Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 109: Cố Nguyệt Hoài, cô chờ đó cho tôi!





Mặt mày Điền Tĩnh đỏ bừng, cắn môi nức nở nói: “Tôi không nói dối
Lời tôi nói là sự thật
Anh hai Cố, anh mau nói chuyện đi
Lẽ nào anh muốn để mặc Cố Nguyệt Hoài nói tôi như vậy sao?”
Cố Duệ Hoài nghiến răng không nói, cậu ta vừa không thể nói ra lời hại nhà họ Cố, nhưng cũng không thể coi lời Điền Tĩnh nói như không có chuyện gì
Tất cả mọi người đều chú ý đến cảnh tượng ầm ĩ này, sắc trời tối dần, Cố Duệ Hoài nhức đầu không thôi, thậm chí đã có vết máu chảy xuống theo ống quần nhưng vì cậu ta mặc quần màu tối nên không ai phát hiện
Hồi lâu sau, cậu ta cắn răng nói: “Bí thư, chủ nhiệm, tôi nói rồi, tôi đi thay cô ấy, các người tha cho Điền Tĩnh đi.”
Ánh mắt Điền Tĩnh lộ vẻ phẫn nộ, không ngờ đã đến nước này rồi mà Cố Duệ Hoài vẫn không chịu làm chứng hùa theo
Rõ ràng có thể đánh một phát cho Cố Nguyệt Hoài chết tươi, từ đây về sau không còn ai có thể cản đường cô ta nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vương Phúc nhíu mày, cảm thấy hơi cạn lời với câu Cố Duệ Hoài thốt ra, ông ta nói: “Cậu coi lao động cải tạo là cái gì
Trò đùa hả?”
Cố Duệ Hoài nói với giọng điệu van nài: “Tôi..
Tôi không thể nhìn Điền Tĩnh chịu phạt, tôi bằng lòng đi thay cô ấy
Bí thư...”
Trần Nguyệt Thăng trong đám đông nhìn Cố Duệ Hoài và Điền Tĩnh, ánh mắt phức tạp
Anh ta là người suýt cưới Điền Tĩnh, giờ thấy một người đàn ông khác bảo vệ cô ta trong trường hợp này một cách lộ liễu, cảm giác này hơi khó nói, nhưng không hề dễ chịu
Đương nhiên, khó chịu cũng không phải tại ghen, chỉ là thấy hơi tự giễu, tình cảm của anh ta thật sự hơi rẻ rúng
Vương Phúc còn chưa nói gì, bỗng dưng Cố Nguyệt Hoài lên tiếng, tiếng cười cực kỳ châm chọc
Cô liếc Cố Duệ Hoài một cái, sắc bén nói: “Cố Duệ Hoài, anh đã bị cha tôi đuổi ra khỏi nhà rồi, có tư cách gì đại diện nhà họ Cố xin tha cho Điền Tĩnh
Anh kết hôn với Điền Tĩnh rồi à
Là người thân của cô ta sao
Rồi có tư cách gì đi lao động cải tạo thay cho cô ta?”
“Huống chi, tổ chức cho Điền Tĩnh đi lao động cải tạo là muốn tốt cho cô ta, trộm đồ vu khống giai cấp đồng chí, chia rẽ lòng người, hạng người này là con sâu làm rầu nồi canh, chỉ làm ảnh hưởng tới đại đội, sao
Anh muốn bao che cô ta?”
“Tội chồng tội, anh có thể đi lao động cải tạo chung với cô ta.”
Câu này vừa được thốt ra, Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài khẽ mấp máy môi
Dù họ giận Cố Duệ Hoài cỡ nào thì họ cũng là người một nhà, sao có thể trơ mắt nhìn cậu ta khi không bị đưa đi lao động cải tạo
Cố Duệ Hoài lạnh lùng trừng Cố Nguyệt Hoài, la lớn: “Đi chung thì đi thôi!”
Nghe vậy, Điền Tĩnh gần như sắp xỉu tới nơi. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cô ta nhờ người báo tin cho Cố Duệ Hoài là để nhờ cậu ta ra làm chứng cứu cô ta chứ không phải bảo cậu ta đi lao động cải tạo chung, cũng đã đến thời điểm mấu chốt này rồi, sao cô ta có thể rời khỏi đại đội sản xuất Đại Lao Tử
Huống chi, một khi cô ta đi chung với Cố Duệ Hoài, chỉ e là cả đời này cũng không thoát ra khỏi mối quan hệ với cậu ta được nữa
Khi ấy, cô ta còn tiếp cận Tống Kim An kiểu gì
Cô ta muốn làm vợ của quan chứ không muốn gả cho một tên nhà quê
Nghe lời nói giận lẫy này, Cố Nguyệt Hoài cong môi cười: “Chà chà, anh nghĩ hay nhỉ
Tổ chức chí công vô tư, sẽ không vu oan bất kỳ người tốt nào, cũng tuyệt không tha cho bất kỳ kẻ xấu nào, anh tưởng trại lao động cải tạo là nơi anh muốn đến thì có thể đến à?”
Cô vừa dứt lời, Cố Duệ Hoài tức giận nhìn cô
Cố Nguyệt Hoài cười nhạo nhìn cậu ta, như nghĩ ra gì đó bèn vỗ tay, cười khanh khách nói: “Có điều, nếu anh không yên tâm Điền Tĩnh thật thì cũng có thể tự đẩy bản thân vào bể khổ.”
“Mày!” Cố Duệ Hoài chợt lảo đảo
Điền Tĩnh nhíu mày, thấy Cố Duệ Hoài sắp ngã cũng chẳng thèm đưa tay ra đỡ, làm cậu ta ngả thẳng xuống đất
Cố Duệ Hoài kêu đau một tiếng, Cố Đình Hoài đứng gần nhất trợn mắt nhìn, cõng cậu ta lên hét: “Chú sáu
Chú sáu mau khám cho thằng hai nhà cháu, cái chân của nó bị chảy máu!”
