Ank vui vẻ lau thánh quang lên thân Thiên Sứ khô lâu, việc này thật giống như trồng rau vậy, gieo hạt giống xuống, ngắm chúng mọc lên xanh tươi, ngày một lớn lên thành thục, Ank đã cảm thấy rất vui.
Hiện tại cũng vậy, thánh quang bôi lên khung xương, da thịt liền mọc ra, niềm vui giống như việc trồng rau vậy.
Mà Thiên Sứ khô lâu cũng sẽ được lợi từ quá trình này, dù mỗi lần Thánh Quang Thiểm Diệu đều làm nó suy yếu, nhưng sau khi hồi phục, cả linh hồn lẫn xương cốt đều sẽ có sự tăng trưởng nhất định.
Đây đã là lần thứ ba Thiên Sứ khô lâu phóng ra Thánh Quang Thiểm Diệu, từ lúc đầu chỉ có thể chứa 60 Tịnh Hóa Thuật, lên 70, rồi hiện tại là hơn 80.
Tiếp tục như vậy, nó có thể chứa đựng năng lượng càng lúc càng nhiều, nếu không phải Tịnh Hóa Thuật của Ank thăng cấp, thì chỉ việc làm đầy năng lượng cho nó thôi đã là một chuyện phiền phức.
Điều duy nhất không tốt là, tiêu hao để phóng một chiêu Thánh Quang Thiểm Diệu quá nhiều, 80 Tịnh Hóa Thuật chỉ là bổ sung năng lượng, muốn khôi phục nó từ khô lâu thành Thiên Sứ cần tới bảy nghìn Tịnh Hóa Thuật, cường hóa thì cần hai nghìn, phải tốn một hai ngày.
Nói cách khác, Ank hiện tại toàn lực làm việc bận rộn một hai ngày mới có thể phóng một chiêu Thánh Quang Thiểm Diệu. Kỹ năng tốn thời gian công sức như vậy, không thể tùy tiện dùng.
Ngay khi Ank đang suy tư thì một tiếng 'Ngao' kinh động hắn, quay đầu nhìn lại thì thấy một chiến sĩ trọng giáp phá vòng vây, một đường xông tới.
Lam hỏa cầu liên tục nện vào người chiến sĩ trọng giáp, nhưng rất kỳ lạ, hỏa cầu sau khi nổ thì tắt luôn, không có tình huống cháy bám sau nổ như bình thường của Hỏa Cầu Thuật."Trọng giáp của hắn có đồ ức chế nguyên tố!" Lam lập tức kết luận, lớn tiếng cảnh báo mọi người.
Ức chế nguyên tố, tức là các nguyên tố tự nhiên như phong hỏa lôi thủy thổ ánh sáng, trong tình huống này, cách thứ nhất là đổi sang ma pháp không thuộc nguyên tố, như hệ tinh thần hoặc áo thuật, triệu hoán thuật các loại.
Thứ hai là chọn trong số ma pháp nguyên tố loại có thiên hướng tổn thương vật lý, ví dụ như Bạo Viêm, gai đất.
Cách bá đạo hơn là dùng lượng nguyên tố lớn oanh tạc, vượt quá sức tải của năng lực ức chế, Hỏa Cầu Thuật có thể ức chế, nhưng Lưu Tinh Hỏa Vũ thì có thể không?
Sau khi Lam cảnh báo, liền chọn cách thứ hai, vung pháp trượng ngang, Hỏa nguyên tố điên cuồng tuôn tới, nhanh chóng vặn xoắn tạo thành một viên cầu hơi trong suốt.
Càng nhiều Hỏa nguyên tố tuôn ra, chính giữa viên cầu bắt đầu cháy dữ dội, nhưng mọi sự thiêu đốt đều bị ngăn bên trong viên cầu, cái lồng mờ bao bọc áp chế chúng, cho tới khi bão hòa sắp nổ thì Lam mới dùng sức đẩy, tung Bạo Viêm đi.
Trong tầm mắt Lam khóa chặt, Bạo Viêm đánh trúng chiến sĩ trọng giáp, nổ mạnh dữ dội.
Cú nổ mạnh có thể hất tung người bình thường này, khiến chiến sĩ trọng giáp nghiêng người, mông đập xuống đất. Nhưng Lam chưa kịp vui thì chiến sĩ trọng giáp đã đứng dậy, tiếp tục xung phong.
Ám Ảnh Tiễn và Tử Tức Chi Tiễn liên tục rơi vào người địch, chẳng tổn hại chút nào.
Trên đường xung phong của chiến sĩ trọng giáp, một vùng đất bốc lên bong bóng nhỏ, khi hắn bước vào đó, cả người đột nhiên chìm xuống, rơi vào trong đất — Lưu Sa Thuật.
Đối phó loại sắt lá đồ hộp này, Lưu Sa Thuật là ma pháp hạn chế hữu hiệu nhất, nhưng Lưu Sa Thuật cần thời gian chuẩn bị quá dài, cần phải làm mềm cả khối mặt đất mới được.
Chiến sĩ trọng giáp lún trong lưu sa, vùng vẫy vô ích, chỉ biết càng lún càng sâu.
Lúc này, chiến sĩ trọng giáp thứ hai cũng xông ra, giẫm lên người đồng đội đang lún trong lưu sa, vượt qua hố cát.
Không kịp bố trí lại Lưu Sa Thuật, Fillin điều khiển lũ khô lâu tiến lên. Hắn điều khiển hơn một nghìn khô lâu, 80% được cử đi tiên phong đánh vào doanh trại.
