Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 119: Dung mạo được ông trời ưu ái





Yến Thiếu Đường ăn xong cũng vừa lúc Cố Chí Phượng và Cố Tích Hoài tan tầm trở về
Cố Chí Phượng còn chưa bước vào cửa thì đã gào tướng lên: “Con gái, tranh tường của con đẹp thật đấy, dọc đường mọi người đều hỏi thăm cha xem con học vẽ ở đâu, ây chà, con gái làm cha nở mày nở mặt quá!”
Gương mặt Cố Tích Hoài cũng rạng rỡ tươi cười, mấy ngày nay cuộc sống trôi qua thật nhẹ nhàng, quan hệ giữa người trong nhà với nhau cũng rất hòa thuận
Cậu ấy chợt nhận ra, hóa ra điều khiến không khí trong nhà trở nên nặng nề hỗn loạn, tất nhiên là anh hai Cố Duệ Hoài
Cố Nguyệt Hoài không tiếp lời, cười hỏi: “Hôm nay cha đi làm mệt không
Tối hôm nay con chuẩn bị làm sủi cảo.”
“Làm sủi cảo?”
“Làm sủi cảo?”
Cố Chí Phượng và Cố Tích Hoài đồng thời thốt lên một tiếng, nước bọt chảy ra ở khóe miệng, ngẫm lại một chút, hình như ngoài nhưng dịp tết nhất lễ lạc ra thì sủi cảo là món ăn rất đỗi xa vời với bọn họ, dù có ăn thì cũng là sủi cảo trộn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Họ đã nhìn thấy túi bột mì trắng như tuyết ở nhà rồi, chỗ đó mà dùng để làm vỏ sủi cảo thì vừa thơm lại vừa đẹp mắt
Cố Nguyệt Hoài bị phản ứng của hai người chọc cười, gật đầu nói: “Ừm, ăn sủi cảo.”
Nói xong, cô bắt đầu làm phần nhân bánh bao đã được trộn sẵn
Cô chỉ cần chia bột thành nhiều phần là có thể bắt đầu cán bột và gói sủi cảo rồi
Cố Tích Hoài đi rửa tay, nhìn Cố Nguyệt Hoài bận tới bận lui như con thoi trong bếp thì trong lòng có hơi xúc động
Mấy ngày nay cậu ấy phải đi làm, có không ít đồng nghiệp trẻ tuổi bắt quàng làm họ với cậu ấy, đều nói bóng nói gió hỏi thăm chuyện về cô em gái này của nhà mình, ngẫm lại Cố Nguyệt Hoài khi xưa ai gặp cũng ghét thì cậu ấy lại cảm thấy không được quen cho lắm
Có điều nhìn bóng dáng thướt tha đảm đang dưới ánh đèn dầu kia, Cố Tích Hoài không khỏi chép miệng
Em gái cậu ấy quả thực được trời phú cho một vẻ đẹp tự nhiên, dung mạo khá giống với câu nói trong sách: “Cá lặn chim sa, hoa nhường nguyệt thẹn”, nhìn em ấy thì chỉ cảm thấy đó là hình mẫu cho những từ ngữ miêu tả sự mỹ miều trong sách vở kia. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Khoảng một giờ sau, sủi cảo đã được gói xong cả rồi
Những chiếc sủi cảo béo tròn được vớt ra khỏi nước sôi, bốc lên hơi nước trắng xóa trong bát, hương vị độc đáo của sủi cảo tràn ngập trong phòng, hơi nóng tản ra trong không khí, lan tỏa một làn sương mù ấm áp
Cố Nguyệt Hoài bưng sủi cảo lên bàn, Cố Chí Phượng thèm không nhịn nổi há mồm cắn một miếng, nước sốt đầy tràn, nhân sủi cảo đậm đà dậy mùi thơm, chấm thêm tí dấm, mỗi cái một miếng, ông ăn ngon lành, không sao ngừng lại được
Cố Tích Hoài cũng không khá hơn là bao, cắm đầu ăn ngấu nghiến
Bọn họ có là gì, ngay cả Yến Thiếu Đường vừa mới ăn trứng chưng cũng ăn bốn cái sủi cảo
Vừa ăn cơm xong, chuông vào ca làm đã vang lên
Cả nhà Cố Nguyệt Hoài vác cái bụng no căng tròn, cầm theo sổ chấm công xuôi theo dòng người đi về phía khu chăn nuôi, có điều, so với tình cảnh một thân một mình, không có ai thèm để ý đến như trước đây thì bây giờ nhà họ Cố có thể nói là rất được hoan nghênh, dọc đường đi xã viên đồng nghiệp đều rất là nhiệt tình
“Ông Cố, đi chấm công đấy à, con gái cũng đi cùng à, ôi chà, trông xinh xắn quá cơ.”
