ra các loại pháp thuật có liên quan đến ảo ảnh và mê man, nắm giữ nhưng chưa cô đọng nhập vào cơ thể.
Theo yêu cầu của Lâm Kỳ là giao quyền tâm thần chìm vào giấc ngủ, Cô Xạ dần dần ngủ thiếp đi trong thuật pháp của đầu ngón tay Lâm Kỳ vũ động.
Nhận thấy Cô Xạ đã thành công tiến vào mộng cảnh, tâm niệm Lâm Kỳ khẽ động, trong nháy mắt nhập mộng…
Trong tinh không vô ngần đen kịt.
Một bóng hình phiêu diêu, không rõ manh mối đang cưỡi trên một chiếc thuyền cổ, ngao du giữa tinh không mênh mông.
Nàng tựa hồ đang tìm kiếm thứ gì đó.
Tinh không không có dấu vết của tuế nguyệt, không biết đã qua bao lâu.
Cổ thuyền dừng lại ở một hệ hằng tinh vắng vẻ.
Trong hệ hằng tinh này có bảy viên cổ tinh tắm mình trong ánh sáng hằng tinh, hoàn toàn tĩnh mịch, cũng không hề thai nghén sự sống.“Ngay tại nơi này đi.”
Bóng hình phiêu diêu, không rõ manh mối khẽ nói một câu, kết thúc chuyến ngao du tinh không dài đằng đẵng.
Nàng lái cổ thuyền, lần lượt đi đến bảy viên cổ tinh trong hệ hằng tinh.
Sau đó, trải qua mấy năm suy tư.
Bóng hình cuối cùng dừng lại ở ngôi sao lớn nhất.
Tuế nguyệt vô tình trôi qua.
Không biết qua bao lâu, tinh không vốn dĩ bình tĩnh bỗng nhiên lại có động tĩnh.
Ngôi sao nơi bóng hình dừng lại phảng phất sống lại, có ý chí vô hình khống chế khối lượng của tinh thần, bắt đầu ra tay đối với sáu viên cổ tinh còn lại.
Xé rách tinh thần, vỡ nát tinh không.
Toàn bộ hệ hằng tinh phảng phất đã trải qua một trận đại bạo động lực hút, mãi sau hơn ngàn năm mới lần nữa bình tĩnh trở lại.
Chỉ là bảy viên tinh thần vốn dĩ có kích thước, khối lượng, hình thái không đồng nhất đã thay đổi diện mạo.
Tinh thần nơi bóng hình dừng lại lớn hơn trọn vẹn một vòng, còn sáu ngôi sao khác thì có năm viên có kích thước gần như nhau.
Viên còn lại thì vẫn đang không ngừng vỡ vụn xé rách, khối lượng của tinh thần bị ý chí vô hình lôi cuốn về phía ngôi sao lớn nhất kia.
Quá trình này lại kéo dài trọn vẹn trăm năm.
Cuối cùng, ngôi sao nhỏ nhất kia triệt để bị tinh thần lớn nhất bắt giữ thành vệ tinh, trở thành một vầng trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời.
Còn ngôi sao lớn nhất thì sau khi trải qua quá trình cải tạo và va chạm dài dằng dặc, đã ổn định hoàn toàn.
Biển cả, lục địa và tầng khí quyển bắt đầu xuất hiện.
Có ý chí vô hình đang điều khiển tinh thần lớn nhất bắt đầu thai nghén sinh mệnh.
Đồng thời, có năm luồng lưu quang bắn ra từ tinh thần lớn nhất, rơi vào năm viên tinh thần có kích thước gần như nhau, thẳng vào tinh hạch.
Quá trình cải tạo dài dằng dặc đối với năm viên tinh thần này cũng bắt đầu.
Lại qua không biết bao lâu.
Bỗng nhiên, mấy chiếc thuyền to lớn lái vào mảnh hệ hằng tinh còn chưa chân chính đản sinh ra sinh mệnh này.
Có người đứng trên thuyền, đánh ra một tấm lệnh bài.
Rất nhanh, lệnh bài cuốn ngược quay trở lại.
Thế là thuyền tiếp tục lái vào hệ hằng tinh, đồng thời tiến vào tinh thần lớn nhất, bám rễ sinh chồi.
Một đám người mang theo tâm trạng bất an, chấn kinh và hiếu kỳ bắt đầu lập nghiệp gian khổ trên ngôi sao này, khai sơn phá rừng.
Văn minh được sinh ra tại tòa hệ hằng tinh này.
Sau đó, thời gian cực nhanh trôi qua, thoáng chốc đã qua một vạn năm.
Hệ hằng tinh từng hoang vu vắng lặng nay đã trở thành gia viên của tu tiên giả.
Ánh mắt cuối cùng rời khỏi ngôi sao lớn nhất kia, rơi xuống một viên tinh thần bị Băng và Thủy bao bọc.
Nơi này là Thủy tinh bí cảnh thuộc Ngũ Hành tinh bí cảnh.
Nhưng tầm mắt cũng không dừng lại lâu trên bề mặt Thủy tinh bí cảnh, mà là không ngừng xâm nhập, xâm nhập sâu hơn.
Cuối cùng đi tới nơi cốt lõi của tinh thần Thủy tinh bí cảnh.
Màn ánh sáng phức tạp, mỹ lệ nhưng lại khiến người ta chùn bước lập lòe, chồng chất trong hạch tâm tinh thần, đâu chỉ ức vạn, giống như một tòa mê cung, ngăn cản sự thăm dò của thế nhân.
Không ngừng có người xâm nhập vào tòa mê cung này.
Nguyên Anh, Kim Đan thậm chí còn có Trúc Cơ.
