Tống Kim An về nhà, không tiếp tục dọn hành lý mà ngồi trên ghế sô pha chờ mẹ tan làm về Cha anh ấy đảm nhận ở địa phương, chỉ khi chủ nhật hoặc Thủ đô có việc mới rảnh về nhà, rất bận rộn, mẹ anh ấy thì khác, bà ta làm việc ở Thủ đô mà lại nhận chức về công an cơ quan, phụ trách tìm người mất tích Tống Kim An vẫn đợi đến hơn một giờ thì đồng chí Vương Huệ mặc đồ làm việc, đeo túi trên vai trở về "Mẹ, cuối cùng mẹ cũng về rồi Tống Kim An đứng dậy chào đón, ân cần cầm lấy túi đeo trên vai của Vương Huệ rồi treo lên móc treo trước cửa, trên mặt anh ấy là nụ cười nịnh nọt Anh ấy trời sinh anh tuấn dịu dàng, lúc cười lên làm người như có cơn gió xuân ấm áp Vương Huệ đương nhiên hiểu rõ con trai của mình, trước tiên cười một tiếng rồi bỗng nhớ đến chuyện thanh niên trí thức về nông thôn xôn xao dạo gần đây, ý cười trên mặt hơi thu lại, bà ta híp mắt nói: "Con muốn làm gì Tống Kim không nói ngay, chỉ kéo Vương Huệ đi đến ngồi xuống ghế sô pha Anh ấy mím môi, con ngươi màu nâu nhạt không nháy mắt nhìn Vương Huệ, hỏi nhỏ: "Mẹ, chú Yến sẽ không xảy ra chuyện gì đúng không ạ Mẹ biết ông ấy là một người cẩn thận luôn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng, là người tốt đấy ạ "Mẹ, giao tình giữa chúng ta với nhà họ Yến, với lại con và Thiếu Ngu cùng nhau lớn lên, mẹ quên rồi sao Bọn con có được tên này Đó chẳng phải là nhờ mẹ với dì Thanh phù hộ đặc biệt đặt cho bọn con sao, một người là Thiếu Ngu, một người là Kim An, đều là vì muốn tốt cho bọn con "Mẹ có thể giúp nhà họ Yến một chút được không ạ Mẹ nói với cha giúp họ một chút được không ạ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lúc nghe thấy hai chữ "chú Yến", sắc mặt Vương Huệ lạnh nhạt hẳn Bà ta dựa lưng vào đệm ghế sô pha, hai tay đặt xuống dưới bụng, im lặng nhìn Tống Kim An nói tốt hết mình vì nhà họ Yến, trong mắt anh ấy đầy vẻ van xin, thiếu chút nữa quỳ xuống dập đầu cầu xin bà ta Tống Kim An không được đáp lại, nhịn không được ngẩng đầu nhìn về phía Vương Huệ: "Mẹ Vương Huệ chậm rãi rót cho mình chén nước, giọng nói bình tĩnh: "Tống Kim An, nói đủ chưa Nói đủ rồi thì mẹ đi nấu cơm, sau này không cần nói mấy lời này nữa, nếu không thì sẽ rước họa cho nhà họ Tống chúng ta Nghe vậy, sắc mặt Tống Kim An bỗng nhiên thay đổi Anh ấy đứng dậy, không tin nổi: "Mẹ Lúc nhà họ Yến xảy ra chuyện, rõ ràng nhà anh ấy xin giúp đỡ khắp nơi, mới qua được bao lâu chứ Làm sao thái độ thay đổi nhanh như vậy Chẳng lẽ đây chính là lòng người vô tình sao? - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Vương Huệ nhìn Tống Kim An hoang mang, nhớ tới Yến Thiếu Ngu hàng xóm thuở niên thiếu đã có tính hoang dã, nhất thời trong lòng phức tạp, bà ta không biết nên vui vì con trai ngây thơ hay nên buồn vì nó ngu ngốc nữa Lúc còn trẻ tuổi không bằng kiên định của Kỷ Thanh, không ngờ tới đứa con trai bà ta sinh ra cũng như thế Vương Huệ thở dài, duỗi tay nắm lấy cánh tay của Tống Kim An, kéo anh ấy ngồi xuống cạnh mình "Kim An, con phải hiểu rằng mọi chuyện không thể nào như ý muốn con người được "Bây giờ tình hình Thủ đô phức tạp, con đừng thấy nhà họ Tống chúng ta vẫn sắc màu rực rỡ nhưng chỉ cần chút sai lầm thì sẽ nối gót theo nhà họ Yến ngay, một khi gặp biến cố, con có thể gánh vác trách nhiệm trong nhà như Yến Thiếu Ngu không "Không phải cha mẹ lòng dạ ác độc mà do nhà họ Yến đắc tội với người không nên, Yến Thú Chi bảo thủ, Kỷ Thanh là người nói chuyện thẳng thắn, cái này là giết địch một ngàn tổn hại tám trăm, con cũng biết lúc nhà họ Yến còn rực rỡ đắc tội biết bao nhiêu người mà "Không phải chúng ta không muốn giúp nhà họ Yến mà là có lòng nhưng không đủ sức "Nhà họ Yến bây giờ như củ khoai nóng bỏng tay, người nào dính dáng đều chết, lúc đầu trong danh sách về