Nói xong Điền Tĩnh không quay đầu lại mà đi về phía đội dân quân Cố Duệ Hoài ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cô ta, hai mắt trống rỗng không có chút ánh sáng, giống như linh hồn đã bị đào rỗng Cậu ta mím môi, chậm rãi nói: “Em chưa từng thích anh sao?”
Điền Tĩnh đã đi xa, mắt Cố Duệ Hoài đột nhiên tối sầm lại, cắm đầu ngã xuống đất “Thằng hai!” Cố Đình Hoài la to một tiếng, chạy vọt tới Cố Tích Hoài cũng kinh ngạc, anh hai nhất thời không tiếp nhận được sự thật này nên ngất đi sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài đứng im tại chỗ không hề di chuyển, cô lẳng lặng nhìn Cố Duệ Hoài, trong lòng chẳng có chút cảm xúc nào Cô nghĩ bản thân không cần phải kiểm chứng nữa, kiếp trước là Cố Duệ Hoài nói cho Điền Tĩnh biết chuyện Cố Chí Phượng đi chợ đen mua bán đồ Cố Duệ Hoài là người vì yêu mà sinh ác, vì yêu mà không màng tất cả mọi thứ, từ đầu tới đuôi chưa từng có tình cảm anh em gì Sở dĩ cậu ta mang cô về nuôi là bởi vì việc gia đình tan nát có một phần nguyên nhân do cậu ta, vì thẹn trong lòng nên muốn đền bù Sở dĩ cậu ta tình nguyện bị vợ con bỏ cũng muốn nuôi cô là vì trong lòng cậu ta chưa bao giờ có vợ và con Nếu như nửa đời trước trong lòng cậu ta chỉ có Điền Tĩnh, vây nửa đời sau e rằng chỉ có cảm giác áy náy với cha mà thôi Hóa ra cô chưa từng hiểu rõ người anh hai này Cố Nguyệt Hoài nhìn Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài nôn nóng, khẩn trương, hoảng hốt ôm người đi tìm chú sáu, đột nhiên cô cảm thấy thật vô nghĩa, vẻ mặt bình tĩnh quay về. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cố Chí Phượng nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: “Bé con, con không sao chứ?”
Cố Nguyệt Hoài nhìn Yến Thiếu Đường được ông ôm trong lòng, cô bé đã ngủ rồi Cô nhận lấy Yến Thiếu Đường từ tay Cố Chí Phượng, nhỏ giọng nói: “Cha, Cố Duệ Hoài ngất, anh cả đã mang anh ấy đi tìm chú sáu, cha qua đó xem thế nào đi.”
Nghe thế, Cố Chí Phượng nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nói: “Trời gây nghiệt còn có thể tha thứ, người tự gây nghiệt không thể sống Cha đã đuổi nó ra khỏi nhà thì sẽ không cho nó về nữa!”
Cố Duệ Hoài là con của ông, nhưng cũng là đứa đầu óc nông cạn đầy nguy hiểm Tuy ông thương con trai nhưng cũng không thể không quan tâm con gái Trong lòng ông, bé con mới là quan trọng nhất Năm ngón tay còn có ngón dài ngón ngắn, ông thật sự chưa từng giấu diếm sự bất công của mình Cố Chí Phượng mãi mãi không thể quên được tối hôm đó, đôi mắt Cố Duệ Hoài đỏ bừng, giống như ác quỷ bóp chặt cổ Cố Nguyệt Hoài, dáng vẻ như kẻ ác muốn lấy mạng cô, lúc đó cậu ta thật sự muốn giết Cố Nguyệt Hoài Đứa con trai đáng sợ như thế, ông tuyệt đối không thể để cậu ta quay về [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hôm nay, cậu ta có thể vì Điền Tĩnh mà giết em gái, ngày mai cũng có thể vì một người phụ nữ khác giết chết cả nhà Cố Nguyệt Hoài nhìn Cố Chí Phượng một chút, cô cong khóe môi lên, không nói gì nữa mà ôm Yến Thiếu Đường về phòng Cô đặt Yến Thiếu Đường vào trong chăn, khóa trái cửa lại rồi vào trong không gian Sumeru Trong không gian, cây lúa trùng trùng điệp điệp lượn sóng, mùi thơm lan tỏa khắp mọi nơi, khiến lòng người bình an Như thường lệ, Cố Nguyệt Hoài thu hoạch lương thực, gieo hạt, nhặt trứng gà, vui mừng vì phát hiện có thêm một đám thỏ con Khi các món đồ đều được chất đống trong nhà kho, cô lại bắt đầu những việc hàng ngày như giữ thóc, giã gạo Làm một hồi lâu, những cái túi cũ mới được lấp đầy hết Cô theo thường lệ chạy vài vòng quanh bãi cỏ, uống một ít nước giếng trong không gian rồi mới rời đi Bên ngoài vô cùng yên tĩnh, cô cũng không để ý hai người anh trai trở về khi nào, cứ thế nằm xuống giường, bận rộn mấy ngày nay cô cũng cảm thấy mệt rồi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Một đêm ngon giấc Khi Cố Nguyệt Hoài tỉnh dậy thì nghe thấy giọng của Lâm Cẩm Thư Giọng nói bà ta sốt ruột, thậm chí còn có chút nghẹn ngào: “Chân thằng hai không thể chậm trễ được nữa, tôi sẽ đưa nó lên thành phố ngay.”
