Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 103: Cố Nguyệt Hoài sẽ xoay xở thế nào đây?





Điền Tĩnh nghe thấy tiếng cười khẽ đầy châm biếm của Cố Nguyệt Hoài, trong mắt không kìm được lóe lên tia căm hận
Cố Nguyệt Hoài này năm lần bảy lượt phá hỏng kế hoạch của cô ta, phá hỏng những gì cô ta đã sắp đặt, thật đúng là một tai họa
Có điều, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài, Điền Tĩnh lại cảm thấy vô cùng đau đầu
Hôm nay cô ta quả thật đã bị Trần Nguyệt Thăng kích động
Vốn tưởng rằng đã nắm chắc trong tay cái túi tiền, hay nói cách khác là công cụ hình người (*) bỗng nhiên có được ý thức, muốn thoát khỏi lòng bàn tay của cô ta, khiến cô ta thực sự hoảng hốt
(*) Nguyên văn 工具人 – công cụ hình người là một thuật ngữ mạng dùng để chỉ một người làm việc chăm chỉ không một lời phàn nàn nhưng vẫn không được đối xử bình đẳng về mặt tình cảm hoặc tài chính và luôn bị bên kia sử dụng như một công cụ, nhất là trên phương diện tình cảm
Tuy rằng hiện giờ nhờ có sự giúp đỡ của Cố Duệ Hoài, cô ta chắc hẳn có thể kiếm được một công việc chính thức, nhưng sự giúp đỡ của Trần Nguyệt Thăng cũng không phải là nhỏ
Bây giờ nhìn lại, đàn ông quả thực không hề đáng tin cậy, không có gì quan trọng bằng việc nắm chắc bàn tay vàng trong tay
Nếu cô ta cướp được bàn tay vàng từ Cố Nguyệt Hoài, về sau cần gì phải lo lắng nữa
Cô gái xuyên không và bàn tay vàng vốn là một cặp bài trùng không thể tách rời
Đáng ghét
Cô ta đã không còn đi theo con đường đúng đắn, bắt đầu làm chuyện trộm cắp rồi, vậy mà vẫn không thể được như ý nguyện, chẳng lẽ số mệnh của cô ta thật sự đen đủi đến vậy sao
Nếu cô ta muốn sống yên ổn ở thời đại này, chẳng lẽ không thể đối đầu với cô gái được thiên mệnh ưu ái sao
Điền Tĩnh nghiến răng, nghĩ đến mấy lần thất bại dưới tay Cố Nguyệt Hoài, không khỏi bắt đầu hoài nghi chính mình, không lẽ việc cô ta xuyên không đến đây chẳng qua cũng chỉ là một sự tình cờ, cô ta mãi mãi không thể thắng được Cố Nguyệt Hoài
Nhưng cô ta cần phải tìm cách vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghĩ vậy, Điền Tĩnh bỗng nhiên chuyển hướng, vừa lết vừa quỳ đến trước mặt Cố Nguyệt Hoài, hèn mọn cầu xin: “Nguyệt Hoài, Nguyệt Hoài, xin cô tha cho tôi một con đường sống, tôi không dám nữa đâu!”
“Nguyệt Hoài, hôm nay tôi bị ma xui quỷ khiến mới làm ra chuyện hồ đồ như vậy
Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Cầu xin cô, bỏ qua cho tôi lần này đi, tôi thật sự không dám nữa đâu
Những tổn thất mà tôi gây ra, tôi đều sẽ bồi thường tất cả cho nhà cô!”
Giọng nói của Điền Tĩnh nghẹn ngào, cô ta nằm rạp xuống đất, hèn mọn đến cùng cực
Cô ta hiểu rõ Cố Nguyệt Hoài chán ghét cô ta đến mức nào
Lúc này, chỉ có thể cố gắng khúm núm hạ mình
Cố Nguyệt Hoài là người có tiếng nói nhất trong nhà họ Cố, chỉ cần cô ta đồng ý tha cho mình, chắc chắn có thể cứu vãn được chuyện này. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Chỉ cần không làm lớn chuyện này, sau này nhà họ Cố không có bằng chứng, còn có thể làm gì được cô ta nữa? 
