Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 102: Điền Tĩnh ăn trộm rồi





Không gian Sumeru
Cố Nguyệt Hoài mang cối xay đá vào trong không gian, bắt đầu xay bột mì
Bột mì được xay trong cối xay đá bình thường đều chuyển sang màu vàng nhạt, nhưng không biết vì sao chất lượng lúa mì được gieo trồng ở trong không gian quá tốt, bột mì được xay bằng cối xay đá cho ra thành phẩm có màu trắng tinh, cực kì mềm mịn, mang theo mùi thơm đặc trưng của lúa mì
Nhưng sau khi xay được khoảng nửa túi bột mì, Cố Nguyệt Hoài đã đuối sức thở không ra hơi
Tuy rằng sức của cô đã mạnh hơn nhiều nhưng kéo cối xay đá quả thực không phải là một công việc dễ dàng gì
Cứ theo tốc độ này, đến Tết Nguyên Đán, cô cũng chỉ có thể xay được một nghìn cân bột mì, không đạt được mục tiêu mà cô đề ra
Có vẻ như, cô cần nghĩ cách để kiếm được một con lừa, không thì cũng là một con bò
Việc mua bán hai loại gia súc này là bất hợp pháp và các hộ gia đình tư nhân không được phép nuôi
Chỉ có những đại đội giàu có mới có khả năng nuôi hai loại gia súc này
May mắn thay, hàng năm vào mỗi mùa đông, bò sẽ sinh bê
Trong suốt mùa đông lạnh giá, bê rất dễ bị chết cóng nên hầu như đều được dắt vào nhà để chăn nuôi
Cô nhớ rằng mùa đông năm nay, không chỉ thiếu lương thực mà đây còn là một mùa đông giá rét thấu xương, đại đội nuôi được hai con bò cũng rất vất vả. 
Trong số đó, có một con là bò cái, khi đẻ con ra nó vì khó sinh mà chết, bê con sinh ra cũng không qua khỏi, chết vì rét
Sở dĩ cô nhớ rõ sự kiện này là vì sau khi bò chết, bí thư chi bộ đã báo cáo lên trên công xã và xin phép được giết bò lấy thịt
Sau khi công xã cử người đến xác minh nguyên nhân cái chết và phê duyệt, đại đội mới được phép mổ bò
Thịt bò và nội tạng bò sẽ được ưu tiên phân phát cho các xã viên trong đại đội và các cán bộ lãnh đạo thuộc công xã
Khi đó, nạn đói đã bắt đầu hoành hành, nhà nhà người người đừng nói đến chuyện không có thịt, ngay cả cơm cũng không có mà ăn, bỗng nhiên được cấp phát thịt bò, ai ai cũng đều tiếc không nỡ ăn, chỉ mong đến Tết Nguyên Đán có thể thêm một món ăn trong mâm cơm của gia đình
Mà cả nhà cô bởi vì không bao giờ tham gia lao động tập thể nên không được chia thịt bò. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Lúc đó cô đã kết hôn cùng với Nhậm Thiên Tường, anh ta lúc nào cũng càm ràm về chuyện thịt bò, cô muốn quên cũng không quên được
Nếu như cô không can thiệp vào, con bò cái của đại đội cuối cùng vẫn không thoát khỏi cảnh chết vì khó sinh, kết cục vẫn bị giết thịt, ngay cả bê con không sống sót nổi qua mùa đông cũng trở thành miếng thịt trong bát của nhóm xã viên
Thay vì như vậy, chẳng thà rằng bán lại cho cô với cái giá rẻ hơn
Nhưng cô phải suy nghĩ thật kỹ làm thế nào mới có thể đưa bò cái vào trong không gian Sumeru mà thần không biết, quỷ không hay. 
