Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Trồng Rau Khô Lâu Dị Vực Khai Hoang

Chương 44: Tín ngưỡng mãnh liệt




"Hàn Băng thành cứ thế mà bị phá sao? Bọn chúng yếu ớt vậy à?" Negris tò mò hỏi, khi đang di chuyển đến con đường bên dưới tân thành, ánh mắt đặt lên Hoàng Đồng Long nhỏ bé.

Fillin không rõ con Hoàng Đồng Thi Long này lai lịch thế nào, nhưng nó là thú cưỡi của người gác cổng đại nhân, địa vị chắc chắn không nhỏ, nên cẩn thận đáp lời:"Quá bất ngờ, quá chuyên nghiệp, cách đánh thành của bọn chúng chưa từng thấy bao giờ. Trước đây Ác Ma Cốc từng tấn công Hàn Băng thành một lần, đều là đám Ác Ma Thú cộng sinh cỡ lớn dùng đá ném, nhưng đá ném không xa, chưa được mấy lần đã bị nỏ trên thành bắn chết. Còn đám địch nhân này, từ khi xuất hiện đến khi phá cổng thành, còn chưa tới mười lăm phút, đến cơ hội dùng đất cát chặn cửa thành cũng không có."

Cái này không có gì đáng nói, cho dù phòng ngự tốt đến mấy cũng cần người thực hiện, người phản ứng không kịp thì ứng phó thế nào được nữa.

Chủ yếu là bọn họ quá yếu, nếu đã từng trải qua chiến trận, sao có thể để khu vực trước cổng thành trống trải cho kẻ địch ném đá vào?

Muốn đối phó với cách ném này rất dễ, cứ chất đống tạp vật lên, để mặt đất không còn chỗ trống là được, vật thể ném vào sẽ bị xáo trộn, va vào tạp vật hoặc bị lẫn vào, đều gây ra tác động chí mạng.

Nhưng Hàn Băng thành đã hơn một ngàn năm không trải qua chiến tranh công thủ quy mô lớn, bắt buộc họ phải có kinh nghiệm chiến đấu thì không thực tế."Vậy tình hình bây giờ thế nào?" Negris hỏi."Nhờ có hang đá vôi và những luồng gió an lành, phần lớn mọi người đã trốn thoát. Dungeon của chúng ta đang tạm thời thu nhận họ, nhưng số người quá đông, lương thực không đủ." Fillin lo lắng lắc đầu nói.

Hàn Băng thành là một thành phố chủ yếu là người, quy mô dân số còn lớn hơn cả Vu Yêu thành, khoảng năm sáu vạn người.

Quân Thánh Phong ném tới chỉ có 100 người, phá thành thì dễ, khống chế thì rất khó. Mà Hàn Băng thành lại là thành phố nửa ngầm, xây dựng trên một sườn đồi, bên trong hang đá vôi thông tứ phía, còn có địa đạo riêng dẫn tới các khu trồng trọt. Quân Thánh Phong căn bản không thể phong tỏa hết được.

Thực tế là, quân Thánh Phong sau khi phá cổng thành xong đã lập tức nhận ra vấn đề này. Kỵ sĩ thánh áo đỏ đã chửi mắng, rất nhiều người nghe được: "Chào hỏi Leonard tiên tổ nhà ngươi, loại hình thành trì này ngươi lại phái ba mươi người bọn ta? Ta có thể khống chế cái mộ tổ tiên nhà ngươi ấy!""Không phải nói hơn một trăm người sao? Sao lại có ba mươi?" Negris ngay lập tức phát hiện ra vấn đề."Bọn chúng dường như chia làm hai phe. Đám kỵ sĩ trọng giáp cầm khiên, Mục Sư và kỵ sĩ thánh là một phe, 70 lính còn lại là phe khác. Khi kỵ sĩ thánh áo đỏ chửi bới, bọn lính còn lại thì đánh trống reo hò, suýt chút nữa đã nội chiến." Fillin nói.

Negris im lặng một lúc, rồi thở dài: "Như thế mà cũng có thể phá thành, bọn địch quá chuyên nghiệp. Đừng đối đầu trực tiếp với chúng, cứ tận dụng địa hình mà đánh."

Fillin gật gật đầu: "Đại nhân cao kiến, ta cũng nghĩ vậy. Dùng hang đá vôi và gió lành ở dưới lòng đất để cầm chân bọn chúng. Giờ chỉ lo chúng sẽ đốt các khu trồng trọt, vậy thì không cần đánh nữa, chỉ cần bọn chúng có lương, tất cả người sống sẽ tự cột tay chịu trói mà đầu hàng."

Ank đang bay phía trước đột nhiên dừng lại, hốc mắt trống rỗng đảo quanh Fillin.

Fillin ngay lập tức cảm thấy một cảm giác nguy hiểm, vội vàng xua tay: "Không phải ta, không phải ta, ta chỉ sợ bọn chúng đốt thôi."

Lúc này Ank mới quay đầu đi.

Vùng Dungeon mới giải phóng là một không gian ngầm khổng lồ, cách xa khu vực chính của thành, có lối ra riêng, có kết nối với hang đá vôi của thành chính, thực tế có thể coi là một Dungeon khác.

Trước đây có một vài cư dân lập dị đã chuyển đến đây, số lượng cực ít, chỉ như vùng núi hẻo lánh có vài chục hộ gia đình.

