Lúc Cố Nguyệt Hoài trở về nhà, Cố Đình Hoài đã chặt xong thịt gà Cô nói: “Tới lúc đi chấm công điểm rồi Bác cả, bác gái hai, hai người ngồi đây chờ một lát, sau khi cháu xong việc sẽ về nấu cơm cho mọi người.”
Cố Ngân Phượng không khỏi có chút sốt ruột, thúc giục cô: “Được, mọi người mau đi đi, đừng chậm trễ.”
Cố Tích Hoài bế Yến Thiếu Đường trên tay, không khỏi hoài nghi liếc nhìn bà ta một cái, cậu ấy cũng không buông cô bé xuống mà bế cô bé ra ngoài Cố Nguyệt Hoài trầm tư suy nghĩ, đưa mắt nhìn về phía Cố Ngân Phượng, rồi lại nhìn vào trong phòng của mình Trong lòng đại khái đoán được bà ta đang âm mưu cái gì, những đồ vật trong phòng cô đã bỏ vào không gian Sumeru, người bên ngoài dù có ý đồ gì cũng đều vô ích Cố Chí Phượng vừa mới ra khỏi nhà thì chợt nhớ lần trước đào ra được bốn rương kho báu, ông hoảng hết cả lên, vội vàng kéo Cố Nguyệt Hoài đi qua một bên thì thầm: “Bé con, trong nhà có nhiều đồ, con nhớ khóa cửa lại đi.”
Tiền tài động lòng người Những thứ đó nếu như bị phát hiện, không chừng lại khiến người có ý đồ xấu nhắm đến Cố Nguyệt Hoài mỉm cười, lắc đầu nói: “Cha không cần lo lắng, con đã giấu những thứ đó cả rồi, chúng ta nhanh chân đến khu chăn nuôi, con nghe bí thư chi bộ nói, hôm nay muốn thông báo cho chúng ta một tin vui.”
Cố Chí Phượng trợn mắt nhìn: “Tin vui gì Nhà chúng ta mà cũng có tin vui sao?”
Những người sống ở nông thôn như bọn họ, cả ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chuyện hạnh phúc nhất cũng chỉ có thể là được ăn no mặc ấm Ăn no mặc ấm Trong lòng Cố Chí Phượng hơi mong chờ Cả nhà họ nhanh chân đi đến khu chăn nuôi, vào những ngày cuối thu, trời tối sớm, đi đường cũng bị cản trở Mấy người Cố Chí Phượng vừa bước ra khỏi cửa, Cố Ngân Phượng đã leo xuống từ trên giường sưởi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trước tiên, bà ta lật tung lò bếp lò nhìn ngó một vòng, chỉ tìm thấy một nồi cơm gạo lứt nóng hổi, bà ta bĩu môi lẩm bẩm: “Nhà Chí Phượng đúng là đồ bủn xỉn, kiếm được nhiều tiền như vậy mà còn keo kiệt đến mức này, chúng ta một năm cũng chẳng mấy khi ghé thăm, vậy mà một một bữa cơm ngon cũng không có mà ăn.” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cố Thiên Phượng nhíu mày nhìn em gái mình, tức giận nói: “Được rồi, bớt nói mấy câu đi.”
Cố Ngân Phượng “hừ” một tiếng, phất ống tay áo một cái, ngang nhiên bước vào trong phòng của Cố Nguyệt Hoài Cố Thiên Phượng không nhìn nổi điệu bộ kia của bà ta, không khỏi quát lớn: “Em vào đó làm gì? Đừng có tự tiện đi lung tung trong nhà người ta, mau ra ngoài!”
Cố Ngân Phượng lượn lờ một vòng trong phòng cô, không có thứ gì giá trị, có hơi thất vọng, chép miệng rồi ngồi lại trên giường đất: “Anh cả, anh có biết nhà Chí Phượng kiếm được tiền bằng cách nào không [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Có phải là nó không muốn nói cho chúng ta biết hay không?”
“Em nghĩ ai cũng giống em sao, Chí Phượng không phải loại người như vậy.” Cố Thiên Phượng uống một hớp nước rồi nói tiếp: “Em không cần phải biết người ta kiếm được được tiền bằng cách nào, trả tiền lại được là tốt rồi.”
