Giọng nam này rất dễ nghe, chất giọng trong vắt hơi khàn khàn, âm cuối hơi trầm êm tai như tiếng đàn violin Tống Kim An và Yến Thiếu Ly đều ngẩng đầu nhìn về nơi phát ra giọng nói đó Từ ngoài sân, một người đàn ông vóc dáng cao ráo đi vào, do ngược sáng nên không thấy rõ anh, chỉ có thể nhìn thấy dáng người mạnh mẽ, vai rộng eo hẹp, trên mặc áo khoác đen, dưới mang giày lính nhảy dù da trâu màu đen Tuy không nhìn rõ được gương mặt nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí phách kiêu ngạo của anh làm người ta hiểu rõ, đây cũng không phải là loại người nhân từ nương tay, hoàn toàn khác biệt với Tống Kim An dịu dàng sáng sủa Anh sải bước đi tới, đứng sóng vai với Tống Kim An, một tay anh níu lấy cổ áo của Yến Thiếu Ly kéo lên như bắt con gà, có thể thấy được nửa cánh tay gầy gò ngoài tay áo của anh lúc dùng lực lộ ra cơ bắp trên đấy "Yến Thiếu Ly, em ngứa da à Giọng nói điềm nhiên, pha lẫn buồn rầu và tức giận Yến Thiếu Ly cẩn thận từng li từng tí nhìn vẻ mặt Yến Thiếu Ngu, bờ môi run run, nức nỡ nói: "Anh, em.. em chỉ là lo lắng cho Thiếu Đường, không biết em ấy lúc này ăn no hay không, có bị thương ở đâu không thôi.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] em.. Đôi môi mỏng của Yến Thiếu Ngu nhếch lên lạnh lùng, hất hàm lên lầu: "Đi lên Yến Thiếu Ly không dám nhiều lời thêm, vội vàng gật đầu rồi chạy lên lầu Tống Kim An nhíu mày, không đồng tình nói: "Thiếu Ngu, cậu nghiêm khắc với Thiếu Ly quá Yến Thiếu Ngu bước đến chỗ ghế sô pha rồi ngồi xuống, ngón tay thon dài nhợt nhạt xoa ấn đường Tống Kim An thở dài, ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh anh, nói: "Thiếu Ngu, cậu yên tâm, chuyện của Thiếu Đường tôi đã nói với cha tôi rồi, cha sẽ đồng ý cho người đi tìm, so với anh em nhà cậu ra ngoài tìm thì nhất định có tác dụng hơn Nghe vậy, Yến Thiếu Ngu ngẩng đầu lên, giọng nói trầm trầm: "Không cần phải tìm đâu "Thiếu Ngu Đừng hành động theo cảm tính, tôi với cậu là ai, chẳng lẽ cậu còn khách sáo với tôi hay sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tống Kim An nhíu mày, hơi không vui, giọng nói anh ấy cao hơn rất nhiều. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Yến Thiếu Ngu cười nhạt một tiếng, hai tay khoanh trước ngực, cười như không cười: "Anh năm, rốt cuộc là cậu không hiểu hay giả vờ không hiểu Tống Kim An nhíu chặt chân mày, hơi không hiểu nhìn về phía anh Ngón tay Yến Thiếu Ngu gõ lên tay vịn ghế sô pha, tiếng động rất nhỏ quanh quẩn phòng khách, một lát sau, anh nói: "Cha cậu sẽ không cho người ra ngoài tìm Thiếu Đường đâu, chỉ phí công sức cậu thôi Giọng nói của anh rất bình tĩnh nhưng trong đó hình như có vẻ cười giễu và lạnh lùng Tống Kim An hiểu rõ đứng dậy, sắc mặt đỏ bừng: "Thiếu Ngu, cậu có ý gì Cậu cảm thấy cha tôi là loại người vong ân phụ nghĩa kia sao, hoàn toàn không để ý đến giao tình hai nhà chúng ta, chỉ khoanh tay đứng nhìn à Yến Thiếu Ngu ngước nhìn Tống Kim An, trong đáy mắt xen lẫn phức tạp làm người khó nhận ra Dường như Tống Kim An cảm thấy thái độ của mình không ổn, hít thở sâu rồi trầm giọng nói: "Cậu đừng lo lắng, chuyện Thiếu Đường tôi nhất định sẽ giúp, xem như.. xem như cha tôi không giúp thì tôi cũng sẽ tìm người Nói xong, anh ấy không ở lại mà quay người rời khỏi đại viện của nhà họ Yến Yến Thiếu Ngu nhìn bóng lưng Tống Kim An rời đi, đôi mắt đào hoa hẹp dài híp lại, con ngươi đen như gỗ mun nhìn thâm thúy như vực sâu Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân đều đặn Hai thanh niên ló đầu vào, rõ ràng chỉ có hai người mà như thiên quân vạn mã, đến khi nhìn thấy Thiếu Ngu ngồi trên ghế sô pha thì ánh mắt sáng lên: "Anh