Chỉ cần có thể bình an vượt qua khó khăn trước mắt, sự thấp kém hèn mòn lúc này có đáng là gì
Cố Nguyệt Hoài cúi xuống nhìn Điền Tĩnh đang nằm rạp bên chân mình, cố gắng lấy lòng cô, trong lòng không ngừng cười khinh
Tuy rằng lúc này Điền Tĩnh vẫn còn trẻ, nhưng cô ta đã hiểu được đạo lý tình thế mạnh hơn sức người*
(*) Nguyên văn là 形势比人强: ý chỉ khi một người bị dồn vào tình cảnh bắt buộc phải chấp nhận hiện thực hoặc chỉ có một lựa chọn duy nhất
Một người phụ nữ biết tiến biết lùi như vậy, cũng khó trách sau này có thể đi được đến bước đó
Cố Nguyệt Hoài mỉm cười, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nói: “Muốn tôi tha cho cô à
Vậy dập đầu xuống cầu xin tôi đi.”
Đồng tử Điền Tĩnh co lại, nhìn nụ cười mỉm trên mặt Cố Nguyệt Hoài, tức giận nghiến chặt hàm răng
“Không muốn dập đầu à?” Cố Nguyệt Hoài lắc đầu với vẻ tiếc nuối, từ từ đứng dậy định bước ra ngoài
“Khoan đã!” Điền Tĩnh vội vàng gọi cô lại
Cố Nguyệt Hoài đắc ý mỉm cười, quay người lại, đứng yên tại chỗ, như một đấng cứu thế đang chờ đợi lời cầu xin của kẻ phạm tội
“Cô nhớ phải giữ lời!” Điền Tĩnh nhắm chặt mắt lại, cắn môi nhìn Cố Nguyệt Hoài
Cố Nguyệt Hoài chỉ cười chứ không nói gì
Điền Tĩnh thở hắt ra một hơi, trút bỏ toàn bộ những cảm xúc tiêu cực trong lòng ra
Cô ta khép nép quỳ rạp trên đất, cung kính dập đầu ba cái trước mặt Cố Nguyệt Hoài
“Như vậy đã được chưa?” Điền Tĩnh chịu đựng cảm giác bị sỉ nhục, ngẩng đầu lên nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài
Đôi môi đỏ mọng của Cố Nguyệt Hoài nhếch lên: “Không đủ vang.”
“Cô!” Cảm giác oán giận dâng trào lên trong lòng Điền Tĩnh, cô ta hận không thể giật lấy cây gậy trong tay Cố Chí Phượng để đánh chết Cố Nguyệt Hoài
“Anh cả, hay là anh đi gọi bí thư chi bộ đến…”
Cố Đình Hoài sững người, quay đầu đá mắt nhìn sang Cố Chí Phượng
Hai người bọn họ không quan tâm đến việc Cố Nguyệt Hoài trêu tức Điền Tĩnh, nhưng nếu cô thực sự muốn tha cho Điền Tĩnh, bọn họ cũng không có ý kiến
Cố Nguyệt Hoài còn chưa nói xong, đã bị Điền Tĩnh cắt ngang lời
Cô ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi dập đầu là được chứ gì.”
Cô ta hạ quyết tâm, lập tức dập đầu xuống đất ba cái bộp bộp bộp vang dội, tiếng động rất lớn phát ra từ trên nền đất, có thể thấy được cô ta đã dùng lực mạnh đến mức nào
Khi Điền Tĩnh đứng thẳng dậy, cả người còn lảo đảo
Cố Nguyệt Hoài cười nói: “Tôi tha thứ cho cô.”
Điền Tĩnh trong lòng mừng rỡ, đứng dậy chuẩn bị rời đi, nghĩ rằng lần này rốt cuộc cũng hữu kinh vô hiểm (*)
Nhưng đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân ồn ào từ xa truyền đến, còn có cả những tia sáng chiếu ra từ đèn pin
(*) Nguyên văn là 有惊无险: Chỉ hoảng sợ chứ không nguy hiểm
Điền Tĩnh ngã ngồi xuống đất, sắc mặt trắng bệch như một tờ giấy
Cô ta cuối cùng cũng hiểu rõ, ngẩng đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài, giọng nói đầy căm giận, gằn giọng nói từng chữ từng chữ một : “Cô vốn không hề có ý định bỏ qua cho tôi!”
