Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Trồng Rau Khô Lâu Dị Vực Khai Hoang

Chương 72: Tốt nhất phân bón




Hắc Võ Sĩ toàn bộ bảy lỗ trên mặt phun ra ánh sáng thánh khiết, trên thân cũng phun ra vô số tia sáng, khiến thân thể hắn bị phản chiếu thủng lỗ chỗ, dọa đến hắn hốt hoảng hét thảm lên.

Thánh Ngôn Thuật, một loại thần thuật không xem xét đến phòng ngự, vì sao một bộ khô lâu lại dùng được Thánh Ngôn Thuật?

Xong rồi, thần thuật này có tổn thương kèm theo lên những sinh vật bất tử, ta chết chắc rồi, ta chết chắc rồi, ta chết… à? Vì sao không đau?

Sờ lên sờ xuống, à, không bị sao à? Không đúng, phải chết chứ? Ta là sinh vật bất tử, vốn đã chết…

Hắc Võ Sĩ hoảng sợ tột độ phát hiện, mình ngoài cảm giác bị ánh sáng thánh bao phủ ra, không hề bị thương. Thế nhưng, chưa kịp hắn lấy lại cảm giác, một lưỡi liềm khổng lồ đã từ trên người hắn xẹt qua, móc ra một mảng linh hồn.

Ở phía bên kia, Hắc Võ Sĩ số 2 cùng bộ xương Thiên Sứ đánh thành một đoàn, Hắc Võ Sĩ kỹ năng chiến đấu cao siêu, chọn gọt chém quét đan xen vô cùng chặt chẽ, tựa như dòng chảy thủy ngân liên tục không dứt, một khi có thể chém trúng, hắn có thể chặt bộ xương Thiên Sứ thành từng khúc.

Thế nhưng, mỗi khi hắn muốn chém vào người bộ xương Thiên Sứ, đột nhiên sẽ có một cái đầu dài thò qua, dùng chiếc mũ giáp dày cộm trên đầu chống đỡ lưỡi kiếm bóng tối của hắn.

Quay đầu lại nhìn, hắn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ nhưng vẫn tập trung tinh thần của Negris.

Không có cách nào, Ank bảo nó làm tấm chắn, nó biết làm gì hơn đây? Bỏ mặc sao? Lỡ bộ xương Thiên Sứ bị chém thành từng khúc, quay đầu tiểu cương thi lại có thể nện nó.

Vả lại, nó làm tấm chắn là hợp lý nhất, da Hoàng Đồng Long dày thịt thô, ma pháp kháng cao, vật lý phòng thủ cũng cao, lại còn là sinh vật bất tử, không sợ đau không sợ chết, linh hồn có liên kết, chặt nát thân thể, quay đầu để Ank bồi thêm cho, cùng lắm thì bồi dưỡng thêm một bộ.

Nó lén lút giấu đi một cái vảy, phòng ngừa có ngày thân thể bị chém xấu vẫn còn đồ mà sống lại.

Nó đã dùng áo giáp của trọng giáp kiếm sĩ đổi một cái mũ giáp và một giáp ngực, tăng cường lực phòng thủ ở hai chỗ này, trên thực tế coi như không tăng cường thì vảy của nó vốn đã rất kiên cố.

Choang, lưỡi kiếm bóng tối chém lên đầu Negris, nón trụ bị văng ra.

Nắm đấm của bộ xương Thiên Sứ đuổi sát tới.

Hắc Võ Sĩ cong khuỷu tay lên đỡ, mượn lực lùi lại nửa thân, lưỡi kiếm lại lần nữa chém xuống.

Choang, đầu Negris lại đưa tới.

Cổ Hoàng Đồng Long rất dài, duỗi ra rụt vào, vừa linh hoạt vừa ổn định, so với đầu gà thì tính năng chống rung tốt hơn nhiều.

Trong khi nó hết sức phối hợp, bộ xương Thiên Sứ giống như có thêm một cái cánh tay tự động vậy, vừa vặn cản những đòn tấn công trí mạng, giúp nó có thể chuyên tâm đập người.