ba, anh về rồi hả? Yến Thiếu Ngu thu lại ánh mắt, tóc đen rối trên trán che khuất mi mắt làm lộ ra vẻ lạnh lùng không dễ chọc "Anh ba Thanh niên lại gọi Yến Thiếu Ngu nhìn lại, anh ta im lặng ngay Anh đứng dậy khỏi ghế sô pha, đi ra ngoài, hai thanh niên theo sát phía sau, ba người đi đến hậu viện, Yến Thiếu Ngu nhìn Mãn viện hoang vu, đôi môi mím chặt như lưỡi đao Hậu viện có một đại thụ gốc rất lớn, dưới gốc cây có những hòn đá nằm xung quanh Lúc trước, Yến Thiếu Đường thích nhất ngồi dưới cái cây này "Anh ba Một thanh niên móc ra điếu thuốc đưa cho Yến Thiếu Ngu Anh nhận điếu thuốc nhưng không châm lửa, chỉ dùng đầu ngón tay vuốt ve: "Tìm được người chưa Hai thanh niên liếc nhìn nhau rồi uể oải lắc đầu: "Mấy anh em tìm khắp con đường hẻm nhỏ Thủ đô, chỗ nào hỏi được đã hỏi rồi nhưng không có manh mối nào Yến Thiếu Ngu nhíu mày, trong đôi mắt đen hiện lên hung ác Nhận ra tâm trạng của anh, một thanh niên nói: "Anh ba, không thì lại ra ngoài tìm nữa xem Thanh niên kia phụ họa nói: "Đúng đó anh ba, Thiếu Đường mới bốn tuổi, bị bắt cóc chắc chắn sẽ rất khổ, chúng ta không thể tha thứ được Yến Thiếu Ngu không nói chuyện, đi đến dưới bóng cây, ngẩng đầu nhìn cành cây lá khô che kín Anh hơi khép mắt, cố gắng nhịn xuống cơn tức giận trong đầu, anh biết chuyện này không liên quan tới người ngoài, lúc trong nhà xảy ra chuyện rất hỗn loạn, Thiếu Đường theo dòng người chạy khỏi hậu viện, cô bé mắc bệnh khó nói, bị bắt cóc cũng không cầu cứu được [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Rời khỏi Thủ đô, muốn tìm Thiếu Đường phải nói là khó như lên trời Trong lòng anh hiểu rõ, có lẽ không thể tìm được Thiếu Đường nữa rồi Hình như nhận ra tâm trạng anh không tốt, hai thanh niên thở dài, nói: "Anh ba, chúng ta tiếp tục đi tìm Trong mắt Yến Thiếu Ngu tràn ngập mệt mỏi, dùng đầu ngón tay vuốt hết tóc rối trên trán ra sau đầu, lộ ra vầng trán cao ráo, nói: "Không cần, bảo họ trở về đi, không tìm nữa "Anh ba "Thiếu Đường em ấy.. Yến Thiếu Ngu đột nhiên cười một tiếng, giọng nói buồn thảm: "Tôi nói là không cần tìm nữa, gọi người trở về hết đi Mắt hai thanh niên đỏ lên, muốn nói thêm gì đó nhưng cũng hiểu rõ tính tình của anh, từ trước đến nay nói một không nói hai Bầu không khí im lặng nặng nề Tất cả mọi người đều biết cô bé chỉ mới bốn tuổi bị bọn buôn người bắt cóc sẽ gặp kết thúc như thế nào Yến Thiếu Ngu lắc đầu, giọng nói buồn thảm đã trở thành bình tĩnh tình cảm: "Chấp nhận thôi Bây giờ, nhà họ Yến thân mình còn lo chưa xong, nhất định phải thừa dịp thanh niên trí thức về nông thôn để rời khỏi Thủ đô, nếu không thì đừng nói là không tìm được Yến Thiếu Đường mà ngay cả Yến Thiếu Cách và Yến Thiếu Ương cũng có thể gặp chuyện, anh không thể bảo vệ nhiều người như vậy được Trước kia, hào quang của nhà họ Yến rực rỡ vô cùng, ông lão chính trực ngay thẳng, gây thù không ít người trong quân đội, giờ đây sa sút đối với một số ít người không khác gì là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt Nói cách khác, nếu một ngày ông lão bất bình tạo phản, nhà họ Yến chắc chắn sẽ rơi vào dầu sôi lửa bỏng Anh lại muốn buông bỏ hết tất cả, nhập ngũ bắt đầu lại từ đầu, xử lý hết bọn đầu trâu mặt ngựa kia Thế nhưng bây giờ mất đi Yến Thiếu Đường, nếu anh rời đi thì trong nhà còn hai đứa em sẽ trở thành thịt cá, mặc cho người chém giết Vì kế hoạch hôm nay, cũng là để rời khỏi Thủ đô, tạm thời biến mất khỏi tầm mắt của những người kia Trong rừng không sợ không có củi đốt, anh khác ông lão, từ trước đến giờ không phải là người chính trực ngu muội kia Chỉ cần chờ đến thời cơ, tạm lánh đi mới làm được việc lớn Thiếu Đường, anh xin lỗi em.