Cố Ngân Phượng trong lòng thầm cười ha hả, tuy là người cùng một nhà, anh cả và bà ta vốn không hợp nhau, vì vậy cũng không muốn nói nhiều Khu chăn nuôi Hôm nay, từng người từng người chen chúc nhau, bọn họ đều cố gắng chen lên đứng ở hàng đầu, sợ rằng không thể nghe rõ những gì Vương Phúc nói “Sau một năm nỗ lực, nhóm xã viên chúng ta đều đã làm việc chăm chỉ, tích cực tham gia các hoạt động tập thể, lao động hăng say Tôi cũng muốn mang lại cho các xã viên trong đội một cuộc sống sung túc, no đủ Hôm nay, đại đội ta chúng ta sẽ phân phát nhu yếu phẩm cho mọi người.”
Vương Phúc nói trước vài câu để khuấy động bầu không khí, sau đó mới thông báo mục đích chính của buổi họp mặt ngày hôm nay Ông ấy vừa dứt lời, nhóm xã viên đến chấm công điểm sôi nổi hoan hô Tuy rằng vào cuối năm, những nhu yếu phẩm này sẽ bị trừ vào trong tổng sản lượng lương thực, nhưng giá cả cũng đã giảm xuống rất thấp, thấp hơn nhiều so với đồ mua được ở cung tiêu xã, đối với nhóm xã viên mà nói đây là một phúc lợi rất tốt Vương Phúc nhìn thấy các xã viên vui sướng nhảy cẫng lên reo hò, cười nói: “Được rồi, mọi người mau xếp hàng, đến nhận theo thứ tự.”
Trong chốc lát, bầu không khí trở nên náo nhiệt hẳn lên, người người nhà nhà ai ai cũng cử người trở về lấy can đựng dầu Nhà họ Cố cũng không ngoại lệ, Cố Đình Hoài nhanh chóng chạy về, anh ấy vừa nghe thấy là sẽ phân phát nhu yếu phẩm đã chạy vọt về nhà lấy can dầu Nhu yếu phẩm phẩm được phân chia theo tỉ lệ đầu người tham gia lao động trong nhà, trai gái già trẻ gì cũng đều được tính vào, mỗi người được chia tám mươi cân lương thực thô, một cân dầu cải và một cân bông vải Chừng này không tính là nhiều nhưng ít nhất tháng này không cần lo đến chuyện thiếu cơm ăn áo mặc Cố Chí Phượng vui vẻ cười toét miệng, từ trước cho tới giờ nhà họ Cố chưa từng được hưởng đãi ngộ phân phát nhu yếu phẩm này Bây giờ thật sự bắt đầu tham gia lao động tập thể kiếm công điểm, nhận được trợ cấp là những nhu yếu phẩm này, trong đầu không nghĩ ra được từ nào có thể diễn tả cảm giác này mà Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài theo sát sau ông cũng nghĩ như vậy Chấm công điểm rất nhanh đã hoàn thành, những nhu yếu phẩm đã được bó thành từng bó để phân phát cho mọi người, chẳng mấy chốc, nhóm xã viên vừa khiêng vừa cầm, hăng hái ngẩng cao đẩu trở về nhà, bận rộn quanh năm suốt tháng, cũng chỉ có thời điểm này mới có thể khiến người ta vui mừng từ tận đáy lòng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cả nhà Cố Chí Phượng phấn khởi quay về, Cố Ngân Phượng thấy vậy, hai mắt sáng lên “Ái chà, chừng này cũng phải mấy cân dầu cải đấy nhỉ?”
Bà ta lắc lư can dầu, còn tiến lại gần ngửi thử, cười hì hì nói: “Dầu cải này đúng là một thứ đồ tốt, trong thành phố cũng rất khan hiếm, Chí Phượng, khi nào chị về, lấy cho chị hai cân nhé?”