Đơn đao cản ba “tay”, nhất thời hai bên có chút ngang tài ngang sức.

Hắc Võ Sĩ cũng không quá lo lắng, loại chiến thuật tranh thủ lợi thế nhất thời này không thể dùng mãi, chỉ cần hắn tìm ra một sơ hở, là có thể chém một đường ngang dọc xiên xéo liên hoàn là có thể giết chết đối thủ, hoặc đồng đội sẽ giải quyết được tên khô lâu kia, sau đó quay lại giúp…"Chết đi!" tiếng gầm kinh động hắn, quay đầu lại, thấy đồng đội của mình thất khiếu phun ánh sáng, nghi ngờ sờ soạng khắp người, sau đó bị lưỡi liềm móc linh hồn ra ngoài.

Một Hắc Võ Sĩ, không, một Hắc Kỵ Sĩ, vậy mà lại thua trong trận đơn đấu với một bộ khô lâu tro tàn?

Tuy bộ khô lâu tro tàn này không rõ vì sao lại sử dụng được tử thần chi liêm mà các linh thể khiếp sợ, nhưng đó cũng chỉ là một bộ khô lâu tro tàn thôi! A, lại còn dùng thánh ngôn, lại còn cưỡi ngựa, còn… mẹ nó, đây là khô lâu à?

Đây không phải đồng đội giải quyết khô lâu quay về giúp hắn, mà là khô lâu giải quyết đồng đội của hắn, quay về vây đánh hắn.

Nhìn thấy Ank quay về phía hắn, giơ cao tử thần chi liềm trong tay, Hắc Võ Sĩ bỗng nghiến răng một cái, cắm lưỡi kiếm xuống đất, mạnh mẽ hất một cái, bụi đất tung mù trời."Phì! Tung cát? Ngươi có thấy xấu hổ không vậy? Ngươi là Hắc Võ Sĩ đó biết chưa?" Negris nhất thời không nhịn được, cười sặc sụa.

Tung cát, dẫm ngón chân, chọc mắt, bóp dái là kỹ năng võ thuật nổi tiếng của lưu dân, phàm là kiếm sĩ có chút thực lực sẽ không dùng, huống chi là một Hắc Võ Sĩ đường đường, thật là mất mặt Hắc Võ Sĩ mà.

Ba chiêu sau thì vô dụng với sinh vật bất tử, nhưng tung cát vẫn hữu dụng, cát bụi đá vụn không chỉ che khuất tầm mắt, mà còn che cả cảm giác của linh hồn, chờ khi bụi đất tan hết, Hắc Võ Sĩ đã biến mất tăm hơi.

Nhưng cách này có thể qua mắt bộ xương Thiên Sứ, nhưng không thể qua mắt được Ank, ngay trong đống bụi đất, Ank đã cảm nhận được có một khối bóng đen đang lặn xuống đất, thế là hắn dùng liềm chỉ một cái vào chỗ cái hố Hắc Võ Sĩ vừa cắm lưỡi kiếm vào mà đi ra.

Bộ xương Thiên Sứ vỗ cánh bay lên không, bay thẳng lên trên hố đó, dang rộng cánh ra, ánh sáng trên lưng đôi cánh ngày càng rực rỡ.

Sau khi đổi sang cánh Đại Thiên Sứ sáu cánh, bộ xương Thiên Sứ có thêm hai đặc tính mới, một là quyền trượng thánh quang được khuếch trương ra đến cổ tay, bảo vệ toàn bộ cánh tay nhỏ và phần dưới của nó, hai là, nó có thể dự trữ năng lượng thánh quang trước, không cần phải để Ank truyền vào khi lâm trận.

Hắc Võ Sĩ đang dốc toàn lực chui xuống lòng đất, đột nhiên có cảm giác linh hồn lạnh run.

Cánh mới đổi lớn hơn trước một vòng, lại còn giảm giá 30%, khi cụp vào thì vẫn như cũ không có gì khác biệt, nhưng lúc dang rộng ra… trách sao bích họa lại phóng đại Đại Thiên Sứ sáu cánh thành hình cánh bướm, cánh thật sự quá lớn.

