Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 110: Yến Thiếu Ly, đứng lên!





Thủ đô, Bắc Kinh
Kinh đô lừng lẫy trăm nghìn năm, nơi đất thiêng sinh người tài
Thủ đô những năm bảy mươi, từng ngõ hẻm đan xen, từng căn tứ hợp viện sừng sững, nhà hàng quốc doanh buổi sáng treo bảng thông báo trên cửa, đậu phụ xốt tương, bánh quẩy và nước đậu không đổi
Đương nhiên, đây chỉ là Thủ đô trong mắt người bình thường
Ở nơi này còn có một nơi bí ẩn, người dân gọi là “Thủ đô mới”, cũng là đại viện
Đại viện nằm trên đường Ngọc Tuyền, trên đường có rất nhiều chòi canh bằng gỗ, trên mỗi chòi canh đều có một lính canh vác súng đứng đó
Đến gần thì có thể thấy trước cổng từng căn đại viện, lính canh súng vác vai đạn lên nòng mắt nhìn thẳng, lưng eo thẳng tắp, khiến ai thấy cũng sợ, không dám vượt qua một bước
Mấy đại viện này căn nào cũng chiếm khoảng đất cực rộng, người ở trong đó cũng không phải người bình thường
Lúc này, trong căn đại viện nằm sâu nhất đang vô cùng rôm rả, mười mấy thanh niên tụ tập với nhau, đang ríu rít nói chuyện với một chàng trai đang dọn hành lý, trong lời nói còn mang theo đôi chút thái độ tự quyết định thay người khác
Đám thanh niên này từ khi chào đời đã sống chung một đại viện thống nhất rồi chia ra từng căn, ai cũng mặc áo khoác quân đội, chân mang giày “mũi tam giác”, nam nữ có đủ, nở nụ cười hết sức nhiệt tình trên mặt, vừa nhìn đã biết không cần chịu khổ để kiếm sống
“Anh năm, anh muốn đi thật sao
Nếu anh muốn trải nghiệm rèn luyện, sao phải chạy tới nơi xa thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hành xác thế không biết!”
“Phải đó, em đã nghe ngóng rồi, người dưới quê bên ngoài mọi rợ lắm, nghe nói vợ con đều là mua bán, chậc, nghĩ thôi đã thấy khiếp sợ gần chết rồi, anh năm, anh đừng đi.”
“Anh năm, nhà anh thì anh là con một, chẳng cần chạy đi xa vậy để tham gia đội sản xuất, chịu khổ đã đành, tới hồi muốn về cũng là một chuyện rắc rối, một khi quyết định thì không thể hối hận, anh nói xem, ở lại đại viện mình có gì không tốt chứ?” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“...”
Mọi người ai cũng gọi chàng trai đang dọn đồ là anh năm, nghe ý trong lời nói, có vẻ anh ấy sắp về quê tham gia đội sản xuất
Chàng trai không đáp lời, bèn có người không vui gọi to: “Anh năm!”
Nghe vậy, anh ấy ngẩng đầu lên để lộ một gương mặt tuấn tú, đôi mắt màu nâu nhạt vô cùng dịu dàng, sống mũi cao thẳng, làn da trắng nõn, mỗi một cử chỉ đều toát ra khí chất tao nhã của người sống trong gia đình có tiếng về văn học
Dáng anh cao gầy thẳng tắp như thông xanh hay bạch dương trắng, nổi bần bật trong đám người đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh ấy bất lực lắc đầu, cười nói: “Gọi lớn vậy làm gì
Tôi đâu bị điếc.”
Trong đám người có người thở dài rồi nói to: “Vậy anh nói xem, chúng tôi đã khuyên anh tới vậy rồi, có thể ở lại không
Anh đi vậy, nhiều năm nữa chúng ta mới gặp lại.”
Chàng trai dịu dàng mỉm cười: “Tôi nhất định phải đi, Thiếu Ngu còn phải chăm hai đứa em, cậu ấy đi một mình chắc chắn lo không xuể, tôi phải giúp cậu ấy, mọi người đừng nói nữa, dù sao vẫn còn một tháng mà, cũng đâu phải là tôi đi liền đâu.”
Vừa nghe thấy hai chữ “Thiếu Ngu”, đám người chợt im lặng, im lặng tới dị thường, cho người ta cảm giác ngột ngạt như có cơn bão vừa quét qua
Sau một hồi lặng im, có người ngập ngừng nói: “Kim An, chuyện đã đến nước này rồi mà anh vẫn hết lòng vì anh ta có ích gì chứ
Mình cũng không còn đi chung một con đường nữa, nhà anh ta phạm tội, mình nên bớt qua lại để khỏi bị vạ lây mới phải.”
“Phải đó, anh năm, nhà họ Yến bây giờ là họa người người tránh còn không kịp, ai cũng muốn tránh xa chút, cũng chỉ có anh còn nhớ tình cảm khi xưa, giờ còn muốn theo anh ta về quê, chú Tống cho anh đi sao?”
“Anh năm, đừng ngốc nghếch nữa, nhà họ Yến đã không còn là nhà họ Yến ngày xưa nữa rồi, anh cũng nên nghĩ cho gia đình và chú Tống.”