“Cố Tích Hoài
Chờ tôi với, chờ tôi!”
“Tích Hoài, chúng ta cùng đến khu chăn nuôi chấm công đi?”
“…”
Có rất nhiều người có ý khác, tuy là đang nói chuyện với Cố Chí Phượng và Cố Tích Hoài, nhưng ánh mắt thì chốc chốc lại liếc về phía Cố Nguyệt Hoài đang ôm Yến Thiếu Đường, thái độ như vậy làm Cố Chí Phượng vừa thấy kiêu ngạo lại xót xoa
Ông nhìn con gái, âm thầm thở dài một hơi, con gái ông cũng tới tuổi lấy chồng rồi
Cố Nguyệt Hoài thờ ơ với tất cả mọi người, mặc dù có người lấy hết can đảm đến nói chuyện với cô thì cũng chẳng được nhiệt tình đáp lại, thái độ kiểu trước kia anh hờ hững với tôi, bây giờ thì anh không với tới nổi đâu
Lúc cô chuẩn bị tiến vào khu chăn nuôi thì giọng nói của Trần Nguyệt Thăng vang lên từ phía sau: “Cố Nguyệt Hoài, đợi đã!”
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài thoáng xao động, cô ngoái đầu nhìn về phía Trần Nguyệt Thăng, anh ta thở hồng hộc chạy tới, hình như có chuyện gì quan trọng muốn nói với cô
“Có chuyện gì vậy?” Cố Nguyệt Hoài vẫn giữ thái độ lạnh nhạt như cũ với Trần Nguyệt Thăng, không có gì khác biệt
Tuy nhiên, cảnh tượng cô dừng lại nói chuyện với Trần Nguyệt Thăng đã bị mọi người nhìn thấy, trong lúc nhất thời, trong đầu mỗi người đều nảy ra một ý nghĩ
Cố Nguyệt Hoài vẫn còn thích Trần Nguyệt Thăng
Bọn họ vẫn chưa quên rằng, lúc trước cô mang tiếng là “xả hàng gái ế” là vì Trần Nguyệt Thăng
Trần Nguyệt Thăng nhìn Cố Nguyệt Hoài hoàn toàn khác xưa, trong lòng vừa buồn vừa vui
Điều đáng buồn là bây giờ có rất nhiều người đều đang nhìn chằm chằm vào cô, nhưng điều đáng mừng là cô đã từng rất thích anh ta
Nếu anh ta thay đổi thái độ, liệu cô có còn thích anh ta như trước không
Trần Nhân vốn đang đi theo Trần Nguyệt Thăng, hình phạt của cô ta đã kết thúc và bây giờ cô ta có thể đến khu chăn nuôi để chấm công, có điều thấy Cố Nguyệt Hoài rạng rỡ tỏa sáng như vậy thì tâm trạng của cô ta trở nên cực kỳ phức tạp
Vụ việc của Điền Tĩnh truyền ra gây ồn ào huyên náo, cô ta cũng biết trước kia mình đã ngu xuẩn cỡ nào, mắt mù tai điếc thì thôi đi, lại còn bị Điền Tĩnh quay như chong chóng, đã từng trải nhiều chuyện như vậy nên tính tình của cô ta cũng đã chín chắn hơn nhiều
Mà anh của cô ta, hiển nhiên cũng đã xiêu lòng vì vẻ đẹp của Cố Nguyệt Hoài, bắt đầu hối hận
Cô ta đột nhiên cảm thấy những việc mình làm trước đây quả thật là dư thừa đến nhường nào
Tuy cô ta không còn ghét Cố Nguyệt Hoài nữa nhưng cô ta vẫn không muốn trở nên thân thiết, một mặt là vì sự ngu xuẩn của bản thân mình, mặt khác cũng là vì tính tình lập dị của Cố Nguyệt Hoài