nông thôn không có con nhưng không phải con muốn theo quậy phá mà là muốn lội vũng bùn này với nhà họ Yến, đã vậy còn lan truyền chuyện này ra, bây giờ hối hận cũng muộn rồi "Con tự quyết định tham gia về nông thôn có biết cha con tức giận ra sao không "Thôi, việc đã đến nước này, nhiều lời cũng vô ích Tính cách con mềm yếu, tham gia chịu chút khổ cũng tốt, xem như luyện tập cho con, tốt lắm, đến lúc trở về Thủ đô cũng có thể đường đường chính chính nhận một phần công việc tốt rồi "Mẹ không khuyên con nữa nhưng chuyện nhà họ Yến, con không được dính dáng tới nữa Vương Huệ thấm thía nói, ân cần dạy bảo, chỉ hy vọng con trai mình như “tháp ngà” có thể hiểu được, bây giờ tình thế xoay chuyển, bản thân nhà họ Tống cũng khó bảo vệ, sao có thể đi lo cho người khác được Tử đạo hữu bất tử bần đạo, nhà họ Yến cây to đón gió, cũng không thể trách họ được Mặt Tống Kim An tái nhợt, không biết nói thêm gì Vương Huệ lắc đầu, chuẩn bị đứng dậy nấu cơm thì lại nghe Tống Kim An nói: "Mẹ, chuyện của nhà họ Yến con không nói nữa nhưng Thiếu Đường, mẹ có thể giúp con tìm được không ạ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thiếu Đường mới bốn tuổi, mẹ cũng nhìn em ấy lớn lên Nghe vậy, Vương Huệ dừng chân lại, nhìn vẻ khẩn cầu trong mắt con trai, cuối cùng khẽ gật đầu Tống Kim An thở phào nhẹ nhõm, dù không giúp được nhà họ Yến nhưng có thể tìm được Thiếu Đường cũng là chuyện tốt rồi Yến Thiếu Ngu không biết cuộc trò chuyện của Tống Kim An và Vương Huệ, dù có biết thì chắc chỉ khịt mũi coi thường Anh cũng đã từng gọi một tiếng chú Tống dì Huệ nhưng kể từ khi nhà họ Yến gặp biến cố, họ không chút do dự lựa chọn những người kia chỉ vì muốn bảo vệ nhà họ Tống, anh có thể hiểu được nhưng lại thấy chán ghét vô cùng "Anh, anh Nghĩ gì vậy Mau ăn cơm thôi Yến Thiếu Ly gọi vài tiếng, lắc tay trước mắt anh Yến Thiếu Ngu liếc mắt nhìn cô ấy một cái, đồng tử đen như gỗ mun làm người khác sợ hãi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Yến Thiếu Ly ngậm miệng lại ngay, ngoan ngoãn xới cơm, bữa cơm trên bàn không ngon, không có thức ăn béo bở gì, miếng cơm cháy, hai dĩa rau xanh, một miếng thịt cũng không có Từ sau khi nhà vắng vẻ, nấu cơm hằng ngày do Yến Thiếu ly làm, đáng tiếc là cô gái được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, chỉ để cô ấy đánh đàn piano, kéo đàn violin, viết chữ,.. nhưng nấu cơm thì cô ấy không biết làm thật Lúc này, giọng nói u sầu của thanh niên nhỏ tuổi hơn bên cạnh nói: "Anh, chúng ta không tìm Thiếu Đường nữa thật sao Bọn họ đã tìm nhiều ngày, mỗi ngày đều đi sớm về trễ mà một chút manh mối cũng không có, mọi người hiểu rõ Yến Thiếu Đường đã bị bọn buôn người bắt đi, bây giờ có khả năng ở bất cứ chỗ nào nhưng sao lại từ bỏ chứ Yến Thiếu Ngu cụp mắt, đều đều nói: "Chúng ta phải rời khỏi Thủ đô Nói xong, anh múc cơm trong chén, cũng không dùng bữa nữa, nuốt miếng cơm cháy khô quắt xuống bụng Yến Thiếu Ly khóc thút thít, nhà mình phân tán hết rồi Yến Thiếu Ương cắn môi, muốn nói gì đó nhưng lại không nói nổi, anh ấy biết, anh cả vì cái nhà này đã hy sinh rất nhiều, quyết định của anh lúc này chắc chắn là đã đau lòng rất lâu rồi Anh ấy là anh hai trong nhà, lúc này chỉ có thể ủng hộ chứ không phản đối được Nghĩ như thế, Yến Thiếu Ương miễn cưỡng lên tinh thần giật giật miệng, đổi đề tài nói: "Cũng không biết huyện Thanh An như thế nào nữa, em và Thiếu Ly chưa bao giờ đi khỏi Thủ đô cả Lúc nói chuyện tham gia về nông thôn, tiếng khóc của Yến Thiếu Ly cũng nhỏ hơn chút Cô ấy nhìn Yến Thiếu Ngu, nức nở nói: "Anh, sao chúng ta phải đến huyện Thanh An vậy Chỗ đó xa quá Yến Thiếu Ngu cong mi mắt, khẽ cười, giọng nói mát lạnh dễ nghe ý vị sâu xa: "Xa Nếu không xa thì anh đã không chọn nơi đó rồi Xa mới tốt.