Vừa nghe vậy, Tống Kim An nhíu mày
Nụ cười trên gương mặt tuấn tú của anh ấy chợt tắt dần, biểu hiện rõ rằng anh ấy rất khó chịu với câu nói này
“Cậu ấy là Yến Thiếu Ngu, tôi là Tống Kim An, từ nhỏ chúng tôi đã ở chung một đại viện, lớn lên với nhau, dù có xảy ra biến cố gì, tình cảm thuở nhỏ cũng không phải là giả, tôi mặc kệ các cô cậu nghĩ gì, cậu ấy mãi mãi là anh em của tôi!”
“Sau này bớt nói mấy lời như vậy lại, các cô cậu biết tính của cậu ấy mà.”
Đó giờ Tống Kim An không phải người biết nói mấy câu ác mồm ác miệng, mấy câu này đã được coi là nói nặng rồi, nhưng nói xong vẫn thấy không hết tức
Anh ấy nghĩ ngợi rồi lại nhấn mạnh nói: “Lúc trước các cô cậu cũng gọi Thiếu Ngu là anh ba anh ba, còn chịu khó hơn cả gọi tôi là anh năm nữa, tuy nói bây giờ nhà cậu ấy gặp nạn, nhưng đó cũng không phải lý do để các cô cậu bỏ đá xuống giếng.”
Nói xong, Tống Kim An xua tay, không vui nói: “Được rồi, hôm nay đến đây thôi, các cô cậu về hết đi.”
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng chỉ đành hậm hực rời khỏi viện số một
Tống Kim An vứt hành lý sang một bên rồi đi ra khỏi viện, vòng qua tòa bên cạnh
Hai căn viện có kiểu dáng giống hệt, điều khác biệt duy nhất là trong căn kế bên có trồng một vài giống hoa nở theo mùa, nhưng chắc không ai chăm sóc đã lâu nên cây cỏ đều héo rũ đầu, lộ ra sắc úa, tựa như gia đình ấy vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Kim An mím môi đi qua, vào cửa
Anh ấy nhìn ngó xung quanh, thấy không có ai nên gọi vọng lên lầu: “Có ai không?”
Không lâu sau, có một chuỗi tiếng bước chân gấp gáp từ trên lầu xuống, vừa chạy vừa nói to: “Tìm thấy chưa
Tìm thấy Thiếu Đường chưa?”
Một cô gái tầm mười tám tuổi chạy từ trên lầu xuống, lúc nhìn thấy Tống Kim An đứng trước cổng, đôi mắt vốn sáng bừng chợt ảm đạm làm người ta thấy vô cùng xót xa
Cô ấy há đôi môi trắng bệch, uể oải gọi một tiếng: “Anh năm.”
Tống Kim An thấy sắc mặt tiều tụy của Yến Thiếu Ly, buồn thiu gật đầu, khẽ nói: “Thiếu Ngu và Thiếu Ương chưa về sao?”
Yến Thiếu Ly mỉm cười chua chát: “Ngày nào Thiếu Đường vẫn chưa về, chúng em không thể yên tâm ngày nấy, sao có thể ngồi chờ ở nhà chứ
Sắp phải khởi hành về quê rồi, mà Thiếu Đường...”
Bỗng dưng, Yến Thiếu Ly nghĩ ra gì đó, đôi mắt khẽ lấp lánh, cô ấy cắn môi, đột nhiên quỳ xuống dưới chân Tống Kim An
“Bịch” một tiếng, vang lên tiếng đầu gối chạm đất vang dội
Đồng tử nâu nhạt của Tống Kim An chợt co rút, anh ấy vội vàng đỡ Yến Thiếu Ly dậy, sốt sắng nói: “Thiếu Ly, em đang làm gì vậy
Có gì cứ nói, em và anh còn ngại cái gì chứ
Em như vậy giống cái gì chứ?”
Yến Thiếu Ly chợt nức nở nói: “Anh năm, anh có thể tìm Tiếu Đường giúp chúng em không ạ
Cha mẹ em bây giờ sống chết không rõ, chú bác họ hàng đều coi nhà em là nước lũ mãnh thú, không chịu giúp đỡ, nhưng chỉ có mình chúng em tìm Thiếu Đường thì lại chẳng khác gì mò kim đáy bể.”
“Anh của em không cho em làm phiền anh, nhưng mà..
Nhưng mà em không thể trơ mắt nhìn Thiếu Đường mất tích như vậy được!”
“Anh năm, em xin anh, xin anh giúp chúng em
Bây giờ trừ anh ra, gần như chẳng còn ai đến nhà em cả, trừ anh ra, em thật sự không biết nên tìm ai giúp đỡ, anh năm, em xin anh.”
Nói xong, Yến Thiếu Ly đẩy tay Tống Kim An ra, dập đầu xuống đất, cô gái trẻ tuổi, khóc đến nỗi gương mặt xinh đẹp toàn là vết nước mắt, đôi mắt sưng phù, có thể thấy khoảng thời gian này cô ấy đã sống mệt mỏi và lo lắng cỡ nào
Giọng của cô ấy nghẹn ngào, nước mắt như chuỗi hạt bị đứt rơi tí tách xuống sàn nhà, bắn thành hoa nước li ti
Ánh mắt Tống Kim An hơi bi thương, đưa tay ra đỡ Yến Thiếu Ly, vừa định nói chuyện thì một giọng nói đã vang lên sau lưng anh ấy
“Yến Thiếu Ly, đứng lên.” 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.