Nói thật thì Điền Tĩnh đúng là còn có thể lợi dụng được Lâm Cẩm Thư Lần trước ở trạm y tế huyện, lúc cô ta đưa Tần Vạn Giang về thì vẻ mặt rất vui mừng, chắc hẳn lúc đó trong lòng đã có ý định lợi dụng, mà muốn thật sự đạt được lợi ích thiết thực thì chỉ có thể dựa vào Cố Duệ Hoài Cố Nguyệt Hoài mím môi suy nghĩ rồi đứng dậy đưa đứa bé cho Cố Chí Phượng, sau đó đi ra ngoài Sắc mặt Cố Chí Phượng hơi thay đổi: "Thằng hai, thằng ba, mau, hai đứa mau đi xem, đừng để xảy ra chuyện gì Ông còn nhớ lần trước thằng hai phát điên, con gái ông chạy đi tìm Điền Tĩnh, suýt nữa thì bị bóp chết, lần này không giống, có dân quân áp giải, nếu bị người ta nhìn thấy thì không phải chuyện đùa đâu Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài vội đuổi theo nhưng thấy Cố Nguyệt Hoài đứng yên trước cửa nhà Điền Tĩnh Còn trong sân, dưới màn đêm, những người của đội dân quân cầm đèn lồng tỏa ra ánh sáng mờ ảo, Cố Duệ Hoài và Điền Tĩnh đứng đối diện nhau, một cao một thấp nhưng về khí thế thì rõ ràng Cố Duệ Hoài bị lép vế Cố Duệ Hoài lắp bắp nói: "Tiểu Tĩnh, anh sẽ cùng em đến trại cải tạo Điền Tĩnh bình tĩnh nhìn cậu ta, vốn định trút sự căm hận với Cố Nguyệt Hoài lên tên ngốc này nhưng nghĩ đến chuyện công việc bên Tần Vạn Giang vẫn chưa có kết quả, cô ta lại im lặng Cố Duệ Hoài nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của cô ta, trong lòng hơi lạnh, tuy cô ta không từ chối nhưng rõ ràng không muốn cậu ta đi cùng "Anh tưởng quan hệ của chúng ta đã.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Duệ Hoài nuốt nước bọt, há miệng thở dốc, lời nói hơi khô khốc thốt ra, cậu ta muốn miêu tả mối quan hệ của mình và Điền Tĩnh nhưng nghĩ lại thì cô ta cũng chưa từng nói yêu cậu ta Điền Tĩnh mím môi, miễn cưỡng cười nói: "Anh hai Cố, một thời gian nữa tôi sẽ về, anh không cần đi chịu tội đâu, huống hồ vết thương trên chân anh lại nứt ra rồi, trại cải tạo không thể cho anh nghỉ ngơi đàng hoàng được đâu Cô ta nói dễ nghe lắm nhưng rõ ràng là đã từ chối Sắc mặt Cố Duệ Hoài thoáng chốc hoảng hốt, không kìm được nghĩ đến lời Cố Nguyệt Hoài vừa nói, lợi dụng, tất cả chỉ là lợi dụng, là vì cái kho báu mà cô ta cho rằng được chôn ở phía sau nhà họ Cố ư Vết thương trên chân âm ỉ đau nhưng lại khiến đầu óc cậu ta càng tỉnh táo hơn Cậu ta không phải kẻ ngu, đương nhiên biết mối quan hệ giữa Điền Tĩnh và Trần Nguyệt Thăng rất mập mờ, hai người suýt nữa thì kết hôn, vậy cô ta dựa vào đâu mà bỏ Trần Nguyệt Thăng để thích cậu ta chứ? - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cậu ta tự biết mình, so với đội trưởng đội sản xuất tương lai xán lạn như Trần Nguyệt Thăng thì cậu ta chỉ là một tên du côn không có bản lĩnh gì, thậm chí còn không kiếm được công điểm, không có cách nào cho Điền Tĩnh một cuộc sống ổn định "Em sợ anh đi theo sẽ.. Cố Duệ Hoài môi run rẩy: "Sẽ làm hỏng danh tiếng của em sao Điền Tĩnh cau mày nhìn Cố Duệ Hoài: "Hôm nay anh bị làm sao vậy Toàn nói những lời kỳ quái, được rồi, anh hai Cố, anh mau về đi, tôi phải đi rồi, nếu không lát nữa bí thư đến thúc giục thì lại phiền lắm Nói xong, Điền Tĩnh chuẩn bị đi theo những người của đội dân quân đến trại cải tạo Cô ta chưa bao giờ tự trách mình, đã không còn cách nào thay đổi cục diện này thì đành chấp nhận, dù sao cũng không thể vì chuyện nhỏ này mà đi chết, chỉ cần giữ được mạng thì sớm muộn gì cũng có cơ hội lật ngược tình thế Khi cô ta lướt qua Cố Duệ Hoài thì bị cậu ta túm lấy cánh tay lại "Còn chuyện gì nữa Điền Tĩnh nghiêng đầu nhìn cậu ta, giọng điệu hơi mất kiên nhẫn Môi Cố Duệ Hoài trắng bệch, không hiểu sao đột nhiên cậu ta có cảm giác tự hủy hoại bản thân nên nói: "Lâm.. Mẹ anh nói, bà ấy cũng sống rất khó khăn, không thể tìm việc cho anh được Nghe vậy, sắc mặt Điền Tĩnh thay đổi Khuôn mặt cô ta hơi dữ tợn: "Anh nói gì Không có việc Sao có thể Anh là con trai ruột