Cô ta có thể thấy rằng Cố Nguyệt Hoài không còn thích anh trai cô ta nữa
Làm sao tình cảm của một người có thể thay đổi nhanh đến vậy
Trần Nhân có chút khó hiểu, có điều cô không gả vào nhà bọn họ cũng tốt, cô ta quá rõ ràng tính tình của anh trai mình, bây giờ có thể nâng niu Cố Nguyệt Hoài như thế, nếu cô được gả vào nhà thì cái người đã từng gây khó dễ cho cô là cô ta sợ rằng sẽ chẳng được yên thân
Trần Nhân nhìn hai người, thoáng ngập ngừng nhưng rồi vẫn không nói gì cả cúi đầu đi vào khu chăn nuôi
Trần Nguyệt Thăng nhận thấy ánh mắt của những người xung quanh, không biết vì sao, cổ họng anh ta nghẹn ngào nói: “Chúng ta đứng sang một bên đi, có chuyện anh muốn nói với em.”
Cố Chí Phượng cau mày, nhìn Trần Nguyệt Thăng bằng ánh mắt khó hiểu, ông chẳng có ấn tượng gì tốt về cái người này cả
Trần Nguyệt Thăng bị Cố Chí Phượng nhìn mà có cảm giác châm chích sau lưng, anh ta cũng biết trước kia mình có thái độ hằn học với Cố Nguyệt Hoài, bây giờ giờ muốn đền bù thì cũng có hơi xấu hổ, chỉ đành liên tục né tránh ánh mắt của ông
Cố Nguyệt Hoài suy nghĩ một chút, hỏi: “Về Điền Tĩnh à?”
Trần Nguyệt Thăng hơi kinh ngạc, vô thức hỏi ngược lại: “Em biết rồi à?”
Cố Nguyệt Hoài trầm ngâm một lát, giao Yến Thiếu Đường cho Cố Chí Phượng, đi theo Trần Nguyệt Thăng đứng sang một bên
Kể từ khi Điền Tĩnh bị đưa đến trại lao động cải tạo thì có rất ít tin tức được gửi về, thi thoảng nhận được tin thì cũng là người trong đội dân quân truyền ra, mà người tiếp xúc nhiều nhất với đại đội sản xuất và dân quân là Trần Nguyệt Thăng
Anh ta là cháu trai ruột của đội trưởng dân quân Lôi Đại Chùy, đương nhiên tin tức sẽ nhanh nhạy hơn chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô cũng thấy hơi tò mò, Nhậm Thiên Tường đi trại lao động cải tạo, không biết anh ta có sử dụng thủ đoạn để bắt được Điền Tĩnh hay không
Trần Nguyệt Thăng hiển nhiên cũng biết cô và Điền Tĩnh quan hệ không tốt nên rất để ý đến cô ta, bởi vậy mới định lợi dụng chủ đề này để nói chuyện với cô, kẻ này, trước sau như một, giả tạo xấu xa, làm cái gì cũng có mục đích cả
Trong khoảng thời gian này cô bận rộn với việc vẽ tranh tường nhưng lại không có thời gian rảnh để đối phó với anh ta
Hay là cứ chờ đến khi Điền Tĩnh trở về từ trại lao động cải tạo rồi hẵng nói tiếp
Không thì làm sao để cô ta tới gánh tội thay được? 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.