Vừa suy nghĩ, Cố Nguyệt Hoài vừa cặm cụi xoay cối đá một cách máy móc, từng vòng từng vòng một, cuối cùng cũng đã đổ đầy chiếc bao cao gần bằng nửa người, bột mì trắng tinh, nhìn vào khiến người ta vô cùng vui sướng
Cố Nguyệt Hoài chuyển toàn bộ bột mì vào trong nhà kho, nóng lòng chờ đợi nhà kho dần dần được lấp đầy bởi các loại lương thực
Sau khi thu hoạch lúa, cô lại tiếp tục gieo trồng, thu hoạch trứng gà, sau khi hoàn thành mọi việc, nhìn đồng hồ thì thấy đã qua mười hai giờ rưỡi đêm
Cô sợ nửa đêm Yến Thiếu Đường thức giấc, vội vàng ra khỏi không gian
Vừa mới nằm xuống, chuẩn bị đi ngủ, Cố Nguyệt Hoài bất chợt mở to hai mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô đột nhiên ngồi phắt dậy, ghé sát tai vào cửa sổ để lắng nghe thử, hai mắt nheo lại
Căn phòng này ở gần phía sau nhà, trong màn đêm tĩnh mịch, không còn tiếng côn trùng rả rích hay tiếng chim hót, chỉ có tiếng gió đêm thầm thì, cô nghe đã thành quen rồi
Nhưng tối nay có điều đặc biệt, bên ngoài lại có tiếng đào đất vang lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài khẽ nhếch môi, lòng thầm cười khẩy, Điền Tĩnh quả thật là có bệnh mới lo tìm thầy
Không phải cô ta muốn rời khỏi đại đội sản xuất Đại Lao Tử sao
Dám ngang nhiên đào đất trồng rau sau vườn nhà cô
Cho nên, cô nghĩ không sai chút nào, Điền Tĩnh chắc chắn có được một số ký ức mà người khác không có
Kiếp trước, chẳng lẽ cô ta dựa vào những ký ức này mới có được không gian Sumeru, mở rộng không gian
Cố Nguyệt Hoài đứng dậy, cô lần mò trong bóng đêm tìm được phòng của Cố Chí Phượng, đánh thức ông và hai anh dậy
“Bé con
Sao con không ngủ?” Cố Chí Phượng lớn tiếng ngáp ngủ, ngồi dậy từ trên giường, mặc quần áo vào
Cố Nguyệt Hoài hạ thấp giọng nói: “Cha, anh, hai người nói nhỏ thôi
Con nghe thấy có tiếng động sau nhà, không biết có phải kẻ trộm đến hái trộm rau hay không, cha và hai anh đi ra ngoài kiểm tra cùng con xem sao?”
Vừa nghe thấy những gì cô nói, Cố Chí Phượng tỉnh ngủ hẳn: “Cái gì
Có người trộm rau sao?”
Ông nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi giường đất, gọi Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài đi ra ngoài trước
Trước khi ra khỏi cửa còn không quên tiện tay cầm lấy cây gậy gỗ dựng ở phía sau dùng để chặn cửa
Trước đó, Cố Nguyệt Hoài gọi Cố Tích Hoài lại: “Anh ba, làm phiền anh đi đến nhà bí thư chi bộ một chuyến.”
Cố Tích Hoài đầu óc nhạy bén, lập tức hiểu ý em gái muốn làm to chuyện này! 
Trong đại đội cũng không phải không có những trường hợp xã viên trộm gà trộm chó, hôm nay đến nhà người này hái trộm dưa, ngày mai sang nhà hàng xóm lấy trộm rau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ cần bị bắt quả tang thì không thoát khỏi cảnh bị đưa lên trên công xã nhận phê bình giáo dục, thậm chí còn bị đem ra phê bình công khai trước đám đông. 
Tuy nhiên, anh ấy cũng không nói gì thêm, chỉ gật đầu với Cố Nguyệt Hoài rồi hòa vào trong màn đêm, tìm đến nhà của Vương Phúc
Cố Nguyệt Hoài khoá cửa lại, cùng Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài ra sau nhà. 
Cô chưa kịp đến gần đã nghe Cố Đình Hoài tức giận quát lớn: “Mau đứng lại!”
Ngay sau đó, một tiếng kêu la thảm thiết vang lên: “—— Á!”
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, nghe thấy giọng nói quen thuộc, khóe môi khẽ nhếch lên. 
