Vẻ mặt lạnh nhạt của Cố Nguyệt Hoài khiến Tần Hoa Hảo cười ha hả Hai tay cô ta khoanh trước ngực, hếch mũi lên tận trời, rõ ràng chỉ là đứa con nít hơn mười tuổi nhưng lời nói lại vô cùng độc ác: “Này, đó không phải anh ruột cô à Sao cô chẳng có phản ứng gì thế Ha ha, có phải cha cô dạy bảo sao mà tình cảm anh em không hoàn thuận không?”
Đột nhiên Lâm Cẩm Thư quay qua, tức giận nói: “Tần Hoa Hảo!”
Tần Hoa Hảo bĩu môi, không sợ chút nào, ngược lại còn trừng mắt nhìn Lâm Cẩm Thư: “Hừ, hung dữ cái gì chứ!”
Cảm xúc của người nhà họ Cố cũng khác nhau, Cố Chí Phượng sau khi nghe Tần Hoa Hảo nói xong thì mắt trợn lên thấy mỗi lòng trắng, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh Cố Duệ Hoài suýt nữa bóp chết Cố Nguyệt Hoài, chẳng lẽ thật sự vấn đề ở chỗ ông Sắc mặt Cố Nguyệt Hoài lạnh lùng, cô còn chưa nói thì Cố Tích Hoài đứng bên cạnh đã cười lạnh nói: “Bà Lâm, khi còn trẻ bà cũng được học hành, Tần Vạn Giang lại là bí thư công xã Hoàng Oanh, sao lại dạy ra đứa con gái miệng mồm thối hoắc thế?”
Gương mặt Cố Tích Hoài lạnh lùng nghiêm túc, lúc nói chuyện cũng chẳng cả nể gì cả Sắc mặt Lâm Cẩm Thư trắng bệch, câu này không khác nào con dao đâm vào lòng bà ta Tần Hoa Hảo cắn chặt răng, trợn mắt nhìn Cố Tích Hoài: “Anh là cái thá gì mà dám dạy bảo tôi Đồ nhà quê!”
“Chát…”
Một tiếng vang giòn tan quanh quẩn khiến không khí trong phòng lập tức trở nên im lặng và nặng nề Đôi môi Lâm Cẩm Thư mím chặt hơi run lên, chỉ vào Tần Hoa Hảo, giọng nói xót xa: “Con nói đủ chưa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tần Hoa Hảo, mẹ thật sự chiều hư con rồi.”
Tần Hoa Hảo ôm mặt, không thể tin nổi nhìn Lâm Cẩm Thư: “Mẹ đánh con?”
Nói xong, khóe mắt cô ta rưng rưng nước mắt nhưng lại kìm nén không để nó rơi xuống Một lúc lâu sau, cô ta đột nhiên cười lạnh nói: “Mẹ vì đám người nhà quê này đánh con Con sẽ về mách bà nội Mẹ cứ chờ đó!”
Tần Hoa Hảo nói xong thì vén rèm chạy ra ngoài Lâm Cẩm Thư cảm thấy đau đầu, bà ta nhìn Cố Duệ Hoài đang nằm trên giường rồi lại nhìn Tần Hoa Hảo chạy ra ngoài, nhất thời lưỡng lự Cố Đình Hoài là anh lớn trong nhà, đương nhiên làm việc không thể chỉ dựa vào cảm tính Chuyện quan trọng nhất bây giờ là chân của Cố Duệ Hoài, hơn nữa Lâm Cẩm Thư lái xe tới, tất nhiên có thể dễ dàng đưa cậu ta lên thành phố chữa bệnh Nghĩ như vậy, anh ấy xoay người đuổi theo, giọng nói từ đằng sau lưng bà ta truyền tới: “Để con đi tìm con bé.” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Lâm Cẩm Thư thở phào, bà ta không muốn tiếp tục ở lại đây lâu hơn nữa Bà ta giơ tay lau đi khóe mắt, chỉ vào Cố Duệ Hoài ở trên giường rồi nói: “Mọi người giúp đỡ nâng Duệ Hoài ra xe đi, mẹ mang nó lên thành phố.”
Cố Chí Phượng lấy lại tinh thần, ông im lặng cùng với Cố Tích Hoài nâng Cố Duệ Hoài ra xe Bây giờ không phải lúc hành động theo cảm tính, mặc dù ông không muốn nhận lại đứa con trai Cố Duệ Hoài này, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn cậu ta bị gãy chân Lâm Cẩm Thư là người làm mẹ, bà ta tình nguyện tốn công tốn sức, ông cũng không từ chối Cố Nguyệt Hoài không cùng đi ra ngoài, chỉ nhìn theo một chút rồi lại thôi Cố Duệ Hoài không tự biết thương tiếc bản thân thì sao cô lại phải quan tâm cơ chứ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Quan hệ giữa hai người họ ở kiếp này đã tới mức độ như vậy, cô cũng đã cố gắng bù đắp, nhưng thực tế đã chứng minh chẳng có tác dụng gì, cho nên sau này bọn họ ai lo phần nấy thôi Trải qua chuyện này rồi, nếu sau này Cố Duệ Hoài vẫn vì Điền Tĩnh mà gây ra chuyện gì khác thì cô sẽ trở mặt Cố Nguyệt Hoài hờ hững nấu đồ ăn sáng, luộc mấy quả trứng gà, xào ít rau, ăn một bữa đơn giản Cô đánh thức Yến Thiếu Đường, rửa mặt xong rồi bóc trứng gà cho cô bé ăn Sau khi cô bé nắm chặt quả trứng, cắn một cái vào quả trứng trắng bóc, đôi mắt sáng rực lên, tới tận khi đã ăn hết một quả vẫn còn cảm thấy chưa thỏa mãn Cô bé quay qua nhìn Cố Nguyệt Hoài, ngẫm nghĩ một chút, cái miệng nhỏ hơi cong lên, giống như thể muốn nói chuyện nhưng lại mờ mịt luống cuống không biết nên nói gì để diễn tả suy nghĩ của mình Cô bé ngồi đó ngơ ngác, im lặng một lúc lâu Cố Nguyệt Hoài ăn cơm xong nhìn qua Yến Thiếu Đường, nhỏ giọng nghi ngờ hỏi: “Em sao thế?”