Cố Chí Phượng há to miệng như có trăm ngàn lời muốn nói, nhưng rồi cuối cùng vẫn không nói câu nào Cố Nguyệt Hoài nhìn Yến Thiếu Đường một chút, cô bé còn đang ngủ say, không có dấu hiệu bị đánh thức Cô đứng dậy đi ra khỏi phòng, gian ngoài không lớn giờ đứng đầy người Cố Chí Phượng, Lâm Cẩm Thư, Cố Đình Hoài, Cố Tích Hoài và Cố Duệ Hoài đang nằm trên giường bất tỉnh nhân sự Ngoài ra còn có một cô gái trẻ tầm mười ba mười bốn tuổi Cô ta có vẻ thanh tú, có vài phần thu hút như Lâm Cẩm Thư Cố Nguyệt Hoài nhắm chặt mắt lại, kiếp trước cô đã gặp người này Tần Hoa Hảo – là cô chị gái trong cặp song sinh long phượng mà Lâm Cẩm Thư sinh cho Tần Vạn Giang Mặc dù Lâm Cẩm Thư sống ở nhà họ Tần như chim hoàng yến, nhưng hai đứa bé bà ta sinh lại hưởng cuộc sống của cô chủ cậu chủ giàu có Sinh hoạt ở nhà họ Tần đều do một tay bà cụ Tần quyết định Mặc dù bà cụ không thích Lâm Cẩm Thư dùng sắc đẹp mê hoặc con trai mình, nhưng rất thích đôi song sinh này, song sinh long phượng trong mắt người già là chuyện vô cùng may mắn Tần Hoa Hảo và Tần Nguyệt Viên được bà cụ Tần nuôi nấng từ nhỏ, không thân thiết lắm với Lâm Cẩm Thư, thậm chí dưới sự ảnh hưởng của bà nội, bọn họ còn không tôn kính bà ta Nếu không phải có Tần Vạn Giang kìm hãm thì không biết cuộc sống của Lâm Cẩm Thư gian nan tới cỡ nào Lúc đó cuộc sống của cô túng thiếu, cha thì ngồi tù, anh cả chết, anh hai cưới vợ chuyển đi nơi khác, anh ba đi xa khỏi Thủ đô, ngay cả anh cũng đang ở trong quân ngũ, không nhận được bất kỳ tin tức nào Cô không còn cách nào khác, chỉ có thể nghe ngóng thông tin từ bác gái cả, sau đó tới ở nhờ nhà mẹ ruột Có điều cô chỉ ở nhà họ Tần không tới một tháng đã nếm trải không biết bao quả đắng từ Tần Hoa Hảo và Tần Nguyệt Viên Đôi song sinh long phượng này bị bà cụ Tần nuôi dưỡng trở nên kiêu căng ngạo mạn, thậm chí còn có chút độc ác Cơm cô ăn không hiểu sao lại có côn trùng, chăn nằm cũng bị giội nước ẩm ướt, lúc đi ra ngoài sẽ bị hai người bọn họ kéo tới trước mặt bạn bè họ nhục mạ, thậm chí, lần đáng sợ nhất, hai người họ suýt nữa đã hại cô mất mạng Nhớ lại những chuyện cũ khiến cảm xúc Cố Nguyệt Hoài có chút khó tả Nhưng sau khi sống lại và trải qua không ít chuyện, khiến cô không bộc lộ cảm xúc ra ngoài Cô mím môi, tạm thời không để tâm tới những chuyện xảy ra mấy ngày nay, mà sự xuất hiện của cô cũng thu hút sự chú ý của toàn bộ mọi người trong nhà Lâm Cẩm Thư nhỏ giọng hỏi: “Nguyệt Hoài…”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu nhẹ với bà ta, khách sáo gọi: “Bà Lâm.”
Nghe vậy, ánh mắt Lâm Cẩm Thư ảm đạm đi nhiều Ngược lại Tần Hoa Hảo đứng đằng sau đang buồn bực chán ghét chỗ này lại vô cùng kinh ngạc mà nhìn Cố Nguyệt Hoài một lúc Trong suy nghĩ của cô ta, cả nhà chồng trước của mẹ cô ta là sự tồn tại đáng xấu hổ của nhà họ Tần Cô ta vốn muốn mượn cơ hội lần này để mỉa mai nhục nhã cả nhà này một trận, không ngờ rằng cô lại không theo lẽ thường Cô không phải nên khóc lóc, van nài bấu víu quan hệ với mẹ cô ta sao Bà Lâm Tròng mắt Tần Hoa Hảo đảo tròn, hiếu kỳ đánh giá Cố Nguyệt Hoài Cố Nguyệt Hoài xem như không thấy ánh mắt của cô ta, cô nhàn nhạt nhìn lướt qua Cố Duệ Hoài đang nằm trên giường hôn mê bất tỉnh rồi nhìn về phía Cố Chí Phượng “Cha, Cố Duệ Hoài thế nào rồi?”
Cố Chí Phượng lắc đầu, giọng nói nặng nề: “Tối qua đưa nó tới chỗ chú sáu thì bắt đầu lên cơn sốt, lúc đầu cơn sốt đã hạ xuống rồi nhưng sau đó lại còn sốt cao hơn Chú sáu nói cho dù tới bệnh viện thì chân cũng không nhất định có thể giữ được.”
Cố Nguyệt Hoài hiểu rõ, gật gật đầu, vẻ mặt không có nhiều thay đổi Chân bị thương nặng còn cố sức chạy tới chạy lui, miệng vết thương vốn đã được khâu tốt lại lần nữa vỡ ra, lây nhiễm vi khuẩn, không bị sốt mới là chuyện lạ Bộ dáng cậu ta lúc này, nói không chừng câu nói của cô sẽ thành hiện thực Cố Duệ Hoài có thể sẽ bị cắt chân.