Chàng trai đổ mồ hôi ướt lưng nhíu mày nói to: “Bí thư, không có gì hết!”
Trái tim của Điền Tĩnh giật thót, la thất thanh: “Không thể nào!”
Cô ta vốn còn khá mong chờ sau khi đồ bị đào lên Cố Nguyệt Hoài sẽ có vẻ mặt gì, thậm chí còn nghĩ xem phải tiếp cận đống đồ đó để tìm ra bàn tay vàng từ trong đó bằng cách nào, nhưng sao lại không có được Sao có thể không có cơ chứ Cô ta là người xuyên không đứng ở góc nhìn thượng đế, trong thế giới thu nhỏ này, không có gì là cô ta không biết cả Không thể nào [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chắc chắn không thể nào Sắc mặt của Vương Phúc đã bình tĩnh lại, một tay chắp sau lưng, tay còn lại cầm tẩu thuốc Điền Tĩnh không nhịn được nói to: “Các người đào sâu thêm chút nữa coi Nhất định có đồ Chắc chắn có!”
Mấy tên thanh niên trai tráng đã đào lật vườn rau này lên rồi, lòng đã hiểu mình bị chơi xỏ nên nào chịu ra sức “Bí thư, không có cái gì hết, Điền Tĩnh lừa người cả đấy.”
“Phải đó, uổng công đào Thôi thôi, san phẳng lại cho nhà họ Cố, cậu nói xem làm tới vậy rồi được cái gì?”
“Điền Tĩnh, sao mà lúc trước tôi còn thấy cô ta xinh đẹp, nghĩ xem có thể lấy lòng cưới cô ta làm vợ không, ôi má ơi, may mà có Trần Nguyệt Thăng hốt trước, nếu không cưới thứ con gái lòng dạ xấu xa như cô ta về nhà, nhà tôi còn yên ổn được sao?”
“...”
Đám người đó tụm lại xì xầm, nhưng lại không hề có ý nói nhỏ Điền Tĩnh nghe thấy mấy câu nói đó, chỉ thấy đầu mình nhức muốn rách ra Ở đây không có bảo vật bàn tay vàng như trong tiểu thuyết, vậy tất cả hành động tối nay của cô ta được xem gì đây Vô duyên vô cớ đưa một điểm yếu lớn bằng trời vào tay Cố Nguyệt Hoài, cuộc đời của cô ta còn có hy vọng gì nữa? - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Thanh niên trí thức về thôn, nam chính Tống Kim An sắp đến rồi, sao cô ta có thể rời khỏi ngay thời điểm mấu chốt này được Vương Phúc lắc đầu: “Đưa Điền Tĩnh tới chuồng bò.”
Điền Tĩnh lùi về sau hai bước, sốt sắng nói: “Tôi không đi Bí thư, tôi.. Tôi vô tội mà Nhất định là người nhà họ Cố đã mang đồ đi giấu chỗ khác, những gì tôi nói là sự thật đó!”
Vương Phúc không muốn nghe tiếp nữa, vừa phất tay thì đã có người tiến lên tóm Điền Tĩnh lại Ông ấy nói: “Ngày mai, thông báo cho các xã viên tổ chức đại hội xét xử.”
Giải quyết dứt khoát Cố Nguyệt Hoài nhìn vườn rau bị xới, nhoẻn miệng cười Về đến nhà, Cố Nguyệt Hoài đi xem Yến Thiếu Đường, cô bé vẫn ngủ rất ngon, không bị tiếng động bên ngoài đánh thức Ở gian ngoài, Cố Chí Phượng đã thắp đèn dầu lên, ông khoác áo ngồi trên giường đất không nói một lời Cố Tích Hoài không kìm được: “Cha, lúc nãy Điền Tĩnh nói là thật sao Sân sau nhà mình có giấu đồ thật ư?”
Dù gì cậu ấy cũng là con của Cố Chí Phượng hai chục năm rồi, với sự hiểu biết dành cho ông, nếu Điền Tĩnh bịa đặt thì Cố Chí Phượng về đến nhà sẽ không có thái độ như vậy đâu Cố Đình Hoài cũng chợt nhớ ra số trang sức đem lên thành phố Chu Lan bán Rõ ràng đồ trong nhà đã tịch thu sạch sẽ rồi, sao có thể còn sót lại cái gọi là trang sức Lúc trước anh ấy nghi ngờ, giờ nghe Điền Tĩnh nói thì lờ mờ thấy hai chuyện này có thể có liên quan với nhau Cố Chí Phượng im lặng, nhíu mày suy tư Không lâu sau, Cố Nguyệt Hoài ra khỏi phòng: “Cha, anh, mọi người đi ngủ đi, chuyện đã vậy rồi, ngày mai mình chỉ cần tham gia đại hội xét xử là xong, dù sao người làm sai cũng không phải chúng ta, lo gì chứ?”
Cố Tích Hoài muốn nói gì đó nhưng lại bị Cố Đình Hoài cản lại, kéo cậu ấy về phòng Cố Chí Phượng thấy đã không còn ai nữa mới đi xuống khỏi giường sưởi, nhìn vào phòng Cố Nguyệt Hoài một cái rồi nói nhỏ: “Bé con, con giấu kỹ đồ hết chưa Có lẽ chuyện này không xong dễ thế đâu.”