Chú sáu là thầy lang vườn của đại đội sản xuất Đại Lao Tử, y thuật không tính là giỏi nhưng hễ đến mùa là lên núi hái vài cây thuốc phòng sẵn, có thể chữa đau đầu nóng sốt hoặc là làm tan máu đông và cầm máu
Mấy bệnh vặt, người dưới quê không muốn lên trạm y tế tốn tiền đều tìm chú sáu khám
Chú sáu vốn ngồi trên trát bèn đứng dậy, gọi Cố Đình Hoài đi qua nhà ông ấy: “Lên nhà chú xem xem.”
“Vâng!” Cố Đình Hoài gật đầu, cõng Cố Duệ Hoài chạy như bay, cực kỳ sợ thằng nhóc trên lưng anh ấy nhất thời bộp chộp, khi ấy không những không cưới được vợ mà chân cũng hết cứu, vậy đời này của cậu ta còn sống thế nào nữa
Sự việc ầm ĩ do Điền Tĩnh gây ra càng nổi bật hơn theo sự rời đi của Cố Duệ Hoài
Vương Phúc hơi mệt, rút điếu thuốc trên thắt lưng ra, chép miệng rít mấy ngụm mới phất tay nói: “Đưa người đi đi, đưa đi ngay trong đêm, không thôi lại xảy ra chuyện gì nữa.”
Mấy người dân quân nhìn sang Lôi Đại Chùy, thấy ông ta gật đầu mới dẫn Điền Tĩnh đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Điền Đại Hữu cũng mặt mày cúi rũ kéo Điền Điềm đi về, nhà có một đứa sao chổi như vậy muốn không gặp xui xẻo cũng khó, lấy chăn gối cũng thôi đi, còn phải nộp thuế công lương cho cô ta
Sao ngày xưa cô ta chào đời ông ta không vứt cô ta vào hố phân cho rồi chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Điền Tĩnh biết chuyện đã chẳng thể cứu vãn, cũng không nổi điên nữa
Cô ta lạnh lùng nhìn Cố Nguyệt Hoài, lúc đi lướt ngang, giọng nói hung ác nham hiểm truyền vào tai Cố Nguyệt Hoài
“Cố Nguyệt Hoài, cô chờ đó cho tôi!”
Từng dãy bàn được bưng xuống, băng rôn cũng được thu dọn, khung cảnh náo nhiệt kết thúc
Điền Tĩnh đi lao động cải tạo, là kết cục đã định
Các xã viên hóng hớt có người thì bưng đồ về, có người thì cầm sổ chấm công chấm công điểm luôn, bỗng chốc ai bận chuyện người nấy, chẳng ai nhắc đến chuyện này nữa
Cố Chí Phượng trưng vẻ mặt không rõ là vui hay buồn, bế Yến Thiếu Đường đi chấm công điểm
Cố Tích Hoài nhìn ông một cái, đi đến bên cạnh Cố Nguyệt Hoài nói: “Được rồi, đừng nghĩ nữa, chấm công điểm đi.”
Hôm nay cậu ấy lại có cái nhìn khác về cô em gái này rồi, từng câu từng chữ đều là đuổi cùng giết tận, trị người anh hai ngốc nghếch kia của cậu ấy và Điền Tĩnh ngoan ngoãn nghe theo, cái miệng này mới là giỏi thật, nếu được đào tạo đàng hoàng, nói không chừng sau này có thể làm nhà ngoại giao ấy
Nghĩ vậy, Cố Tích Hoài bật cười
Dân quê mùa như họ đây, giờ ngay cả cơ hội đọc sách cũng chẳng có, lấy đâu ra con đường đó chứ
Cả nhà chấm công điểm xong rồi về, không đến nhà chú sáu xem Cố Duệ Hoài
Lúc về đến nhà thì trời đã tối lắm rồi, Cố Nguyệt Hoài thắp đèn dầu lên, bắt đầu nấu cơm tối
Nhà ít đồ nên chỉ nấu ít cháo và chiên một đĩa trứng đơn giản, hương thơm của trứng chiên hành băm phả vào mũi làm Yến Thiếu Đường chớp mắt, cô bé ngồi ở mép giường đất, ngoan ngoãn chờ được đút ăn, đôi mắt đã có sức sống hơn mấy ngày trước rồi
Cố Nguyệt Hoài nghĩ ngợi rồi lấy một cái chén đựng trứng cho cô bé, đưa cho cô bé một cái muỗng
Mới đầu Yến Thiếu Đường còn đầy hoang mang, sau khi Cố Nguyệt Hoài làm thử thì cô bé im lặng thật lâu mới chậm rãi thò bàn tay nhỏ ra cầm lấy muỗng, vụng về múc trứng trong bát khó khăn cho vào miệng, ánh mắt cũng lấp lánh theo đó
“Thiếu Đường giỏi thật!” Cố Nguyệt Hoài khó giấu niềm vui trong mắt, hơi có cảm giác như trút được gánh nặng
Giống hệt cô nghĩ, ngày nào cô cũng cho Yến Thiếu Đường uống nước giếng trong không gian, vậy mà thật sự cải thiện được căn bệnh về trí tuệ của cô bé
Chỉ cần dùng nước giếng không gian chữa trị ngày này qua tháng nọ, nói không chừng sẽ có một ngày Yến Thiếu Đường khôi phục hoàn toàn thật, khi ấy, có lẽ anh cũng sẽ vui lắm nhỉ? 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.