của bà ấy mà Cố Duệ Hoài im lặng nhìn cô ta, thân thể cứng đờ nhưng đầu óc lại tỉnh táo chưa từng có Điền Tĩnh hít sâu một hơi rồi nói với hai người của đội dân quân: "Các đồng chí, tôi còn muốn nói hai câu riêng với anh ấy, các anh xem có thể thông cảm được không Tôi chắc chắn sẽ không chạy trốn Vẻ ngoài cô ta xinh đẹp, tuy sắp bị cải tạo lao động nhưng vẻ đẹp tươi tắn không giống như được nuôi dưỡng ở nông thôn Hai thanh niên của đội dân quân nhìn nhau, cũng không làm khó thêm: "Chúng tôi ở phía trước, nhanh lên đấy Nói xong, hai người đi trước mấy bước rồi đứng ở mép bờ ruộng chờ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lúc này, Điền Tĩnh nhìn thấy anh em Cố Nguyệt Hoài đứng ngoài sân Cô ta cười lạnh, hất tay Cố Duệ Hoài ra, lần này hoàn toàn không che giấu sự ghê tởm của mình Trần Nguyệt Thăng và Cố Duệ Hoài khiến cô ta hiểu rằng đàn ông hoàn toàn không đáng tin, thay vì tiếp tục dính vào mối quan hệ tay ba làm hỏng danh tiếng của mình thì chỉ bằng từ bây giờ hãy trân trọng bản thân, chờ đợi Tống Kim An cho rồi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Dù sao thì Trần Nguyệt Thăng cũng đã nhìn thấu cô ta, giờ đã hoàn toàn không còn tình cảm, thậm chí còn nảy sinh tình cảm mập mờ với Cố Nguyệt Hoài Còn Cố Duệ Hoài cũng không quá ngu, đã hiểu ra rằng lòng tốt của cô ta dành cho cậu ta đều xuất phát từ việc lợi dụng, nếu không thì tối nay đã không nói nhiều như vậy nữa, cậu ta đã nghi ngờ cô ta rồi mà Nhưng nghĩ lại thì cũng bình thường, trước đây cô ta chưa từng che giấu sự thèm muốn của mình đối với vườn rau phía sau nhà họ Cố Đối với Cố Duệ Hoài, cô ta từng có chút biết ơn nhỏ nhoi nhưng chỉ có vậy thôi, Cố Duệ Hoài đã không còn giá trị lợi dụng, không tìm thấy kho báu, công việc cũng không có, nhà họ Cố cũng từ bỏ đứa con trai này rồi, tiếp tục dây dưa với cậu ta chỉ có hại chứ không có lợi Bây giờ cô ta chỉ cần bình an vô sự, đợi khi trở về từ trại cải tạo, đối phó tốt với một mình Tống Kim An là được Trong tiểu thuyết, nam chính Tống Kim An này ôn hòa lương thiện, là một người cực tốt Không tìm thấy bàn tay vàng thì kế sách hiện tại là phải nắm chặt Tống Kim An, đây là cơ hội duy nhất để cô ta thay đổi vận mệnh, vượt qua giai cấp Hơn nữa, Cố Nguyệt Hoài đúng là có chút kỳ quái, có lẽ có cái gọi là vận may của nữ chính che chở thật Sau này cô ta phải cố gắng kiềm chế bớt, không đối đầu trực tiếp với cô nữa Còn muốn xử lý Cố Nguyệt Hoài thì chỉ có thể dựa vào nam chính Tống Kim An thôi Nghĩ thông suốt mọi chuyện, sắc mặt Điền Tĩnh bình tĩnh hơn một chút Khi bị hất ra, Cố Duệ Hoài loạng choạng một chút, sau đó ngẩng đầu ngơ ngác nhìn cô ta nhưng khuôn mặt lại còn khó coi hơn cả quả cà bị sương đánh Điền Tĩnh liếc nhìn Cố Nguyệt Hoài, khảy ngón tay rồi cười lạnh nói: "Đúng là đồ tàn phế vô dụng, nếu anh có một nửa thông minh của Cố Nguyệt Hoài thì cũng không bị tôi xoay như chong chóng rồi "Tôi chưa từng thích anh, chỉ lợi dụng anh mà thôi "Cố Duệ Hoài, sao anh không soi gương xem mình đi, còn chẳng đẹp bằng Trần Nguyệt Thăng, người nhà không làm nghề chính đáng, cảnh nhà nghèo rớt mồng tơi, anh lại cho rằng tôi muốn yêu anh à Đúng là buồn nôn "Cố Nguyệt Hoài, anh trai của cô vì tôi mà đoạn tuyệt với cả nhà, đau lòng không Nói xong câu này thì Điền Tĩnh đưa tay sờ cổ, nụ cười càng thêm lạnh lẽo, giọng điệu đầy chế giễu: "Người anh trai thân yêu của cô còn vì tôi mà suýt bóp chết cô đấy, ha ha ha, nói ra thì Cố Duệ Hoài cũng có ích lắm, ít nhất thì cậu ta có thể làm con dao sắc bén nhất trong tay tôi, đâm cho cô đầy thương tích "Chậc, thật đáng tiếc "Cô nói xem, cho dù hai người các người có hàn gắn lại thì có nhổ được cái gai trong lòng này không "Nghĩ đến việc từ nay anh em ruột thịt các người có sự ngăn cách, tôi cũng yên tâm rồi "Trận này cô thắng rồi nhưng đừng đắc ý, sớm muộn gì tôi cũng sẽ quay lại."