Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 12: “Chồng trước” bị bắt lên đồn





Trần Nguyệt Thăng hất tay dân quân đang kìm kẹp mình ra, tiến lên trước vài bước đứng chặn trước mặt Điền Tĩnh, nghênh cổ hét lên: “Tôi không sai
Là anh ta sai
Đạo đức suy đồi
Làm nhục phụ nữ
Anh ta nên bị bắt tông vào đồn!”
Điền Tĩnh nhìn bóng dáng vạm vỡ trước mặt, lặng lẽ lùi lại mấy bước để giữ khoảng cách với anh ta
Không ai nhìn thấy cảnh tượng này ngoại trừ Cố Nguyệt Hoài - người biết rõ mọi chuyện trong lòng
Kiếp trước cô chỉ nghĩ Điền Tĩnh và Trần Nguyệt Thăng yêu nhau, muốn cưới nhau về, mỗi khi nhìn thấy bọn họ, hai người đều cho thấy tình cảm mặn nồng
Nhưng sau này mới biết làm gì có chuyện yêu đương thắm thiết, chẳng qua chỉ là một người đàn ông đê tiện bị một người phụ nữ tâm cơ lợi dụng mà thôi
Hóa ra ngay từ lúc này, Điền Tĩnh đã có dã tâm trèo cao, muốn tìm một người đàn ông tốt hơn
Hoàng Phượng Anh tức điên lên, nhớ lại những gì Trần Nhân đã làm ngày hôm qua rồi nhìn Trần Nguyệt Thăng không biết hối cải là gì đứng trước mặt, trong lòng bà ấy tràn ngập nỗi thất vọng
Nhà họ Trần đã thất bại trong việc nuôi dạy đứa trẻ này, bà ấy nên bớt chút thì giờ đến nhà họ làm công tác tư tưởng
Bí thư Vương Phúc chắp tay sau lưng, vẻ mặt buồn phiền: “Cậu ta có suy đồi đạo đức, làm nhục phụ nữ hay không do chúng tôi tự biết phân định, thế cậu đánh người là đúng sao
Cậu xem, cậu đánh người ta thành ra cái gì rồi
Không muốn làm tiểu đội trưởng nữa à?”
Trần Nguyệt Thăng nghe thấy thế, mím chặt đôi môi dày, không hó hé câu gì
Nghe đến chỗ chức vụ tiểu đội trưởng sắp bị tước bỏ, anh ta mới thấy hối hận, vừa rồi không nên hành động thiếu suy nghĩ như vậy
Lôi Đại Chùy thấy vậy, bước ra giảng hoà: “Được rồi, bọn trẻ đánh lộn cãi nhau thôi mà có gì nghiêm trọng đâu chứ?” Nói xong, ông ta chỉ vào mấy người ở đó: “Mấy người các cậu khiêng nó đến trạm y tế, con nhà địa chủ chẳng đáng giá là bao.”
Cố Nguyệt Hoài nghe thấy lời nói hời hợt này, thầm cười khẩy
Con cái nhà địa chủ hay nhà tư sản đều không đáng giá, đây là thực trạng xã hội thời bấy giờ
Đương nhiên, từ trước đến nay Lôi Đại Chùy không lo chuyện bao đồng, sở dĩ ông ta lên tiếng là do Trần Nguyệt Thăng là cháu trai của ông ta
Qua cách cư xử của hai anh em Trần Nguyệt Thăng và Trần Nhân có thể nhìn ra được tính cách của cha mẹ nhà họ Trần
Nếu đằng sau không có người nâng đỡ, tại sao một gia đình lại có đến hai tiểu đội trưởng
Sao có một cuộc sống sung túc đến vậy
Người trong phân đội dân quân nhỏ lên đỡ Nhậm Thiên Tường, một giọng nữ yếu ớt vang lên: “Xin chờ một chút.”
