Lúc mọi người ngỡ ngàng, Cố Duệ Hoài lại nhấn mạnh từng chữ nói: “Tôi nói là, tôi đi lao động cải tạo thay cô ấy.”
Nghe vậy, Cố Chí Phượng lập tức trợn mắt lên, lông mày dựng ngược, thái dương nổi từng cọng gân xanh, giọng điệu nói chuyện của ông chứa cơn tức giận không thể đè nén: “Thằng ngu Rốt cuộc mày có biết mày đang nói gì không?”
Cố Đình Hoài cũng chen ra khỏi đám đông, định tiến lên kéo Cố Duệ Hoài xuống “Thằng hai, đừng làm chuyện ngu dốt, về nhà với anh!” Cố Đình Hoài kéo cánh tay Cố Duệ Hoài chuẩn bị kéo cậu ta đi Cố Duệ Hoài lại mạnh mẽ gạt tay Cố Đình Hoài ra, trợn mắt gào to: “Đừng có đụng vào tôi Tôi biết tôi đang nói gì Đối với tôi, Điền Tĩnh quan trọng hơn bất kỳ thứ gì, cô ấy là người duy nhất quan tâm tôi!”
Nghe vậy, mọi người hoảng hốt trong lòng Điền Tĩnh là người duy nhất quan tâm cậu ta Cố Nguyệt Hoài mặt mày lạnh lùng, sau khi sống lại cô luôn cho rằng người một nhà thì sẽ đồng tâm hiệp lực, kiếp trước cũng đã chứng thực được điều này, thế nhưng Cố Duệ Hoài lại năm lần bảy lượt đập tan suy nghĩ của cô [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đêm ấy, Cố Duệ Hoài bị Điền Tĩnh xúi giục, lúc muốn cô chết thì cô đã hiểu rồi Làm Cố Duệ Hoài quay đầu quá đỗi khó khăn, đối với cậu ta, Điền Tĩnh như một dòng suối ngọt giữa sa mạc, hoàn toàn không phải là thứ vô bổ như cô nghĩ, nếu như vậy thì chỉ có Điền Tĩnh mới có thể phá vỡ ảo tưởng của Cố Duệ Hoài, làm cậu ta tỉnh táo lại Mà đám người nhà họ đây lại là những vật cản đường, chỉ càng thêm khích sự phản nghịch của Cố Duệ Hoài thôi Cố Tích Hoài đã hoàn toàn không nghe lọt tai nổi nữa, cậu ấy nhìn Cố Duệ Hoài bằng một ánh mắt cực kỳ xa lạ Hồi lâu sau, cậu ấy mới cười khẩy nói: “Cố Duệ Hoài, mày xem lời mày nói là lời người nói đấy à Cũng lớn già đầu thế rồi, chừa lại hai con mắt cũng chỉ để đổ phân thôi nhỉ Từ bé đến lớn, cha thiếu mày miếng ăn nào chưa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hay là tao và anh cả có khinh thường mày không?”
“Tao biết mày luôn muốn so đo với Nguyệt Hoài, nhưng con bé là con gái, từ nhỏ đã không có mẹ, mày có thể giống con bé sao?”
“Phải, Cố Nguyệt Hoài lúc trước là người không ra gì, nhưng con bé đã thay hồn đổi xác, con bé đã thay đổi, mày cũng thay đổi đi.”
“Mày cảm thấy mày của bây giờ và Cố Nguyệt Hoài ngày xưa có gì khác nhau?”
“Thậm chí mày còn chẳng bằng con bé nữa mày có biết không Ít ra con bé hành xác nhà mình về mặt vật chất, còn mày, mày lại hành hạ nhà mình về mặt tinh thần, mày nói xem, cha nghe mấy câu mày nói, trong lòng sẽ cảm thấy thế nào?” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cố Duệ Hoài mặt mày tái mét, ánh mắt cũng run rẩy sợ hãi nhưng không dám quay đầu lại nhìn Cố Chí Phượng một cái Lúc này Điền Tĩnh cũng đã hoàn hồn, cô ta thấy vẻ mặt Cố Duệ Hoài bỗng dưng bắt đầu lưỡng lự thì hoảng hốt trong lòng Lúc này rồi, nào còn cảm động gì nữa Công cụ hình người chính là công cụ hình người, dù là lúc nào thì cũng nên thúc đẩy xoay chuyển tình thế cho cô ta, ví dụ như lúc này đây Điền Tĩnh thò tay ra kéo góc áo của Cố Duệ Hoài, nói to: “Trong vườn rau phía sau nhà họ Cố có chôn vàng bạc châu báu, là hồi nhỏ tôi tận mắt trông thấy Cố Chí Phượng chôn, hôm qua tôi muốn tìm ra bằng chứng, đem số châu báu đó nộp cho đại đội nhưng bị vu khống là trộm đồ, phá hoại tài sản của người khác, các đồng chí, con người tôi thế nào mọi người không biết sao?”
“Lẽ nào mọi người quên cả rồi Cả nhà họ Cố có đức hạnh gì Lời họ nói có thể tin thật sao?”
Chuyện tối qua tuy nói là đồn xa, nhưng tại đây vẫn còn có người chưa biết về chuyện “châu báu” Như Lôi Đại Chùy và như Cố Duệ Hoài Nét mặt Lôi Đại Chùy chợt trở nên nghiêm túc, ánh mắt thoáng lấp lánh: “Vàng bạc châu báu?”