Cánh sáng đến cực hạn, bộ xương Thiên Sứ hai tay đẩy mạnh xuống mặt đất, một luồng ánh sáng đâm thẳng xuống đất.

Phụt, tựa như một hòn đá ném xuống mặt hồ, dấy lên một vòng tròn, rồi lại trở về tĩnh lặng, chỉ còn lại cái hố ở trung tâm tan chảy thành chất lỏng, nhanh chóng nguội lại kết tinh, hình thành một lớp bán nguyệt trong suốt như thủy tinh mỏng.

Không còn nghi ngờ gì nữa, toàn thân bộ xương Thiên Sứ hóa thành tro bụi, kể cả cánh cũng không ngoại lệ, cuối cùng mất đi lực nâng đỡ, rơi xuống, "bộp" một tiếng, gãy xương chân trái.

Nó cũng không để ý, nhặt lên khúc xương đùi, kẹp vào chỗ cũ, xoèn xoẹt xoèn xoẹt chạy đến trước mặt Ank, giơ cao hai tay.

Negris thở dài: “Gà chiến mãi là gà chiến, đến chết cũng không thay đổi, hắn đào đất xuống thì chúng ta đào thôi, có cần phải dùng đến đại chiêu không? Cũng chỉ có Ank hồi phục nhanh, nếu không thì bảy ngàn cái Tịnh Hóa Thuật, phải cần một trăm mục sư bảy tám ngày mới giúp ngươi hồi phục, ai mà nuôi nổi ngươi chứ?”

Nhặt những mảnh xương thánh trên mặt đất ném vào An Tức Cung, dắt Blitzwing qua, bộ xương Thiên Sứ ngồi lên, tiểu cương thi thứ hai, đến lượt mình, Hoàng Đồng Long chen mông lên, Blitzwing chở đám người từ từ đi xa.

Lý do sắp xếp như vậy là vì, cánh bộ xương Thiên Sứ rất dễ kẹp vào xương sườn của Ank, nên phải có tiểu cương thi làm vách ngăn.

Đến khi nhóm Ank đi xa thật lâu rồi, trên mặt đất mới chậm rãi bốc lên một luồng khói, lung lay không chừng, một hồi lâu vẫn không thể nào tụ lại thành hình.

Hắc Võ Sĩ bị thương nặng chật vật móc tay vào ngực, lấy ra một cuộn giấy, một tay không dễ xé, cuối cùng phải đặt dưới đất dẫm lên xé rách.

Ánh sáng truyền tống lóe lên một cái, sau đó đột nhiên co lại về điểm trung tâm, đồng thời co lại về điểm trung tâm là tên Hắc Võ Sĩ tàn khuyết không hoàn chỉnh.…"Sao lại có Hắc Võ Sĩ chứ?" Negris ngồi sau cùng lẩm bẩm, mắt lại nhìn chằm chằm Ank."Hắc Võ Sĩ vốn là sinh vật bất tử do con người tạo ra, phải cần tế đàn chuyển sinh mới có thể chuyển sinh được, bọn chúng từ đâu ra vậy?" Mắt vẫn không rời.“Ta nhớ Ác Ma cốc trước kia không gọi là Ác Ma cốc, mà gọi là Sông Người Chết, bởi vì nơi đó có một tế đàn chuyển sinh, để chuyển sinh Hắc Võ Sĩ, cũng để chuyển sinh sinh vật bất tử, bây giờ sao lại bị Ác Ma chiếm rồi? Dựa theo hướng bộ hài cốt kia quỳ, bọn chúng rất có thể đến từ Ác Ma cốc."“Nơi đó còn có một dòng sông nham thạch, ùng ục ùng ục nổi lên, nhưng rất đẹp.”

Negris lẩm bẩm một tràng, không ai phản ứng, duy chỉ có Blitzwing thấy nó tội nghiệp quá, he he hừ hừ đáp lại mấy tiếng.

Thở dài, Negris bất đắc dĩ, đành phải dùng tuyệt chiêu, nói: “Bụi núi lửa là phân bón tốt nhất đấy.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.