Trên chiến trường, cương thi khô lâu xung phong làm pháo hôi là chiến pháp hợp lý nhất, không sợ chết, không biết đau đớn, lại có thể tiêu hao sức của địch, cho dù Fillin là Vu Yêu, cũng không thể cho nhân loại xông lên công thành.
Nhưng khô lâu cương thi không cản nổi loại sắt lá đồ hộp này, vũ khí của chúng chém lên trọng giáp, chỉ bị bắn ngược lại. Chiến sĩ trọng giáp quét một đường, lại có thể chém đôi mấy bộ khô lâu cương thi.
Ngao! Tiếng gầm giận dữ, khô lâu cương thi tản ra, như nghe được mệnh lệnh nào đó.
Tiếng 'Ngao' này không phải của Fillin, mà là của tiểu cương thi, khi khô lâu cương thi tránh ra, nó từ xa chạy tới, lao đầu vào người chiến sĩ trọng giáp.
Tiểu cương thi là sinh vật nhanh nhất trong đám Vu Yêu và cương thi mà Ank từng thấy, dưới tình huống cùng chất lượng, tốc độ càng nhanh thì động năng càng lớn, nên cú va chạm của nó gần như đạn pháo.
Nhiều lần Thiên Sứ khô lâu bị nó va nát khung, phải nhờ nửa thân xương tới nhờ Ank lắp lại.
Chiến sĩ trọng giáp bị tiểu cương thi đâm ngã.
Nhưng kể từ đó, tiểu cương thi đã mất tốc độ, cùng ngã xuống đất thì bị chiến sĩ trọng giáp trở mình đè xuống, trường kiếm chĩa vào cổ tiểu cương thi.
Răng rắc, đầu tiểu cương thi lăn lóc."Ngao!" Thấy cảnh này Ank gầm lên, hỏa diễm linh hồn không kìm được bùng lên trên đầu, bao phủ đầu hắn một lớp hỏa diễm, so với lúc Turus đốt ruộng hắn còn phẫn nộ hơn.
Hai tay hắn nắm hờ, sải bước dài ra, Phong nguyên tố đẩy vào người hắn, đẩy hắn như viên đạn bắn về phía chiến sĩ trọng giáp.
Chiến sĩ trọng giáp đứng lên, không màng địch xung quanh, nhấc chân định giẫm lên đầu tiểu cương thi. Bị tiểu cương thi va mạnh, hắn hiển nhiên biết ai mới thật sự uy hiếp được mình.
Chân chưa kịp giẫm thì hắn nghe tiếng gió, nhìn lên thì thấy một bộ khô lâu nhảy lên đầu, hai tay cầm liêm đao, xoay tròn chém vào cổ hắn.
Chiến sĩ trọng giáp đột nhiên có dự cảm bất an, vội rụt cổ, định né liêm đao, bình thường thì hắn lười né, có ít công kích phá được phòng ngự, cho dù có thì cũng chẳng chí mạng, vết thương nhỏ với hắn chẳng khác nào gãi ngứa.
Nhưng đối mặt liêm đao của bộ khô lâu này, bản năng mách bảo hắn, nguy hiểm!!!
Nhưng Ank chỉ khéo léo xoay liêm, liềm lệch đi chục độ, quét qua cổ hắn như thường.
Liềm đao như hư ảnh xuyên qua cổ hắn, câu linh hồn của hắn đi, chiến sĩ trọng giáp lông tóc không hề hấn, đổ thẳng xuống, dù trọng giáp có dày thế nào thì cũng vô dụng, Lưỡi Hái Tử Thần không phải là công kích vật lý.
Đá văng xác chiến sĩ trọng giáp, Ank ôm đầu tiểu cương thi, đau thương "Ngao!" một tiếng.
Bình thường hắn rất ít có cảm xúc đau buồn, trừ khi cây trồng khô héo, nhưng nỗi đau do tiểu cương thi mang tới còn mạnh hơn gấp mấy lần.
Vừa ngao thì Thiên Sứ khô lâu vỗ vỗ hắn, chỉ sang bên cạnh, bên cạnh tiểu cương thi không đầu đang đứng dậy, giơ hai tay ra, loạng choạng xoay vòng.
Ank nghiêng đầu, đột nhiên nhớ ra, Thi Vu linh hồn không ở đầu mà ở vị trí tim, nói cách khác tiểu cương thi chưa chết.
Trắng thương tâm, Ank vỗ đầu tiểu cương thi trong ngực, sau đó trả lại cho nó.
Linh hồn Thi Vu tuy không ở trên đầu, nhưng chúng cảm nhận bên ngoài vẫn là dựa vào ánh mắt, đầu rớt thì chỉ có thể quan sát bằng linh hồn ở ngực, cần một thời gian thích ứng.
Ôm lấy đầu mình, tiểu cương thi cố vặn lên cổ, tiếc là nó quên, đầu bị chặt xuống, vết cắt trơn, không cách nào giữ, thế nào cũng không vặn lên được.
Ank nhìn một vòng, bắt một bộ khô lâu hình thể gần giống tiểu cương thi, vặn khớp xương cổ xuống, gắn vào cổ tiểu cương thi, thế là đầu mới vặn lên được.
Khô lâu bị mất xương sống cổ làm đầu rời khỏi thân, cằm nó khẽ đóng mở, hình như đang tố cáo hành vi cướp đoạt này của Ank.
Lắp lại đầu xong, tiểu cương thi không còn xoay vòng, mà chỉ vào tên chiến sĩ trọng giáp trong lưu sa, phẫn nộ kêu lên: "Ngao!""Ngao!" Ank đáp lại, hai tay nắm hờ, lao về phía chiến sĩ trọng giáp.