Những cư dân chạy trốn từ Hàn Băng thành được Fillin bố trí đến đây, khoảng hơn 10.000 người. Trong vài ngày tới, sẽ có thêm nhiều người chạy đến đây, tổng số rất có thể sẽ gấp sáu lần Vu Yêu thành.

Tổng cộng Vu Yêu thành mới có 5.000 người sống, lương thực cũng tính theo mức này, nhưng mà vẫn không đủ, còn phải mua lương từ chỗ Ank để giúp. Bây giờ lại tràn vào hơn 10.000 người, thậm chí 30.000 người, chỗ lương thực Fillin cất đáy hòm sẽ nhanh chóng bị ăn sạch.

Từ hôm qua đã lác đác có người chạy tới, nên từ hôm qua, Fillin đã phải tiếp tế mấy đợt, hết cách nên mới định hỏi xin Ank, hoặc thậm chí không cần xin, những người đói đến cồn cào này hẳn sẽ tình nguyện dùng tín ngưỡng để đổi lấy sự cứu rỗi của Ank.

Thấy Ank đến, Lisa vội vàng gọi: "Tới tới đây các bé ơi, các chú xương sẽ xem bệnh cho các con, đại nhân, ngài có thể chữa trị cho bọn chúng một chút được không, ta gánh không nổi rồi."

Nhiều đứa trẻ bị thương tự chống đỡ hoặc được cha mẹ người thân ôm, chậm rãi nhích lại gần, có chút e dè nhìn Ank.

Không giống Vu Yêu Dungeon, Hàn Băng thành chủ yếu là người, chủng tộc như Tauren, Trogg và Gnome thỉnh thoảng có thể gặp, khô lâu thì rất hiếm. Đối với những thứ lạ lẫm, nhiều người đều bản năng e ngại. Nếu không có dì Lisa xinh đẹp gọi, bọn trẻ sẽ chẳng dám đến gần.

Ank nghiêng đầu, nhìn lũ trẻ, có chút chần chừ. Hắn không biết ma pháp trị liệu. Chiêu trị liệu duy nhất hữu dụng, là Sạch Nhan Thuật của Lisa. Vì Lisa mượn lực của hắn nên một khi Lisa dùng qua, hắn cũng biết.

Thôi được rồi, dùng nó vậy, dù hiệu quả không được tốt lắm.

Ank mở lòng bàn tay về phía đám trẻ, từng quả cầu ánh sáng lớn sáng rực phóng ra từ tay hắn, rơi lên người bọn trẻ.

Sạch Nhan Thuật được Lisa chỉnh sửa lại, có công dụng thanh tẩy và làm đẹp da, cái công dụng làm đẹp da là chính, còn chữa vết thương nhỏ chỉ là phụ.

Hơn nữa, Tịnh Hóa Thuật của Ank đã được nâng cấp, khi thi triển chiêu Sạch Nhan Thuật cải biên từ Tịnh Hóa Thuật, hiệu quả cũng được cường hóa, thánh quang từ lòng bàn tay lớn, đã biến thành to như chậu rửa mặt.

Giờ phút này, những đứa trẻ vây quanh gần đó, cả đời về sau không thể quên được cảnh tượng này. Một bộ xương tay nhấn xuống ánh sáng, nơi ánh sáng đi qua, vết bẩn và vết thương trên người bọn chúng biến mất trong thấy rõ, giống như ánh sáng tịnh hóa hết mọi ô uế và đau đớn.

Ánh mắt bọn trẻ long lanh ánh sáng, lộ ra vẻ kinh ngạc và sùng bái. Lúc này, vẻ ngoài đáng sợ của Ank đã không còn đáng sợ nữa mà thay vào đó là vẻ thần bí.

Trên thân mỗi đứa trẻ tỏa ra những hồn diễm, chúng nhìn về phía Ank với ánh mắt sùng bái.

Hồn diễm quá nhiều, Ank cũng không quan tâm, đem hết bọn chúng hút vào vòng da, mơ hồ cảm thấy vòng da hơi nóng lên. Nhưng Ank tay lại không cảm nhận được nhiệt độ, chỉ có thể dựa vào linh hồn cảm giác, không chú ý thì sẽ bỏ qua.

Thánh quang không ngừng lóe lên, lực chú ý của mọi người cũng bị thu hút đến chỗ đó. Sau khi chữa trị xong cho bọn trẻ, Ank bắt đầu vận chuyển lương thực. Chỉ thấy hắn vung tay lên, từng túi lương thực không ngừng xuất hiện trước mặt hắn.

Mỗi túi 20 cân, nếu mỗi người 1 cân thì 10.000 người cần 10.000 cân, vậy cần bao nhiêu túi?

Ank tính không ra, ngẩng lên muốn hỏi Negris thì lại giật mình. Chỉ thấy trời đất tối sầm, gần như mỗi người đều dâng ra một đến hai luồng hồn diễm, như lũ quét cuốn tới, hướng Ank lao tới, ánh mắt mỗi người đều ánh lên vẻ kích động - có cơm ăn rồi.

Có cơm ăn, trong thời khắc nhà tan cửa nát, cơm ăn là tín ngưỡng duy nhất của những người này.

Ank bị luồng hồn diễm mạnh mẽ này làm cho hoảng sợ, hoàn toàn không dám dùng tay thu nhận, trực tiếp đẩy hết chúng vào vòng da. Vòng da sáng lên, những phù văn trên đó cũng lần lượt tỏa sáng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.