Cố Nguyệt Hoài nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên Điền Tĩnh thực sự nghĩ rằng chỉ cần thoát khỏi Cố Duệ Hoài là mọi việc đều sẽ ổn thỏa à Nhậm Thiên Tường vốn đã có ý nghĩ không trong sạch đối với Điền Tĩnh, đang nóng lòng muốn thử Bây giờ lại còn có thêm cả vàng bạc đồ cổ, vậy đời này cô ta khó mà có thể thoát khỏi người này, lao động cải tạo, ngày ngày đối mặt, tình cảm chắc chắn sẽ tiến mạnh vượt bậc Nếu như duyên phận của hai người đấy không cạn, muốn đi đến hôn nhân, vậy thì cô nhất định sẽ tặng cho họ một món quà lớn Lúc Nhậm Thiên Tường chuẩn bị đi theo Cố Nguyệt Hoài về đại đội sản xuất Đại Lao Tử, rẽ vào một cửa ngã ba Cố Nguyệt Hoài quay đầu lại nhìn một cái, vẻ mặt bình tĩnh, trở lại khu chăn nuôi Yến Thiếu Đường đang ngủ, Cố Nguyệt Hoài mượn chỗ ngồi trong nhà chăn nuôi để cô bé ngủ ngon, còn cô lại tiếp tục vẽ lên tường Theo tốc độ của cô thì bốn, năm ngày nữa sẽ hoàn thành, hy vọng sẽ có được niềm vui ngoài ý muốn Điền Tĩnh đi đến trại lao động cải tạo, Cố Duệ Hoài được Lâm Cẩm Thư đưa đến bệnh viện thành phố, cuộc sống dần bình lặng trở lại [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ban ngày Cố Nguyệt Hoài đến khu chăn nuôi vẽ tường, ban đêm làm việc trong không gian Sumeru, ngay cả thời gian rảnh rỗi cũng không có Vài ngày sau, công việc vẽ tường đã hoàn thành Vương Phúc và Vương Bồi Sinh nhìn mấy bức tranh trên tường vẽ Nông nghiệp học Đại Trại vô cùng có ý nghĩa, trong mắt họ trào dâng niềm tự hào cùng xúc động, tự hào là vì những bức tranh vẽ trên tường này thể hiện năng lực của đại đội bọn họ, xúc động bởi vinh dự này được Cố Nguyệt Hoài gửi gắm Trước kia thanh danh của Cố Nguyệt Hoài như nào thế nào đã không cần phải nói, giờ đây, cô đã trở thành nữ đồng chí được hoan nghênh nhất trong đại đội Một mặt là bởi kỹ năng cùng sự tài hoa của Cố Nguyệt Hoài, dù sao cô cũng là người phụ nữ có thể kiếm được hai mươi lăm điểm công một ngày, trong mười dặm tám thôn mới là người đầu tiên, danh tiếng đã được lan truyền từ lâu rồi Mặt khác, là khuôn mặt và ngoại hình của Cố Nguyệt Hoài Nếu như nói thì mấy ngày trước Cố Nguyệt Hoài hơi đẫy đà, thì Cố Nguyệt Hoài bây giờ trông bé hơn một chút, gầy đi một chút, dáng người vô cùng yêu kiều, trước sau lồi lõm, cho dù có mặc quần áo rộng thùng thình cũng không thể che đậy được. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cô có vóc người cao, eo thon và đôi chân dài Trên bờ eo ấy là bộ ngực căng phồng, vừa có dáng lại bắt mắt Rõ ràng là một cô gái trẻ nhưng đã có được thân hình đẹp khiến tất cả phụ nữ phải ghen tị Mà so với dáng người, thứ hấp dẫn hơn cả chính là khuôn mặt xinh đẹp của cô Con ngươi linh động như mèo, lại như được trang trí bằng hai hạt ngọc trai sáng chói, chiếc mũi thẳng nhỏ nhắn thanh tú, dưới chóp mũi là một đôi môi đỏ ửng không cần phải tô son Có lẽ vì chưa từng ra đồng nên làn da của Cố Nguyệt Hoài vẫn mịn màng trắng trẻo so với những cô gái cùng tuổi trong đại đội, có thêm một người da trắng, đứng giữa đám đông lại như hạc giữa bầy gà Khuôn mặt của cô, kiều diễm như một bông hoa đào, vẻ đẹp khiến lòng người rung động Trong khoảng thời gian này thậm chí còn có không ít bác gác tới tận cửa, muốn làm mai cho Cố Nguyệt Hoài Có điều, tất cả đều bị Cố Nguyệt Hoài thẳng thừng từ chối Thời gian trôi qua, danh tiếng “tiêu chuẩn cao” của Cố Nguyệt Hoài lại lan rộng, dần dần làm lu mờ danh tiếng "xả hàng gái ế" trước kia Vốn dĩ còn có người không cam lòng, vậy nhưng sau khi nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài lại cảm thấy trông cô như vậy thì có tiêu chuẩn cao cũng là điều bình thường Vương Phúc cảm thán nói: "Tiểu Cố này, tôi phải thay mặt đại đội mà cảm ơn cháu Cố Nguyệt Hoài lắc đầu cười khẽ: "Bí thư chi bộ khách sáo quá ạ, đã nhận ủy thác thì phải hết lòng chứ ạ Với lại cháu cũng đâu phải là làm