Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 106: Giai cấp kẻ thù: Điền Tĩnh





Các xã viên đổ xô đến càng ngày càng đông, chen chúc trong khu chăn nuôi nước chảy không lọt
Sắc trời dần tối gây ảnh hưởng đến việc vẽ tranh tường, Cố Nguyệt Hoài cũng dọn đồ bế Yến Thiếu Đường tìm Cố Chí Phượng ngồi ở hàng trước, nhà họ Cố là nạn nhân nên hôm nay đã chiếm vị trí trên cao
Đại hội xét xử là chuyện lớn, gần như nhà ai cũng có mặt, người lớn trẻ nhỏ, người người kề sát nhau, ồn ào không thôi
Mà trên hàng ghế danh dự, đứng sau bục phát biểu, chính là Điền Đại Hữu sắc mặt khó coi và Điền Điềm sợ hãi túm lấy góc áo ông ta, hai người họ là người nhà của Điền Tĩnh, phải có mặt trong trường hợp này, không thể có khuynh hướng chủ nghĩa tư bản tẩy chay xét xử người thân
Trên bục có để phích nước nóng và tách trà, dù đơn sơ nhưng đã có dáng vẻ hình thức nghiêm trang
Mà mép bàn còn treo một băng rôn biểu ngữ, trên đó viết mấy chữ “Đại hội xét xử”
Không lâu sau thì có mấy người bước ra khỏi văn phòng, có cả nam lẫn nữ, đều là cán bộ của đại đội sản xuất Đại Lao Tử
Có bí thư Vương Phúc, trưởng ban quản lý Vương Bồi Sinh, nữ đội trưởng Hoàng Phượng Anh quen mặt, có cả kế toán, cán bộ cấp dưới vân vân cũng ngồi hết trên bục phát biểu, chờ tuyên án giai cấp kẻ thù
Trong đêm tối, đã có người bật đèn pin và đèn bão chiếu rọi khu chăn nuôi sáng trưng
Cố Nguyệt Hoài nhờ Cố Chí Phượng bế Yến Thiếu Đường, còn mình thì lui vào trong đám đông
Cô vừa lẩn vào đám đông đã bị Trần Nguyệt Thăng kéo tay
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, vùng khỏi tay anh ta, lạnh lùng nói: “Làm gì đấy!”
Trần Nguyệt Thăng sững người, nhận ra Cố Nguyệt Hoài ghét bỏ mình, miệng toàn vị đắng chát, anh ta hít sâu một hơi rồi hỏi: “Rốt cuộc hôm qua đã xảy ra chuyện gì
Điền Tĩnh thật sự đến nhà cô trộm đồ?”
“Anh biết ngay thôi, vội gì chứ.” Giọng nói của Cố Nguyệt Hoài hờ hững, không có hứng giải thích cho Trần Nguyệt Thăng
Cố Nguyệt Hoài không thích cứng cũng chẳng thích mềm Trần Nguyệt Thăng hơi tức, không phải là anh ta quan tâm Điền Tĩnh mà là chỉ sợ cô ta không muốn bị đưa đi lao động cải tạo, kéo anh ta xuống nước chung để tự cứu lấy mình, vậy thì cái mũ tiểu đội trưởng của anh ta coi như đội không vững nữa rồi
Lúc này, Vương Phúc trên bục phát biểu quay đầu nhìn sang người bên cạnh: “Lôi Đại Chùy vẫn chưa đến à?”
Người đó trả lời: “Đang trên đường đến, chắc sắp tới rồi.”
Đại hội xét xử, chủ yếu xét xử mấy tên trộm tên móc túi, hoặc người có khuynh hướng theo chủ nghĩa tư bản, phạm vào điều kiêng kị của mọi người, một số người có hành vi nghiêm trọng sẽ được cưỡng chế đưa đi tiếp nhận lao động cải tạo
Trong tình huống này, một vài người thương người thân mình sẽ gây sự, cần có đội trưởng tiểu đội dân quân duy trì trật tự
Vì vậy, các đại đội muốn tổ chức đại hội xét xử sẽ mời người có thực quyền là Lôi Đại Chùy đội trưởng đội dân quân của công xã này đến, dù gì cũng là cán bộ vũ trang của công xã, đã là một sự uy hiếp lớn với nông dân bình thường rồi. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Trần Nguyệt Thăng nghiêng đầu nhìn một bên mặt lạnh lùng của Cố Nguyệt Hoài, nói: “Chờ cậu của tôi đến thì sẽ bắt đầu.”
Cố Nguyệt Hoài mặt mày vô cảm, làm như không nghe Trần Nguyệt Thăng nói
Trần Nguyệt Thăng nghiến răng buồn bực, còn định nói gì đó nhưng chợt nghe thấy một tiếng động lớn, đám đông ồn ào cũng dần yên tĩnh lại theo tiếng động đó, thì ra là một nhóm thanh niên trai tráng vác súng, ùn ùn kéo nhau bao vây bốn phía khu chăn nuôi
Lôi Đại Chùy tách đám đông đi ra, ngạo nghễ bước lên bục phát biểu, ông ta cười khà khà: “Đại đội sản xuất Đại Lao Tử mình thật đông vui, đại đội khác đều đang lo chuyện nộp thuế công lương, chỗ mình còn mở đại hội xét xử.”