Vương Phúc và Vương Bồi Sinh nhìn nhau, ánh mắt hai người hơi nghiêm trọng, ngay sau đó Vương Phúc nói: “Tối qua nghe Điền Tĩnh nói, tôi đã sai người đào sân trước và sau nhà một lần rồi, chẳng có gì cả, đừng nghe cô ta nói bậy.”
“Tài sản của nhà họ Cố năm ấy bị Cố Chí Phượng thua sạch rồi, số nồi niêu xoong chảo bàn ghế còn lại thì bị tịch thu hết, lúc ông ấy về đại đội sản xuất Đại Lao Tử chẳng mang theo gì cả, nào có tiền mà giấu?”
“Được rồi, chuyện ăn không nói có kiểu này thì ít nói lại, gây ra hỗn loạn này ai trong số các người có thể chịu trách nhiệm?”
Cố Duệ Hoài cũng mặt mày hoang mang há miệng, vừa muốn lên tiếng nhưng bị Điền Tĩnh véo một cái “Anh hai Cố, chắc anh rõ chuyện của nhà họ Cố nhất, anh nói xem có chuyện này không Tôi không hề nói dối, là Cố Nguyệt Hoài vu khống tôi, tôi muốn tìm bằng chứng cũng là vì đại đội, dựa vào đâu lại đưa tôi đi lao động cải tạo?”
Giọng của Điền Tĩnh còn mang theo nỗi ấm ức, lông mi như cánh quạt khẽ lay động, cuối cùng kết thành giọt nước, lăn dài xuống má [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Duệ Hoài thấy Điền Tĩnh nhếch nhác lại toát lên vẻ yếu đuối, chỉ thấy con tim mình sắp tan nát Nhưng cậu ta không biết chuyện về châu báu thật, hơn nữa dù cậu ta có ngốc cách mấy thì cũng biết nếu cậu ta chứng thực lời Điền Tĩnh nói là thật, vậy thì nhà họ Cố sẽ mãi không yên bình, thậm chí cả nhà còn bị gán cho cái danh “năm thành phần bị loại trừ” Ai cũng biết cuộc sống của năm thành phần bị loại trừ gian nan cỡ nào, chẳng khác gì đi tù cả Dù cậu ta có ý kiến với người nhà nhưng chưa từng muốn để họ gặp chuyện, dĩ nhiên, Cố Nguyệt Hoài là một ngoại lệ Đôi mắt Cố Duệ Hoài chợt dao động không yên, Điền Tĩnh thấy mà sốt ruột không thôi, muốn tiêm thêm một liều thuốc mạnh, cho Cố Duệ Hoài chút ít ngon ngọt làm cậu ta đứng hẳn về phe mình, lật đổ nhà họ Cố, sau này cũng không ngóc đầu dậy nổi nữa Lúc này, Cố Nguyệt Hoài đứng ra, cô đứng dưới bục phát biểu, mỉm cười: “Quả là giết người không dao.”
Cố Duệ Hoài nhíu mày nhìn Cố Nguyệt Hoài, đến bây giờ cậu ta chỉ còn lại sự ghét bỏ dành cho đứa em gái này thôi chứ chẳng có chút tình cảm nào Cố Nguyệt Hoài kệ cậu ta có thái độ gì, cô đã nói rồi, hôm nay không thể để Điền Tĩnh thoát được, dù cho cô ta có một cái miệng khéo ăn khéo nói thì sao chứ Nếu Cố Duệ Hoài dám làm chứng, vậy cô cũng có thể hất nước bẩn lên đầu cậu ta, khi ấy, xem lời làm chứng của cậu ta còn tác dụng nữa không “Kỹ năng diễn xuất vụng về như vậy, trừ Cố Duệ Hoài ra, e là chẳng có ai tin cô đâu.”
“Các đồng chí, ngày xưa vì tôi báo cáo Điền Tĩnh và Trần Nhân lén lút gian díu trong hoạt động tập thể, làm mỗi người họ phải tặng cho nhà tôi ba mươi cân lương thực, hoàn cảnh nhà họ Điền ra sao mọi người cũng biết rồi.”
“Điền Tĩnh hận tôi cũng không phải chuyện mới ngày một ngày hai, tối qua cô ta luôn miệng nói để báo thù tôi, vì tôi mà Trần Nguyệt Thăng đòi chia tay cô ta nên cô ta mới định ra đòn bất ngờ, hủy hoại vườn rau của nhà tôi.”
“Vì có bí thư đến, cô ta mới sửa miệng, đội cái mũ tội ác cho nhà tôi.”
“Mở miệng nói suông vu khống người khác, còn nói hùng hồn đầy lý lẽ, Điền Tĩnh, trại lao động cải tạo này hôm nay cô đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi, nếu đội không tiến hành xử lý cô, vậy tôi sẽ báo lên công xã, dù phải báo tới Ủy ban Cách mạng huyện, tôi cũng sẽ không bỏ qua!”
Cố Nguyệt Hoài ăn nói mạnh mẽ làm các xã viên đang dao động thấy chấn động ngay tại chỗ Vẻ mặt vốn còn đang nghi ngờ của Lôi Đại Chùy cũng chuyển sang vẻ bình tĩnh, hoàn cảnh của nhà họ Cố bao năm nay mọi người cũng thấy cũng biết, không có một công việc đàng hoàng, long nhong cả ngoài ở bên ngoài, nếu không phải mấy người họ hàng có tiền tiếp tế thì còn chẳng xây nổi căn nhà ấy chứ Nếu họ có châu báu thì đã đem đi đổi tiền từ lâu rồi, còn cần chờ tới ngày hôm nay bị người ta báo cáo sao?