Yến Thiếu Đường vươn tay, sờ vào trứng gà còn thừa lại trong chén, rồi lại nhìn Cố Nguyệt Hoài một chút, mặc dù cô bé không nói gì nhưng vẫn có thể biểu đạt ý kiến của mình rất rõ ràng Cố Nguyệt Hoài mở to mắt, trong lòng vừa kinh ngạc vừa vui vẻ, giọng nói càng nhỏ nhẹ hơn: “Em muốn ăn trứng gà nữa à?”
Yến Thiếu Đường liếm môi, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào trứng gà Mặc dù Cố Nguyệt Hoài không nghe được câu trả lời nhưng vẫn rất vui mừng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Yến Thiếu Đường đã thật sự thay đổi, bây giờ cô bé có thể biểu đạt đơn giản một vài suy nghĩ của mình, xem ra, sau một khoảng thời gian nữa, cô bé thật sự có thể khôi phục lại như người bình thường Đây thật sự là tin tức rất tốt, cũng khiến chút lo lắng trong lòng Cố Nguyệt Hoài vơi bớt đi một chút Cô bóc cho Yến Thiếu Đường một quả trứng gà Lúc này, Cố Chí Phượng và Cố Tích Hoài cũng đã quay về Vẻ mặt cả hai khá khó coi, Cố Nguyệt Hoài coi như không thấy, bình tĩnh nói: “Cha, anh, nhanh ăn cơm, sắp phải bắt đầu làm việc rồi.”
Cố Chí Phượng khẽ gật đầu, không trách Cố Nguyệt Hoài lạnh lùng, dù sao hành động tối hôm đó của Cố Duệ Hoài cũng khiến người ta tức giận điên người Nếu hôm đó không có ai ngăn cản thì ai biết được sẽ có chuyện gì xảy ra Ông không phải người cha ngu xuẩn, cũng không làm được chuyện bắt con gái tha thứ cho con trai Cố Nguyệt Hoài nhìn thoáng qua cửa phòng, hỏi: “Anh cả đâu rồi ạ?”
Cố Tích Hoài bóc một quả trứng gà, cho vào trong miệng Trong thoáng chốc cậu ấy cảm thấy hình như từ khi tính tình Cố Nguyệt Hoài trở nên tốt hơn, tình hình trong nhà cũng tốt lên Cậu ấy trả lời: “Anh cả theo Lâm Cẩm Thư lên thành phố, chắc vài ngày tới cũng chưa về được.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, ăn xong, cô ôm lấy Yến Thiếu Đường, nói: “Em đi khu chăn nuôi, bát đũa mọi người cứ để đó, giữa trưa em về rồi rửa sau.”
Nói xong cô rời khỏi nhà, đi về phía khu chăn nuôi Trong nhà lập tức trở nên yên lặng Cố Chí Phượng cười đau khổ nói: “Bé con vẫn còn hận thằng hai.”
Cố Tích Hoài ăn liên tục ba quả trứng gà mới cảm thấy bụng lưng lửng, nói: “Cha, cha nghĩ là thấy, anh hai suýt nữa đã giết chết con bé, chuyện này cho dù là ai gặp phải cũng sẽ chửi thề Con cháu tự có phúc của con cháu, cha đừng quan tâm làm gì.”
“Vấn đề là Lâm Cẩm Thư, sao đột nhiên bà ta lại quan tâm anh hai thế Còn tình nguyện mang anh ấy lên thành phố khám chân?”
Sáng sớm hôm nay Lâm Cẩm Thư đột nhiên lái xe tới đại đội sản xuất Đại Lao Tử này dẫn tới chấn động không nhỏ Bây giờ có người nào trong đại đội không biết vợ trước Lâm Cẩm Thư của Cố Chí Phượng giờ thành người giàu rồi Cố Chí Phượng ngược lại chẳng suy nghĩ gì sâu xa, ông vẫn luôn nhớ mãi không quên Lâm Cẩm Thư, đương nhiên cũng không nghĩ gì quá xấu cho bà ấy, ông nói: “Dù sao thằng hai cũng là con ruột của bà ấy, quan tâm một chút là chuyện đương nhiên.”
Cố Tích Hoài cười ha hả, không nói thêm gì cả Cậu ấy luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như thế Sao bà ta lại biết anh hai xảy ra chuyện Hơn nữa anh hai không có đường nào để truyền tin tức đi, trừ khi… Trước khi cậu ta chạy về nhà nói chuyện thay cho Điền Tĩnh thì đang ở với Lâm Cẩm Thư Người anh hai kia chán ghét Lâm Cẩm Thư tới thế nào e rằng không ai hiểu rõ hơn cậu ấy Nếu nói Cố Nguyệt Hoài là người cậu ta ghét nhất, vậy Lâm Cẩm Thư có thể vinh hạnh được xếp thứ hai Đang êm đang đẹp sao cậu ta lại đi tìm Lâm Cẩm Thư Rốt cuộc trong chuyện này có gì mà bọn họ chưa biết?