Hôm nay, Điền Tĩnh bị Trần Nguyệt Thăng làm cho tức giận tới mức đầu óc mụ mị, chó cùng rứt giậu mới quyết định đào kho báu sau nhà ra, đáng tiếc cô ta không ngờ tới Cố Nguyệt Hoài lại bận rộn đến tận khuya, vừa ra khỏi không gian Sumeru thì cô ta đã bị cô bắt được tại trận
Lần này, hình tượng cô gái nhỏ ngoan ngoãn, dịu dàng của Điền Tĩnh coi như tan tành. 
Cô chậm rãi lại gần, nhìn qua một cái liền thấy Điền Tĩnh đang co ro ôm đầu ngồi cuộn tròn dưới đất, khắp người lấm lem bùn đất
Còn Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài đứng ở một bên lạnh lùng nhìn cô ta, nhìn dáng vẻ này cũng đủ hiểu, cô ta chắc là đã bị họ đánh cho một gậy
“Con gái nhà họ Điền, cháu đang làm gì ở đây
Cố tình làm vậy để trả thù nhà chúng tôi
Hay là cháu muốn đào hết rau trong vườn nhà tôi
Cháu xem lại mình đi, nghĩ kĩ về những việc mà mình đã gây ra!” Cố Chí Phượng vô cùng đau lòng, hận không thể đánh Điền Tĩnh thêm một gậy nữa
Cố Đình Hoài cũng nhíu mày nói: “Tôi buộc phải báo cáo chuyện này cho bí thư chi bộ.”
Cố Nguyệt Hoài nhìn mảnh đất dùng để trồng rau tan hoang thì phì cười, Điền Tĩnh thật sự không hề che giấu mục đích muốn trút giận của mình
Những cây rau vốn đang khoẻ mạnh lại ngã trái ngã phải, trên mặt đất đâu đâu cũng có rác, một số thậm chí bị giẫm cho nát bét, không thể ăn được nữa
Ngoài ra, cả mảnh đất sau nhà đều bị đào xới lung tung. 
Bên này có một cái hố, bên kia có một cái hố
Vừa nghe nói sẽ báo cáo lên cho bí thư chi bộ, Điền Tĩnh vội ngồi bật dậy từ trên mặt đất, khóc lóc thảm thiết: “Chú Cố, đừng mà, cháu cầu xin mọi người, đừng nói chuyện này cho bí thư chi bộ, nếu không thì nửa đời sau của cháu sẽ bị hủy hoại mất!”
“Chú Cố, hôm nay cháu đúng là bị ma quỷ làm cho mê muội
Trần Nguyệt Thăng muốn chia tay với cháu vì Nguyệt Hoài, cháu nhất thời không kiềm chế được cơn tức giận nên mới làm ra loại chuyện này
Xin lỗi chú Cố, anh Cố, cháu sẽ bồi thường cho mọi người, như vậy có được không ạ?”
“Cháu cầu xin mọi người, cháu cũng mới chỉ bằng tuổi Nguyệt Hoài mà thôi
Nếu thật sự báo cáo chuyện này lên cho bí thư chi bộ, cháu làm sao sống nổi?”
Điền Tĩnh ôm chặt lấy chân Cố Đình Hoài, khóc lóc ỉ ôi
Khi ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng cũng đủ làm người ta mủi lòng
“Hừ.” Cố Nguyệt Hoài khẽ cười, khoanh tay đứng nhìn Điền Tĩnh diễn trò
Đến nước này rồi cô ta vẫn còn muốn che giấu mục đích thật sự
Trả thù ư
Cô ta cùng lắm chỉ là muốn được ăn cả ngã về không, lỡ như may mắn thì có thể đoạt được báu vật như không gian Sumeru thì từ nay về sau sẽ không cần phải dựa dẫm vào Trần Nguyệt Thăng, hay nói cách khác là dựa dẫm vào đàn ông nữa. 
Nhìn dáng vẻ này của cô ta, có vẻ như hôm nay việc Trần Nguyệt Thăng đột nhiên lật lọng đã khiến Điền Tĩnh thực sự nhận thức rõ sự vô tình của đàn ông. 
Cô ta đã quyết định chỉ có thể dựa vào bản thân mình mà thôi. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.