Sân sau nhà ông có giấu đồ, ngày mai câu nói này sẽ được lan truyền rộng rãi, thời buổi mọi người ăn không no này, nếu có thể vô duyên vô cớ có được châu báu, ai lại không vui Chỉ e là sẽ càng có thêm nhiều người nhắm đến nhà họ Cố Nói không chừng thật sự có người ghi nhớ lời Điền Tĩnh nói, nếu không đưa đồ ra thì e là không được yên thân Cố Nguyệt Hoài nhỏ nhẹ nói: “Cha yên tâm.”
Đồ để trong không gian Sumeru, dù người ta có đào sâu ba thước thì cũng tìm không thấy, đây đã là tình cảnh khó khăn của Điền Tĩnh ngay từ ban đầu, cô phá không nổi, giờ cô ta tự đưa mình vào rọ, cô đỡ phải nhọc lòng Nhưng những hành vi của Điền Tĩnh vẫn chưa đến mức nhận hình phạt lao động cải tạo, dù có đi trại giáo dục lao động thì cũng chẳng được bao lâu Vốn dĩ cô không mong xử lý Điền Tĩnh bằng chuyện này, nếu vậy thì chẳng phải quá lời cho cô ta rồi sao .. Một đêm khiếp vía trôi qua Ngày hôm sau, các xã viên đi làm như thường, chỉ chờ tan làm xong mở đại hội xét xử thôi Nhưng chuyện tốt không tới cửa, chuyện xấu đồn nghìn dặm Tin hôm qua Điền Tĩnh đến nhà họ Cố để trộm cũng bị đồn ra ngoài, ngay sau đó cùng ầm lên chuyện nhà họ Cố có giấu đồ, thậm chí có một vài xã viên bỏ chuyện đi làm, mới sáng sớm đã chạy tới sân sau nhà họ Cố hóng chuyện Người trong nhà họ Cố đã đi làm từ sớm cả rồi, chẳng quan tâm gì mấy tin đồn về sân sau, mặc cho các xã viên tìm kiếm trong vườn rau, ai cũng điềm tĩnh, không hề giấu giếm với người hỏi thăm tin tức, dường như lời của Điền Tĩnh nói từ đầu tới cuối chỉ như một câu chuyện cười Cố Nguyệt Hoài đưa Yến Thiếu Đường đến khu chăn nuôi im lặng vẽ tranh tường, còn Điền Tĩnh thì bị nhốt trong chuồng bò, chờ tối nay tiến hành xét xử, mà Điền Đại Hữu và Điền Điềm thân là người nhà nên phải đích thân đến hiện trường để xem Lúc Vương Bồi Sinh đến cũng có nghe nói, ông ấy ngồi trong văn phòng hỏi kỹ Vương Phúc chuyện hồi tối hôm qua Vương Phúc mặt đầy mỏi mệt, đã lớn tuổi rồi mà còn bị người ta hành xác tới vậy nữa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ông ấy bực bội kể lại chuyện tối qua, cuối cùng lắc đầu than thở: “Ai mà ngờ cô con gái nhà họ Điền lại là hạng người như vậy chứ Cũng không biết hai nhà có ân oán gì mà cứ kiếm chuyện với họ mãi.”
Vương Bồi Sinh cũng lắc đầu: “Đã lâu rồi đội mình không mở đại hội xét xử.”
Vương Phúc không lạ gì với đại hội xét xử, hai năm trước ngày nào đội cũng mở nên chẳng phải chuyện hiếm lạ gì, mà ông ấy thấy tò mò chuyện khác, nghĩ ngợi bèn nói: “Ông nói xem, nhà Cố Chí Phượng có giấu đồ thật không?”
“Ông nghĩ thử xem, ngày xưa lúc nhà họ Cố còn làm địa chủ huy hoàng biết mấy, cũng cỡ nhà họ Nhiệm trong thành phố, chậc...” Vương Phúc nói tới đây thì vẻ mặt cực kỳ phức tạp, cuối cùng cảm khái nói: “Họ muốn giấu một ít đường lui cho bản thân cũng là chuyện thường tình.”
Sắc mặt Vương Bồi Sinh chợt nghiêm túc: “Sao ông có thể nghĩ vậy Nhà họ Cố cũng đâu còn là thành phần địa chủ nữa, mình phải tin vào quyết định của cấp trên, sao có thể nghi ngờ lung tung đồng chí xã viên trong đội [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Con gái nhà họ Điền không có bằng chứng, ông còn hùa theo.”
Vương Phúc trợn trắng mắt, dập đầu thuốc trong tay: “Tôi hùa theo gì chứ Trong đội cũng rần rần lên hết, ai cũng đòi đi đào kho báu đấy.”
Vương Bồi Sinh thở dài: “Ngu dốt.”
Kệ mọi người có nghĩ thế nào, dù sau tối nay tan làm xong, đại hội xét xử dành cho Điền Tĩnh vẫn sẽ mở ra Từng dãy bàn ghế được bày trên bục phát biểu, các xã viên cấp dưới bưng trát ngồi ngay ngắn bên dưới, cũng có người đứng ở một bên, họ đang chờ xem Điền Tĩnh đứng trên bục chấp nhận xét xử Cố Nguyệt Hoài vẫn còn đang vẽ tranh tường, không quan tâm đến những tranh chấp này Hôm nay có thế nào Điền Tĩnh cũng chẳng thể trốn được, thay vì muốn hóng hớt, chi bằng vẽ tranh tường nhanh cho xong, nếu có thể nhận được một công việc trước khi hết năm thì tốt hơn bất kỳ điều gì khác.