không công đâu, một ngày hai mươi lăm công điểm, có ai mà không hâm mộ chứ Vương Bồi Sinh chân thành nói: “Cháu nghiêm túc hoàn thành công việc như vậy, cũng coi như đã cống hiến cho đội Cố Nguyệt Hoài dè dặt mỉm cười Vương Phúc ngẩng cao đầu, có phần tự hào, nói: “Bức tranh tường của đại đội chúng ta đã hoàn thành, tôi sẽ nhanh chóng lên báo cáo với công xã, để người đến kiểm tra Nếu vượt qua thì sẽ vô cùng vinh dự, đến khi ấy không chừng sẽ có cả những đại đội khác muốn qua tham quan cũng nên Vương Phúc nói như vậy, ông ấy chắc chắn 90% sẽ được công xã khen ngợi Dù sao cũng không phải ông ấy chưa từng thấy những bức tranh tường do các đại đội khác vẽ Hầu hết các đội đều không có người tài, đều dùng nhân viên kỹ thuật mà công xã gửi đến Tuy nhiên, so với Cố Nguyệt Hoài thì vẫn còn kém xa Con ngươi của Cố Nguyệt Hoài khẽ chớp, nhưng không nói gì Đây là cơ hội cô đang tìm kiếm Vào những năm 1970, nhân tài kỹ thuật vô cùng khan hiếm mà lại được ưa chuộng Chỉ cần công xã vừa ý tranh vẽ tường, vậy thì sắp xếp công việc cho cô cũng không phải thứ gì khó Mà lúc này, các nhà máy có liên quan đến hội họa, bao gồm nhà máy quần áo, nhà máy vải, nhà máy thiết kế quảng cáo, nhà máy in báo, v.v Cơ hội việc làm vẫn còn rất nhiều, chỉ phụ thuộc vào việc có thiếu việc làm hay không Cố Nguyệt Hoài gật đầu, ôm lấy Yến Thiếu Đường, nói: "Nếu đã bàn giao xong công việc thì cháu xin phép đưa Thiếu Đường về ạ, sau này nếu còn có những việc thế này thì bí thư chi bộ và chủ nhiệm cứ gọi cho cháu ạ, đó là việc không thể từ chối Vương Phúc khoát tay, nói: "Hầy Được rồi Về đi Cố Nguyệt Hoài gật đầu, ôm Yến Thiếu Đường mà rời khỏi khu chăn nuôi Vương Phúc chắp tay sau lưng, nhìn Cố Nguyệt Hoài rời đi, thở dài nghi hoặc: “Lúc mới đến vẫn còn là một cô gái mập mạp, nhưng khi rời đi lại rất gầy Công việc của đại đội có phải vô cùng mệt mỏi hay không Vương Bồi Sinh cười: “Ông khỏi phải quan tâm làm gì, Tiểu Cố giảm cân thì có thể dễ tìm chồng hơn mà [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nghe vậy, Vương Phúc tức giận liếc mắt: “Dễ tìm chồng hơn Nào chỉ là dễ tìm, tên nhóc nhà tôi đã có ý này rồi, vừa về đến nhà là cứ hỏi thăm vòng vo, sau này á, có thứ để xem rồi đây Vương Bồi Sinh lắc đầu cười, xoay người quay về phòng, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, hỏi: "Đúng rồi, Điền Tĩnh thế nào Vương Phúc nhíu mày: “Hỏi làm gì Tôi vừa nhận được thông báo bảo là phán án một tháng, mới qua được bao lâu Nói xong, ông ấy thở dài một hơi: “Trước kia ai cũng khen cô Điền kia tính tình tốt, còn chê Tiểu Cố là “xả hàng gái ế” Nhìn tình thế bây giờ hoàn toàn đảo ngược, nhắc tới cũng không ngờ.”
Vương Bồi Sinh mím môi, không nói gì Bên kia, Cố Nguyệt Hoài đã trở về nhà Cô đặt Yến Thiếu Đường lên trên giường sưởi, hỏi: “Chị hấp trứng cho em nhé Nghe vậy, cô bé chớp chớp mắt, làm bộ "ưm" một tiếng, bộ dáng kia hoàn toàn không giống người thiểu năng trí tuệ, chỉ là trông chậm chạp hơn một chút so với những đứa trẻ bình thường khác Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, đưa tay vuốt ve cái mũi nhỏ của Yến Thiếu Đường, sau đó bắt đầu lưu loát hấp trứng Trong lúc hấp trứng không quên nhào bột mì, dự định để tối làm sủi cảo ăn Trong nhà không mua thịt nên cô chỉ định làm bánh bao nhân hẹ và trứng gà đơn giản Bột mì ở nhà có màu trắng như tuyết, cô toàn mượn cớ đến cung tiêu xã, vậy nhưng sau đó lại quay vào không gian Sumeru đổi bột mì Đồ của không gian thì tất nhiên thuộc dạng tinh luyện, có đầy đủ hương vị lúa mì, vô cùng hấp dẫn người ta ăn Trong khoảng thời gian này, khẩu vị của Cố Chí Phượng cùng Cố Tích Hoài đều bị cô kích thích Cố Nguyệt Hoài nhanh chóng hấp chín trứng, cho chút dầu mè lên trên, sau đó đặt lên chiếc bàn nhỏ để Yến Thiếu Đường tự ăn Bây giờ cô bé đã có thể dùng cơm rất tốt, hoàn toàn không cần cô lo nghĩ nữa.