Thôn Vĩ Đầu cũng là một đại đội xa xôi hẻo lánh trực thuộc quản lý của công xã Hoàng Oanh, nằm trong núi, môi trường rất gian khổ Mà trại lao động cải tạo, thật ra chỉ là một công trường cơ sở chiến đấu đặt nền móng trên đồng ruộng đại đội thôn Vĩ Đầu Tại đó, mỗi người đi lao động cải tạo đều sống khổ và mệt nhọc, không được chấm công điểm mà còn phải tự mang lương thực chăn gối Điền Đại Hữu mấp máy môi, không biết nên vui hay nên buồn, vui vì đã không liên lụy đến người cha là ông ta thật, buồn là vì con gái mình đẹp vậy, vốn có thể gả cho gia đình tốt mà giờ phải đi lao động cải tạo.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ông ta nghĩ vậy, bèn không thể kìm lòng nhìn sang Trần Nguyệt Thăng Ông ta vô cùng vừa ý “con rể tiêu chuẩn” Trần Nguyệt Thăng này, gia cảnh của nhà họ Trần tốt lắm, nhà muốn tiền có tiền, muốn lương thực có lương thực, thật lòng thật dạ muốn cưới Điền Tĩnh, có khi ông ta còn có thể nhân cơ hội này đòi một số tiền biếu trên trời Mà một khi Điền Tĩnh thật sự bị đưa đi lao động cải tạo, chưa nói tới Trần Nguyệt Thăng, chắc chắn nhà họ Trần sẽ không chấp nhận một cô con dâu có vết nhơ như thế này, mà ước mơ đòi tiền biếu của ông ta cũng vỡ tan tành Điền Đại Hữu rối rắm trong lòng, vừa sợ lên tiếng cầu xin sẽ bị dây vào, vừa sợ không nhận được lợi ích Vương Phúc cũng không thể để Lôi Đại Chùy đến chỉ để làm cảnh thật, tổng kết tới cuối bèn lên tiếng hỏi: “Đội trưởng Lôi, thời gian lao động cải tạo của Điền Tĩnh...”
Lôi Đại Chùy liếc nhìn Trần Nguyệt Thăng, suy tư một lát rồi nói: “Cũng không phải chuyện lớn gì, nể tình lần đầu sai phạm, sau khi bồi thường tổn thất thì đi lao động cải tạo một tháng đi.”
Vương Phúc ngập ngừng, nhìn xuống khổ chủ Cố Chí Phượng ngồi bên dưới: “Đồng chí Cố, ông đồng ý không?”
Cố Chí Phượng bế Yến Thiếu Đường không đáp lại mà nhìn Cố Nguyệt Hoài trong đám đông Cố Nguyệt Hoài gật đầu, coi như đồng ý với hình phạt lao động cải tạo một tháng này, suy cho cùng tổn thất thực tế Điền Tĩnh gây ra có hạn, dường như Vương Phúc cũng không muốn làm ảnh hưởng lớn hơn nên không nói mấy câu hoang đường Điền Tĩnh đã nói vào tối qua. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Bôi nhọ đồng chí cùng giai cấp, theo lý cũng có thể bị định tội, nhưng giờ vườn rau sau nhà của nhà họ Cố đã thu hút sự quan tâm của mọi người, nếu để chuyện này tiếp tục lan rộng, e là nhà họ Cố mãi không được yên bình Tài sản địa chủ cũ để lại đủ để khơi dậy sự dòm ngó của bất kỳ ai có lòng dạ bất chính Cố Chí Phượng nhận được tín hiệu, gật đầu nói: “Được, cứ làm vậy đi.”
Vương Phúc gật đầu: “Đưa xuống đi, Điền Đại Hữu, nhớ thu dọn chăn gối, nộp thuế công lương cho cô ta.”
Nghe xong, nỗi băn khoăn vốn có trong lòng Đại Điền Hữu chợt tan thành mây khói, mặt mày bực tức nói: “Bí thư, chuyện này liên quan gì tới tôi Nhà không có lương thực, người cũng sắp chết đói rồi, nào còn dư cho nó?”
Không biết xuất phát từ suy nghĩ gì, Trần Nguyệt Thăng đứng ra nói: “Để tôi nộp thuế công lương cho Điền Tĩnh.”
Vừa nghe thấy câu này, Điền Đại Hữu lập tức thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Vẫn là đội trưởng Trần tốt với Điền Tĩnh nhà tôi.”