Nhưng những người này đều chỉ có thể quanh quẩn bên ngoài mê cung, không cách nào xâm nhập đến nơi sâu nhất, nơi hạch tâm chân chính.
Ở nơi đó có một tòa cung điện, trung ương cung điện có một tòa ngọc đài.
Trên đài ngọc nhân uân tử khí, có vô số hàn khí xen lẫn như điện, tư dưỡng một đoạn dây hồ lô.
Trên dây hồ lô kết ra một viên hồ lô hàn ngọc nho nhỏ.
Trong hồ lô, một tôn sinh linh giống như Thần Chi đang ngủ say, xen lẫn Pháp và Lý.
Lại qua đại khái một ngàn năm.
Sinh linh ngủ say trong hồ lô bỗng nhiên thai nghén linh trí, nó mờ mịt mở mắt ra, nhìn những người ngoài mê cung kia không ngừng xâm nhập, nhưng lại thất bại mà quay về.
Nó nhìn một ngàn năm, suy tư một ngàn năm.
Bỗng nhiên có một ngày, ý chí cổ lão truyền thừa hiển hiện trong lòng nó.
Nó kiêu ngạo, nó mừng thầm, sau đó lại đột nhiên sợ hãi.
Một đoạn ký ức cổ lão, trước khi linh trí nó sinh ra nổi lên.
Đó là thời gian còn cổ lão hơn trước khi tôn bóng hình phiêu diêu kia đi vào hệ hằng tinh này.
Sự tình xảy ra ở một vũ trụ khác.
Nơi đó có một tòa Thái Cổ Thần Sơn khổng lồ tựa như Ngân Hà.
Trung ương Thái Cổ Thần Sơn thai nghén một cây dây hồ lô.
Trên dây hồ lô đã mọc ra năm cái hồ lô có màu sắc khác nhau, lại thần thánh như ngọc.
Nếu như không có ngoài ý muốn, Thái Cổ Thần Sơn sẽ dùng toàn bộ sức lực của mình, triệt để thai nghén gốc dây hồ lô này.
Mỗi một quả hồ lô kết ra trên dây hồ lô cũng sẽ thai nghén ra một tôn sinh linh thần thánh.
Bọn hắn chính là Tiên Thiên Thần Chi được Thái Cổ Thần Sơn thai nghén.
Bọn hắn là Thần Linh.
Bọn hắn là Chúa Tể vĩnh hằng bất hủ được Thái Cổ Thần Sơn thai nghén, nhất định phải thống ngự vùng thiên địa này.
Nhưng đột nhiên có một ngày, một đạo nhân xâm nhập Thái Cổ Thần Sơn, phát hiện gốc dây hồ lô này.“Vũ trụ này Hồng Mông chưa mở, bên trong Thái Cổ Thần Sơn này quả nhiên còn thai nghén Tiên Thiên Thần Chi.”“Tiên Thiên Ngũ Hành hồ lô này vừa vặn có thể làm lễ vật ăn mừng đệ tử ta tấn thăng Hóa Thần.”
Trong tiếng cười lớn, đạo nhân trở tay bổ ra Thái Cổ Thần Sơn, cướp đi Tiên Thiên Ngũ Hành hồ lô còn đang thai nghén.
Phải dùng năm tôn Tiên Thiên Thần Chi còn chưa huyễn hóa thành hình của vũ trụ này làm hạ lễ cho đệ tử hắn tấn thăng Hóa Thần.
Hành vi như vậy, thiên địa tức giận.
Vũ trụ đang gầm thét, Thái Cổ Thần Sơn chập chờn, muốn hóa thành Thần Linh chân chính đại chiến cùng đạo nhân.
Nhưng đạo nhân chỉ là cười lớn một tiếng, há miệng hút vào, thế là Thái Cổ Thần Sơn, tính cả hơn nửa vật chất được vũ trụ này tạo ra đều bị đạo nhân một ngụm hút vào trong bụng.
Một hơi nuốt lấy hơn nửa vật chất của vũ trụ này, đạo nhân vẫn chưa thỏa mãn, lại cười nói, “Bần đạo vốn định chỉ là lấy ngươi một gốc Tiên Thiên Ngũ Hành hồ lô để chúc mừng đệ tử.”“Có thể ngươi chẳng những không cho, lại còn dám đối với bần đạo xuất thủ.”“Bần đạo cũng chỉ có thể lược thi trừng trị, lấy ngươi một nửa vật chất vũ trụ.”“Các ngươi ngày sau nếu là muốn báo thù.”“Cứ tới tìm bần đạo.”“Đạo nhân, có dám lưu lại tính danh!”
Tiếng gào thét tức giận trong vũ trụ hóa thành một gương mặt khổng lồ lôi đình màu vàng đằng đằng sát khí nhìn qua đạo nhân.
Đạo nhân xem thường, ngửa mặt lên trời cười to, “Thiên Tiên Vĩnh Xương.”
Thế là gương mặt khổng lồ hình thành từ lôi đình màu vàng trong nháy mắt thu liễm, đê mi thuận nhãn, “Cung tiễn Thiên Tiên.”
Ký ức cổ lão đến đây im bặt mà dừng.
Sinh linh trong hồ lô hàn ngọc kinh hãi sợ hãi, “Nơi này là Thiên Tiên đại vũ trụ, phụ thần, cứu ta!”
Trong tiếng kêu hoảng sợ, thế giới bắt đầu sụp đổ.
Trong một tiếng thở dài, có người lặng lẽ nhìn bóng hình cuối cùng xuất hiện trong thế giới sụp đổ.“Núi Miểu Cô Xạ, có Thần Nữ vậy.”
PS: Còn nữa.