Lôi Đại Chùy nheo mắt nhìn về phía phát ra tiếng thì thấy Cố Nguyệt Hoài mập mạp đang đứng trong sân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài là một người khá có tiếng, suốt ngày bám theo sau cháu trai của ông ta như một cái đuôi
Nhưng hôm qua cô đã gây ra một việc lớn, đưa đứa cháu gái của ông ta ra phê bình trước đại đội nên hôm nay ông ta từ công xã qua đây chính là vì chuyện này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Trần Nguyệt Thăng trừng mắt với Cố Nguyệt Hoài, anh ta luôn cảm thấy điều cô định nói chẳng tốt lành gì
Điền Tĩnh cũng nhướng cặp lông mày lá liễu, đôi mắt to tròn đen láy liếc sang Cố Nguyệt Hoài, không biết cô lại định gây rắc rối gì nữa
Cuối cùng hôm nay cô ta cũng đã hiểu ra, nữ chính trong tiểu thuyết Cố Nguyệt Hoài cũng không phải dạng vừa, cô vừa mở miệng là đã khiến người ta nhức cả đầu, cô ta phải tìm cơ hội để xử lý cô tránh sau này cô làm hỏng chuyện
Lôi Đại Chùy lấy một điếu thuốc từ trong túi ra đưa vào miệng, châm lửa một cách thành thạo: “Cô có chuyện gì?”
Cố Duyệt Hoài dè dặt mím môi, mỉm cười: “Hôm qua Nhậm Thiên Tường đến nhà cháu, lén la lén lút nhét thứ gì đó vào túi
Cháu thấy có gì đó không ổn lắm, chú lục soát thử xem sao, có lẽ đó là bằng chứng cho thấy anh ta làm nhục phụ nữ chăng?”
Trần Nguyệt Thăng nghe thấy thế vội chêm thêm vào: “Đúng đó
Soát đi!”
Mặt Điền Tĩnh hơi biến sắc, cô ta không có bất kỳ quan hệ gì với Nhậm Thiên Tường, làm nhục phụ nữ là sao
Nếu tìm ra được chứng cứ gì, cô ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch tội
Nghĩ đến đây, Điền Tĩnh ra sức nhéo eo Trần Nguyệt Thăng
Trần Nguyệt Thăng quay lại nhìn cô ta, tưởng cô ta sợ nên an ủi: “Đừng sợ, có anh ở đây!”
Điền Tĩnh suýt bật cười thành tiếng, oán thầm trong lòng người như vậy mà cũng trở thành người trong lòng của là nữ chính, điều này cho thấy gu của Cố Nguyệt Hoài tệ cỡ nào
Lôi Đại Chùy liếc nhìn cháu trai mình, ngậm điếu thuốc trong miệng bước tới, mò vào túi quần Nhậm Thiên Tường và rút ra được một chiếc khăn tay
Ở thời buổi này, tất cả mọi người, bất kể người lớn hay trẻ em đều mang bên mình một chiếc khăn tay để lau mũi lau miệng
Chiếc khăn tay mà Nhậm Thiên Tường mang theo bên mình cũng không khác gì, ngoại trừ việc nó được làm bằng chất liệu tốt hơn
Lôi Đại Chùy lắc đầu, giơ chiếc khăn tay về phía Cố Nguyệt Hoài: “Đâu có đồ gì mờ ám đâu.”
Cố Nguyệt Hoài chau mày, từ trong sân đi ra bước đến chỗ Lôi Đại Chùy, đứng bên cạnh một Lôi Đại Chùy cao lớn rắn chắc, cô không hề thua kém ông ta chút nào, trông không có tí gì là dễ thương hay xinh xắn, cô khiến Trần Nguyệt Thăng phải phát ớn
Một người phụ nữ như vậy cũng dám thích anh ta mà không thấy ngại
Sao cô có thể sánh được với Điền Tĩnh xinh đẹp mê hoặc lòng người chứ
Cố Nguyệt Hoài không để ý Trần Nguyệt Thăng đang nghĩ gì, cô cầm lấy chiếc khăn tay trong tay Lôi Đại Chùy, đưa lên mũi ngửi thử rồi cau mày, giơ chiếc khăn tay lên nói: “Đội trưởng Lôi, đây không phải chiếc khăn tay bình thường, nó đã được tẩm sevofluran.”