Trần Nguyệt Thăng nhíu mày, vốn không muốn dính líu gì đến Điền Tĩnh nữa, nhưng lại sợ giờ mà nói ra cái gì kích thích sẽ khích Điền Tĩnh nói hết mấy chuyện không nên nói, thế là anh ta cũng im lặng Nhưng anh ta lặng im không nói, lại là ngầm thừa nhận trong mắt người khác Điền Tĩnh nhìn chằm chằm vào Cố Nguyệt Hoài, như không nghe thấy cuộc đối thoại kia Cố Nguyệt Hoài lạnh lùng cong môi, tóm lại mọi chuyện đã xong rồi, dù chỉ đi lao động cải tạo một tháng như cũng đủ cho Điền Tĩnh nhận lấy bài học đáng có, điều quan trọng nhất là đã có danh tiếng như vậy, cô ta muốn tẩy trắng cũng khó Hơn nữa thanh niên trí thức sắp về quê rồi, cô ta còn có thể gặp may, kết lương duyên với Tống Kim An được sao Đúng ngay lúc này, nỗi căm hận trong mắt Điền Tĩnh biến mất, cô ta cũng cong môi cười, đôi mắt đỏ ngầu xuyên qua mái tóc rối trước trán nhìn Cố Nguyệt Hoài, há môi, làm khẩu hình miệng nói một câu với Cố Nguyệt Hoài Nụ cười trên mặt Cố Nguyệt Hoài tắt ngúm, lạnh lùng quay đầu nhìn phía sau đám đông Điền Tĩnh nói là: Cố Nguyệt Hoài, cô vui mừng quá sớm rồi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu nói chuyện này có bước ngoặt gì, thì chỉ nằm ở một người Cô nhìn bóng dáng chen ra khỏi đám đông, ánh mắt chợt trở nên sắc bén, lúc quay lại nhìn Điền Tĩnh, đáy mắt đã ngập tràn ghét bỏ, người này thật sự là con gián đánh mãi không chết, luôn có thể lật ngược thế cờ khi lâm trận Nhưng lần này, kể cả đã cắt đứt sạch sẽ rồi, tuyệt đối cô cũng không để Cố Duệ Hoài làm hư chuyện Không sai, người chạy như điên kia chính là Cố Duệ Hoài đã bị đuổi ra khỏi nhà “Không được Các người không được đưa cô ấy đi, tôi biết cô ấy đào vườn rau nhà tôi, cô ấy không có rắp tâm làm chuyện xấu, cũng không phải trộm, người khác nói các người không tin, tôi là người nhà họ Cố, lẽ nào các người cũng không tin sao?”
Mặt Cố Duệ Hoài đỏ bừng, đầu đổ đầy mồ hôi ướt nhẹp cả tóc Cậu ta vùng khỏi đám đông chạy thẳng lên bục phát biểu, kéo Điền Tĩnh đi từ trong tay dân quân đeo súng, kéo cô ta ra sau lưng che chở, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm xung quanh làm như tất cả người trong đại đội sản xuất Đại Lao Tử đều là người xấu chia rẽ uyên ương Sự xuất hiện bất thình lình của Cố Duệ Hoài làm Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài trong đám đông đều ngơ ngác Mà sắc mặt Cố Chí Phượng đã u ám tới mức như có thể nhỏ ra nước, ông nhìn Cố Duệ Hoài, đột nhiên cảm thấy chỉ đuổi thằng con này ra khỏi nhà thôi thì hơi nhẹ tay quá, cậu ta vì Điền Tĩnh, thật sự cả mạng cũng dám bỏ mặc Cậu ta đang làm gì vậy chứ Cậu ta dám cướp người từ tay dân quân cầm súng, là chê mình sống lâu quá à Nhóm cán bộ Vương Phúc, Vương Bồi Sinh hơi hoang mang, nhìn Cố Chí Phượng rồi lại nhìn Cố Duệ Hoài, không hiểu giờ là tình huống gì, gia đình chưa thống nhất ý kiến đã báo chuyện của Điền Tĩnh lên rồi Lôi Đại Chùy đập bàn làm tách trà tráng men trên bàn chấn động nhảy lên bần bật, ông ta cười khẩy nói: “Chà chà, chuyện này thú vị đây, Cố Chí Phượng, tình cảm gia đình ông đang chơi xỏ chúng tôi đấy à?”
Cố Chí Phượng co giật cơ mặt, nói to: “Đừng nghe thằng nhãi này nói, không thể nhân nhượng chuyện của Điền Tĩnh!”
Cố Duệ Hoài nhìn Cố Chí Phượng, yếu hầu khẽ động rồi nghiêm giọng nói: “Tôi nói rồi, chuyện này không liên quan đến Điền Tĩnh!”
Vương Phúc nhíu mày, bất mãn nói: “Cố Duệ Hoài, đại hội xét xử đã kết luận rồi, cậu đừng có làm càn, cậu coi tiểu đội dân quân làm cảnh à Nếu cậu còn làm loạn, đội sẽ xét xử luôn cả cậu!”
Gân xanh trên thái dương Cố Chí Phượng co giật, ôm Yến Thiếu Đường trong lòng, ít nhiều cũng dằn được cơn giận, chỉ gằn giọng quát: “Thằng hai, cút xuống cho tao!”
Vương Phúc đứng lên, quát: “Đưa người đi!”
“Không được!” Cố Duệ Hoài chắn trước mặt Điền Tĩnh không cho người ta tiến đến, hồi lâu sau, cậu ta nhắm mắt lại, cuối cùng hít sâu vào một hơi, gân cổ gào: “Đừng bắt cô ấy, tôi đi thay!”
Vừa dứt lời, đám đông vốn xôn xao chợt trở nên yên tĩnh Cậu ta đi thay cô ta Điền Tĩnh cũng sững sờ một chốc, hơi ngỡ ngàng nhìn Cố Duệ Hoài Cô ta luôn coi tên này là bàn đạp, thậm chí là công cụ hình người, chưa từng có tình cảm chân thành gì với cậu ta mà chỉ có lợi dụng, nói cách khác thì nếu Cố Duệ Hoài không phải anh của nữ chính Cố Nguyệt Hoài thì cô ta cũng sẽ không nhìn tới cậu ta dù chỉ một cái Nhưng một người như vậy, lại đứng ra ngay lúc cô ta bơ vơ lẻ loi, ngay cả người cha ruột cũng bỏ mặc không lo, cản lại hết lời ra tiếng vào khó nghe, như một ngọn núi không tính là cao rộng nhưng lại có thể che chở được cô ta Cảm giác này rất phức tạp, làm cô ta nhất thời quên mất cậu ta chỉ là một công cụ hình người.