Điền Đại Hữu thấy tiểu đội dân quân và Lôi Đại Chùy khí thế bừng bừng, không kìm được rụt cổ lại
Trong lòng ông ta đã mắng Điền Tĩnh trăm nghìn lần, chỉ nghĩ lát nữa nhất định sẽ đập đứa con gái đáng thất vọng này một trận nhừ tử, tha thiết bày tỏ lập trường tuyệt không làm việc bất hợp pháp vì tình riêng của mình, tuyệt đối không để ông ta bị liên lụy
Vương Phúc chẳng ừ hử gì với lời Lôi Đại Chùy nói, chờ ông ta ngồi xuống ngay ngắn rồi mới trầm giọng nói: “Đưa người lên.”
Không lâu sau, Điền Tĩnh tóc tai bù xù được người ta đưa đến từ chuồng bò, quần áo trên người cô ta toàn là nếp nhăn, còn bốc mùi phân bò, cả người đã mất đi vẻ xinh đẹp rực rỡ không gì bằng như thường ngày, mà có cảm giác ảm đạm
Lôi Đại Chùy trầm ngâm nhìn Điền Tĩnh, ông ta nhớ cô gái này, hình như thằng cháu ngoại của ông ta rất thích nữ đồng chí này, nếu bị đưa đi lao động cải tạo thật thì không thể cưới cô ta rồi
Lúc này, Trần Nguyệt Thăng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn ra phía trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Điền Tĩnh vừa xuất hiện, các xã viên ngồi bên dưới bắt đầu xì xầm bàn tán, một vài người phụ nữ thân nhau còn chia sẻ hạt bí sấy khô, vừa cắn vừa nói
“Nghe nói ấy, cô con gái nhà họ Điền đợt này gặp nguy rồi, con gái nhà họ Cố bảo bí thư đưa cô ta đi lao động cải tạo!”
“Trời—Lao động cải tạo
Điền Tĩnh vẫn chưa kết hôn nhỉ
Đội trưởng Tiểu Trần có thể bằng lòng để vợ tương lai đi lao động cải tạo không?”
“Hì hì, đội trưởng Trần có bằng lòng hay không thì mình không biết, nhưng mà ấy, nghe người ta nói là hai người này có vấn đề, hôm qua đội trưởng Tiểu Trần còn đến nhà Cố Nguyệt Hoài kìa, giờ ba người đang trong mối quan hệ gì thì thật khó nói.”
“...”
Vương Phúc còn chưa nói gì, Điền Đại Hữu đã xông ra túm tóc Điền Tĩnh, tay còn lại nện mạnh vào sống lưng cô ta, vừa đánh vừa quát: “Cho mày không thành thật, cho mày làm mất mặt tao!”
“Sao, tao không cho mày ăn no à
Ai dạy mày ra ngoài trộm đồ?!”
Vương Bồi Sinh nhìn không nổi nữa, bèn ngăn cản nói: “Được rồi, người làm cha như ông, ra tay với con gái nặng thế, không áy náy à?”
Điền Đại Hữu giận dữ thở hắt ra một hơi rồi lại vội gật đầu cúi người nói: “Bí thư, chủ nhiệm, chuyện này không phải do tôi dạy ra đâu, mọi người muốn đánh muốn phạt cứ việc, chỉ là đừng liên lụy tôi, chuyện này thật sự chẳng liên quan gì đến tôi hết!”
Điền Tĩnh từ đầu đến cuối không kêu la tiếng nào, cô ta bị đánh một trận nhưng người vẫn đứng thẳng tắp
Cố Nguyệt Hoài nhìn cảnh tượng này với ánh mắt bình tĩnh, lòng vui vẻ nhưng không hài lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những gì Điền Tĩnh phải chịu lúc này chẳng bằng một hạt cát trong sa mạc so với nhà họ Cố kiếp trước, cô sẽ trả từng món nợ lên người Điền Tĩnh
Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của Cố Nguyệt Hoài nên Điền Tĩnh từ từ ngước lên
Thậm chí cô ta còn chẳng nhìn tới Trần Nguyệt Thăng đứng bên cạnh Cố Nguyệt Hoài, ánh mắt luôn nhìn thẳng vào cô như nhìn một vật chết vào đó, ánh mắt vừa rét lạnh vừa oán hận
Trần Nguyệt Thăng sợ hú vía với ánh mắt của Điền Tĩnh, anh ta đứng rất gần Cố Nguyệt Hoài, thậm chí ánh mắt đó làm anh ta có ảo giác như bị mãnh thú ngắm trúng, sống lưng đổ ra một lớp mồ hôi mỏng
Nhưng, lúc anh ta chần chừ nhìn sang Cố Nguyệt Hoài, lại phát hiện cô vẫn đầy bình tĩnh, đôi mắt đen láy không có bất kỳ cảm xúc gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài không hề sợ ánh nhìn căm hận của Điền Tĩnh, thậm chí môi cô còn thoáng nở nụ cười
Bỗng chốc, tâm trạng của Trần Nguyệt Thăng rất phức tạp, bỗng dưng anh ta phát hiện rằng hai người Cố Nguyệt Hoài và Điền Tĩnh này đều là người con gái có khúc mắc rất sâu sắc với anh ta, không ai đơn giản cả, chỉ có bản thân anh ta là kẻ ngốc mà thôi
Nhóm cán bộ Vương Phúc, Vương Bồi Sinh bắt đầu tuyên đọc xét xử theo bản thảo đã soạn sẵn trước đó
Ai cũng dõng dạc hùng hồn, trực tiếp kết tội Điền Tĩnh là phần tử nguy hiểm
Sau cùng, Vương Phúc hắng giọng, đưa ra phán quyết cuối cùng:
“Người như Điền Tĩnh thuộc giai cấp kẻ thù, phần tử nguy hiểm như cô ta phải tiếp nhận lao động cải tạo, hôm nay về dọn đồ, đến trại lao động cải tạo ở thôn Vĩ Đầu tiếp nhận lao động cải tạo!”  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.