Cố Nguyệt Hoài nhìn cô ta một cách đầy châm biếm, cười nhạo đáp lại: “Sao lại thế, tôi đã tha cho cô rồi mà
Chỉ là, chỗ rau này đều do anh cả tôi trồng, việc có tha cho cô hay không, tôi nói..
không tính.”
Điền Tĩnh nhìn ánh mắt đắc ý đầy trêu ngươi của cô, nghe tiếng bước chân càng lúc càng đến gần, trên trán toát ra mồ hôi lạnh
Tội ăn trộm, phá hoại vườn rau của người khác, vào những năm bảy mươi sẽ bị kết án như thế nào
Chắc không đến mức phải ngồi tù chứ
Nếu cô ta…
Ngay lúc Điền Tĩnh trong lòng đang có trăm sự ngổn ngang, Cố Tích Hoài đã dẫn bí thư chi bộ Vương Phúc và một nhóm xã viên vừa bị đánh thức từ trong giấc ngủ say, mặt đầy vẻ khó chịu đã kéo đến nơi
Khi ánh đèn pin chiếu vào vườn rau tan hoang, mọi chuyện cũng đã rõ ràng
Vương Phúc nhíu mày nhìn Điền Tĩnh đang ngồi bệt dưới đất: “Điền Tĩnh, lại là cô à?”
Thời gian gần đây, bất cứ chuyện gì xảy ra trong đại đội đều liên quan đến cô gái này
Trước đây ông ấy còn nghĩ con gái nhà họ Điền dịu dàng, khéo léo, trong đội cũng có không ít thanh niên thích cô ta
Nếu không phải có Trần Nguyệt Thăng nhanh chân theo đuổi trước, e rằng cô ta đã trở thành miếng mồi ngon khiến mọi người tranh giành
Thế nhưng, bây giờ ông ấy đã thay đổi suy nghĩ
Con gái nhà họ Điền này chỉ thích đóng kịch, hơn nữa vô cùng giả tạo, mới khiến mọi người không nhìn rõ bản chất thực sự của cô ta
Giờ đây mọi chuyện đã quá rõ ràng, Điền Tĩnh không tích cực làm việc, lại còn lười biếng, giờ còn dám ngang nhiên ăn trộm, nhìn xem, cô ta đã biến vườn rau của nhà họ Cố thành cái dạng gì rồi, chỗ rau này còn có thể ăn được nữa sao
Vương Phúc thở dài nhìn vườn rau bị giẫm đạp tan nát không còn ra hình ra dạng mà lòng đau như cắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người nông dân, mỗi ngày làm việc từ sáng sớm đến tối mịt, chỉ mong có được miếng ăn
Lãng phí thực sự không phải là điều tốt
“Cháu… cháu không làm…” Điền Tĩnh mặt đầy hoảng sợ, liên tục xua tay
Bây giờ cô ta chỉ có thể một mực phủ nhận chuyện này không phải do mình làm, nếu không thì…
Cố Chí Phượng tức tới bật cười, thẳng thừng vạch trần lời nói dối của cô ta: “Không phải cháu thì còn ai
Ông đây cầm gậy qua đây, đã thấy cháu đang đào xới đất rồi
Đây này, mọi người nhìn xem, cái cuốc trong vườn là của nhà ai?”
Nghĩ đến cái cuốc, Điền Tĩnh thầm buồn bực, trong mắt lóe lên một tia u ám
Thôi bỏ đi, cô ta ngay cả cửa ải khó khăn trước mắt còn không vượt qua được, dù có tiếp tục giấu chuyện đồ cổ, vàng bạc thì có được gì
Biết đâu được, cô ta còn có thể lợi dụng chuyện nhà họ Cố lén cất giấu của cải để phản công
Chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, chỉ cần cô ta một mực khẳng định đã tận mắt chứng kiến nhà họ Cố chôn của cải, dù không thể hưởng lợi từ việc đó, cũng có thể kéo cả nhà Cố Nguyệt Hoài cùng chết theo cô ta
Năm đó địa chủ bị đàn áp, tịch thu tài sản, mà nhà họ Cố lại lén lút cất giấu của cải, âm mưu quay lại bóc lột nhân dân lao động…
Không biết nếu chụp cho họ một cái mũ như vậy, Cố Nguyệt Hoài sẽ xoay xở thế nào đây? 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.