“Sevofluran?” Hàng lông mày rậm của Lôi Đại Chùy xô vào nhau, không hiểu đó là gì
“Lúc trước bà cháu lâm bệnh, công xã cử bác sĩ đến chữa trị, trong hộp thuốc bác sĩ mang theo có sevofluran, cháu xem qua thì thấy đây là loại thuốc có tác dụng gây mê, có thể dùng để gây mê toàn thân, thuốc phát huy tác dụng rất nhanh.”
Tốc độ nói của Cố Nguyệt Hoài không gấp gáp, mang theo vẻ bình tĩnh khiến người ta tin tưởng
Nghe vậy, mọi người xung quanh không khỏi há hốc mồm
Hoàng Phượng Anh càng tức điên: “Đồ vô liêm sỉ
Đúng là một tên trơ trẽn
Con trai nhà địa chủ quả nhiên không phải thứ tốt lành gì
Đội trưởng Lôi, lập tức tống thằng này vào đồn cảnh sát!”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Chủ nhiệm Hoàng nói có lý, cầm theo chiếc khăn tay để làm bằng chứng, hoặc là để Điền Tĩnh đi theo, dù sao… Cô ấy cũng là nạn nhân trong truyện này, nhất định phải kiểm tra thật kỹ, nếu không sau này không dám vác mặt ra đường nữa.”
Những lời này vừa nói ra, xung quanh đều im lặng
Môi Điền Tĩnh run run, ánh mắt phức tạp của người khác nhìn cô ta khiến cô ta cảm thấy bất an
Cổ Trần Nguyệt Thăng nổi gân xanh, trong tim đau nhói, hét lên: “Cố Nguyệt Hoài
Cô đang nói vớ vẩn gì thế
Đừng hắt nước bẩn lên đầu Điền Tĩnh, cô ấy vô tội!”
Tuy rằng anh ta tin tưởng nhân cách của Điền Tĩnh, nhưng nhìn chiếc khăn trong tay Cố Nguyệt Hoài, trong lòng cũng khó tránh nỗi bất an
Lời Nhậm Thiên Tường cứ như chuyện đã xảy ra thật vậy, chẳng lẽ tối qua anh ta đã làm gì đó thật
Cố Duyệt Hoài do dự nói: “Chẳng lẽ Điền Tĩnh muốn cưới Nhậm Thiên Tường thật ư
Nếu cô ấy không đi theo kiểm tra, danh dự của cô ấy có thể sẽ bị hủy hoại, sau này ai dám cưới cô ấy nữa
Đội trưởng sẵn sàng kết hôn với một người phụ nữ “không sạch sẽ” sao?”
“Tôi thì không có ý kiến ​​gì, chỉ sợ đội trưởng Trần sẽ bị người khác bàn tán ra vào.”
Cố Nguyệt Hoài nhún vai, cố ý nhấn mạnh cụm “không sạch sẽ” khiến sắc mặt Điền Tĩnh tái xanh, nhất thời không biết lên tiếng làm sao để vặn lại
Nếu cô ta không đi, người khác sẽ cho rằng cô ta thật sự bị Nhậm Thiên Tường giở trò, sau này e rằng danh dự của cô ta còn không bằng Cố Nguyệt Hoài, với thanh danh bị bôi nhọ như vậy sao cô ta có thể gả cho nam chính và trở thành vợ của quan chức
Nhưng nếu cô ta đi, nhờ bác sĩ kiểm tra thì đó cũng là một nỗi nhục lớn
Thời buổi này ai mà muốn đến bệnh viện kiểm tra để chứng minh mình còn trinh tiết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện này nói ra cũng chẳng hay ho gì
Cô ta lại bị Cố Nguyệt Hoài gài vào tình thế tiến thoái lưỡng nan
Hay lắm, khá khen cho Cố Nguyệt Hoài, khá khen cho một nữ chính có miệng lưỡi sắc bén!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.