Khóe miệng Cố Đình Hoài giật giật, cái bà bác gái hai này, cái tật tham lam ích kỷ đúng là không bỏ được Cố Chí Phượng hơi khó xử, dù sao dầu cải này cũng do bọn nhỏ trong nhà làm việc chăm chỉ mới đổi được, ông cũng không ngu xuẩn như thế Cố Nguyệt Hoài nghe thấy thì bật cười: “Bác à, bác đừng làm cha cháu khó xử, bác cũng đã nói dầu cải này rất quý, nhà chúng cháu cũng cần dùng đến Mỗi ngày cha cháu ra ngoài gánh phân vô cùng mệt nhọc, bả vai cũng bầm tím, sao bác không đau lòng cho ông ấy mà chỉ biết đòi hỏi như vậy thôi sao?”
Vẻ mặt Cố Ngân Phượng trở nên khó coi, thái độ trong lời nói của Cố Nguyệt Hoài cũng thay đổi: “Nhưng cháu biết bác gái hai làm việc ở nhà máy bông, bác xem đi, mấy cân bông vải nhà cháu được chia cũng chẳng đủ dùng qua mùa đông đâu, hay là cháu dùng dầu cải đổi lấy ít bông vải của bác nhé?”
Cố Tích Hoài có chút hả hê, nói hùa theo cô: “Đúng đó bác gái hai, nhà cháu không có đủ bông vải để dùng, chi bằng chúng ta có qua có lại?”
Nghe vậy, da mặt Cố Ngân Phượng giật giật, gượng cười nói: “Con bé này, cháu biết nói đùa nhỉ.”
Bà ta là người chỉ ăn chứ không nhả, bông vải so với dầu ăn cũng khan hiếm không kém, bà ta có ngu đâu mà đổi Thấy Cố Ngân Phượng cứng họng, không dám hó hé gì nữa, Cố Nguyệt Hoài cũng không cắn chặt không buông Cô đi đến bếp bắt đầu xào thịt gà, cho hai quả ớt vào, khói bốc lên nghi ngút, một mùi thơm nức mũi của thịt gà lan tỏa ra khắp nơi.
Lúc này, Cố Ngân Phượng quên béng đi sự khó chịu vừa rồi, hớn hở chờ được ăn cơm.
Thịt gà xào vừa chín tới, cơm đã được xới ra bát, còn có món trứng rán lá hẹ, nhà họ Cố bắt đầu dùng bữa tối Cố Ngân Phượng vừa thấy thịt gà được dọn lên bàn đã vội gắp ngay hai cái đùi vào bát mình, sợ người khác giành mất, bà ta quên mất thân phận là bậc trưởng bối của mình khiến Cố Tích Hoài liếc mắt khinh thường Bà ta vừa ăn vừa nói: “Con bé này tay nghề nấu nướng không tệ, sau này ai lấy được cháu chắc hẳn sẽ sung sướng lắm đây.”
Cố Nguyệt Hoại đút cho Yến Thiếu Đường ăn trứng gà, ngước mặt lên nhìn Cố Ngân Phượng, từ tốn nói: “Bác gái hai, lúc ăn đừng nói chuyện, phun hết cơm ra kìa.”
Gương mặt già nua của Cô Ngân Phượng đỏ bừng: “Ha ha ha, con bé này đúng là…”
Một bữa cơm hết sức bình dị, thanh đạm Ăn xong, Cố Thiên Phượng và Cố Ngân Phượng đạp xe đạp trở về công xã Cố Nguyệt Hoài rửa mặt cho Yến Thiếu Đường rồi lại dỗ dành cho cô bé ngủ, sau đó mới gọi Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài đến giúp mình chuyển cối xay đá vào trong phòng, hai người bọn họ mặt đầy khó hiểu hỏi cô: “Đem vào trong phòng Em có chắc là muốn đem nó vào trong phòng không?”
Cố Nguyệt Hoài liên tục thúc giục: “Đúng vậy, không nhầm đâu, em cần dùng đến nó, mau mau đưa cối xay đá vào phòng giúp em.”
Có cối xay, tương đương với việc có bột mì, có gạo, chất lượng cuộc sống của họ sẽ được cải thiện!
Đêm nay chắc chắn là một đêm không ngủ, chăm chỉ tích trữ lương thực, vượt qua nạn đói!
Còn về Trần Nguyệt Thăng và Điền Tĩnh, hai người muốn chia tay trong yên bình, cũng phải hỏi xem cô có đồng ý không đã.